Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 163: Gợi Ý Bán Túi Xách

Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:18

“Nói đi cũng phải nói lại, học sinh bây giờ trong tay cũng chẳng có nhiều tiền. Muốn chơi bời gì đó đều là phải nhịn ăn nhịn mặc mà tiết kiệm.

Bạn chiến hữu của anh mở quán sủi cảo ở bên này, mấy hôm trước gặp nhau còn than thở là buôn bán không tốt lắm đâu.”

“Anh ấy nói gì anh cũng tin à? Đừng nhìn Lý Trường Binh vẻ ngoài thật thà, lúc trước có thể tới bên này cũng là nhờ ơn anh. Hiện tại làm ăn lâu rồi, con người cũng sẽ thay đổi. Người ta kiếm được hay không sẽ chẳng nói thật với anh đâu, chỉ có anh là ngây ngốc thôi!”

Hạ Quân nói lời thật lòng. Đừng nhìn Lý Trường Binh kiếm tiền vất vả, nhưng hai vợ chồng nhà người ta thật sự rất biết làm ăn, sang năm là có thể mua nhà lầu rồi. Hơn nữa còn không cần vay nợ.

Nói ra thì còn giỏi hơn cả Lưu Trạch. Đừng nhìn Lưu Trạch có vẻ tháo vát, là ông chủ nhỏ, không cần chịu thương chịu khó, nhưng nếu không có cô quản lý, anh căn bản chẳng tích cóp được đồng nào.

Hiện tại tự mình mở cửa hàng, mua nhà, vẫn là do bố anh - Lưu Kiến Quốc bỏ tiền ra, dựa vào bản lĩnh của chính mình thì cũng chỉ mới bắt đầu từ lô cồi sò của ông chủ Phương này, coi như là hũ vàng đầu tiên.

“Không thể nào, anh với Trường Binh là giao tình vào sinh ra t.ử, cậu ấy lừa ai cũng không thể lừa anh được. Anh cũng đâu có vay tiền cậu ấy, nếu có khó khăn gì, anh còn có thể giúp cậu ấy một tay.”

Điểm này anh vẫn rất tự tin.

Hạ Quân trợn trắng mắt, không thèm để ý đến anh nữa.

Thời buổi này lòng người cách một lớp da, cho dù là cha mẹ ruột cũng chưa chắc đã nói thật hết. Lý Trường Binh dựa vào cái gì mà phải khai báo hết của cải cho anh biết?

Thật sự không coi mình là người ngoài mà.

Về đến nhà mới vừa vào sân, đã bị Lưu Diễm chặn lại.

”Chị dâu, chị vào xem thử đi, em bảo ông chủ Trương gửi cho em lô quần áo mới, có cái nào chị thích em tặng chị một bộ.”

“Được, để chị vào xem.” Hiếm khi cô em chồng hào phóng như vậy, tất nhiên phải vào xem rồi.

“Lần này em nhập toàn âu phục à? Có phải hơi già dặn quá không? Muốn thay đổi phong cách trong tiệm sao?”

Hạ Quân vào phòng Lưu Diễm nhìn, thấy trên giá treo không ít bộ vest đã được ủi phẳng phiu, đều là loại có đệm vai rộng, nhìn rất đứng dáng, nếu dân văn phòng mặc đi làm thì khá phù hợp.

Thực ra cô không thích quần áo trang trọng như vậy lắm, vẫn thích mặc áo hoodie thoải mái hơn.

“Không phải, trong điện thoại ông chủ Trương bảo mùa thu mấy bộ vest này bán chạy lắm, đều là mẫu mới, phối đồ trông rất lịch sự, nên em mới lấy một lô về thử. Bán được mới trả tiền cho ông ấy, mỗi mẫu mỗi màu chỉ lấy hai bộ thôi. Chị dâu thích màu nào? Chị tự chọn đi.”

“Vậy chị lấy bộ màu trắng gạo, vừa khéo phối với cái váy dài màu đen của chị.” Đen, trắng, xám là những màu kinh điển vĩnh cửu, cô vẫn rất thích phong cách tối giản.

“Màu trắng gạo á? Dễ bẩn lắm, em còn tưởng lấy về sẽ chẳng ai thích đâu. Cho chị dâu đấy, cái size này chị mặc vừa in.”

Hiện tại Lưu Diễm bán quần áo cũng đã có kinh nghiệm, ước chừng một cái là biết mặc size nào thì vừa.

“Mặc thì phải chú ý chút là được, lúc làm việc trong tiệm chị không thể mặc bộ này.” Trước tết Trung thu e rằng không có dịp mặc. Lư Lập Bình nói lô hàng kia nếu chốt được thì càng phải bận rộn hơn.

Nhận lấy bộ quần áo ướm thử một chút, còn đừng nói, thật sự rất vừa người. Đường eo chiết cũng rất đẹp.

Quần áo bên chỗ Trương Vĩ gia công vẫn rất tốt, hơn nữa cũng không phải loại vải vest thông thường, sờ vào rất chắc chắn, có chút cảm giác của vải dạ.

Mấy ngày nữa trời hơi lạnh, mặc ra ngoài là vừa đẹp, rất chắn gió.

“Giá nhập bao nhiêu? Chị đưa tiền vốn cho em.”

Hạ Quân nói rồi định đi lấy túi xách, nhưng bị Lưu Diễm ngăn lại.

“Chị dâu, đều là người một nhà cả, từ khi chị gả về đây, em đã ăn chực của chị không ít đồ rồi. Tặng chị bộ quần áo để tỏ lòng cảm ơn. Đưa tiền thì khách sáo quá rồi.”

“Được, vậy cảm ơn Diễm nhé.”

Hạ Quân cảm thấy từ khi cô em chồng tự mở cửa hàng, EQ đã cao hơn trước không ít.

Có thể là do chỉ lo nghĩ kiếm tiền, không còn yêu đương mù quáng, tiếp xúc với nhiều người nên hiểu được không ít đạo lý đối nhân xử thế, nói chuyện cũng khéo léo hơn nhiều.

Xem ra chiêu bài cô nghĩ ra cho cô em này vẫn đúng đắn, so với việc suốt ngày đi theo đám thanh niên lêu lổng khắp nơi thì tốt hơn nhiều.

“Chị dâu, em cảm thấy cái cửa hàng của em hiện tại hơi nhỏ. Chị bảo chờ lần sau chúng ta đi nhập hàng, em lấy thêm ít túi xách về bán được không? Không ít cô gái tới mua quần áo đều ngắm nghía cái túi của em, bảo là ở đây không thấy kiểu dáng giống vậy. Em đang tính dỡ bỏ dãy treo đồ lót bên kia, treo ở phía dựa cửa sổ, chen chúc với quần áo một chút, rồi làm riêng một mảng tường kệ để bày bán túi xách. Cái này lợi nhuận còn cao hơn bán đồ lót nhiều.”

“Được chứ, nếu em muốn làm thì cũng không phải không được. Nhưng giá nhập túi xách cũng cao hơn đồ lót nhiều đấy. Mỗi lần nhập ít thôi, đừng để tồn hàng, bằng không lỗi mốt là khó bán lắm.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 163: Chương 163: Gợi Ý Bán Túi Xách | MonkeyD