Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 168: Chị Dâu Ba Và Bé Phấn Khối
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:19
Tiêm t.h.u.ố.c giảm đau cũng chẳng ăn thua.
Ông nằm viện vật vã hơn ba tháng cuối cùng mới đi.
Lúc ấy cô đau lòng muốn c.h.ế.t, nhưng chỉ biết lo lắng suông chứ chẳng có cách nào.
Nhưng lúc này bảo bọn họ cai t.h.u.ố.c là chuyện không thể nào, nói ra chẳng ai chịu nghe, cũng không biết cái thứ t.h.u.ố.c lá ấy có gì ngon mà hút. Thú vui ở đâu cô thật sự không hiểu nổi.
Cô cố ý đóng cửa tiệm lại để khói t.h.u.ố.c không bay vào.
Tiếp đó cầm điện thoại gọi sang nhà anh Ba, chuông reo hai tiếng đầu dây bên kia đã bắt máy.
“A lô? Tìm ai đấy ạ?”
“Chị dâu, em là Song Mỹ đây. Anh Ba vừa qua đây, tối nay chị dẫn bé Phấn Khối cùng tới cửa hàng em nhé, em mời cả nhà ăn cơm.” Hạ Quân gọi điện thoại đi thẳng vào vấn đề, không thích lằng nhằng.
“Được, Phấn Khối còn chưa tan học đâu, lát nữa chị đi đón nó về rồi qua luôn. Anh Ba em đi xe máy à?”
“Không đâu, em thấy hình như anh ấy đi bộ tới. Không sao, ăn cơm xong để Lưu Trạch đưa mẹ con chị về là được, em cũng biết lái xe, bằng lái cầm đây rồi. Bọn họ uống rượu thì em lái xe cũng thế.”
“Thế á? Giỏi thật đấy, hơn đứt chị rồi. Mấy hôm trước chị còn bảo đi thi bằng lái, lên xe bảo huấn luyện viên giảng cho, nghe thì hiểu đấy nhưng tay chân không phối hợp, cứ lóng ngóng không nghe sai bảo. Chắc là có đóng tiền cũng học không nổi nên chị về rồi. Lại nói trong nhà cũng không có xe. Thôi cứ thế nhé, cúp máy đây, tối gặp lại nói chuyện.”
Chị dâu Lâm Tú Trinh cũng là người rất biết nói chuyện, tính cách rộng rãi hướng ngoại, quan hệ với Hạ Quân vẫn luôn không tệ. Có điều chị ấy chiều con quá mức.
Con bé Phấn Khối nhà chị ấy, từ nhỏ đến lớn chẳng phải làm việc gì.
Tốt nghiệp đại học đi làm, hơn ba mươi tuổi vẫn không tìm được đối tượng, khiến chị ấy sầu não ruột. Sau này mãi đến gần 34 tuổi mới yêu đương một người.
Vốn là chuyện tốt, đáng tiếc vì tin tưởng Chu Nhiên, bao nhiêu tiền trong nhà đều đầu tư vào công ty bên kia của nó, đến nỗi con cái kết hôn còn chẳng có tiền của hồi môn.
Đúng là bị hại khổ. Đương nhiên t.h.ả.m nhất vẫn là bản thân cô.
Haizz! Hiện tại nghĩ mấy chuyện đó có ích gì đâu? Đều là chuyện kiếp trước. Hiện tại hết thảy chưa xảy ra, sống lại một đời, nếu lại lặp lại sai lầm kiếp trước thì cô quá vô dụng rồi.
Không thể lãng phí cơ hội lần này một cách vô ích.
“Chị dâu, hàng kiểm kê xong rồi, chị đối chiếu lại chút đi ạ.” Lưu Duyệt từ trên lầu đi xuống, đưa cuốn sổ cho cô xem.
“Được, vất vả rồi. Em với Mạnh Dao nghỉ một lát, ăn chút trái cây đi, làm việc và nghỉ ngơi phải kết hợp, đừng để mệt quá.” Hạ Quân nhận lấy cuốn sổ, đối chiếu với biên lai Lưu Trạch vừa để trên bàn.
Số lượng không sai, lúc này mới điền vào đơn nhập kho.
Lưu Duyệt hiện tại thời gian làm việc còn ngắn, việc quản lý tồn kho này chưa giao cho cô ấy làm được.
Chủ yếu cũng là do cô thỉnh thoảng dùng "chậu châu báu" sao chép hải sản khô, số lượng cũng không nhớ chuẩn, đều là ước lượng đại khái, dễ bị lệch sổ sách.
Cho nên chuyện này vẫn là để cô tự quản lý trước đã. Để cô ấy làm trợ lý là được.
“Bà xã, anh với anh Ba ra ngoài một chuyến, chị dâu nếu tới thì bảo chị ấy chờ một chút nhé.” Lưu Trạch thấy công nhân dỡ hàng đã đi hết, vào nhà nói với Hạ Quân một tiếng, rồi kéo Hạ Minh Lý lái xe đi mất.
Cũng không biết đi làm gì. Hạ Quân cũng chẳng hỏi.
Cô qua ăn hai miếng táo đã gọt sẵn, sau đó cùng Lưu Duyệt tiếp tục đóng hàng.
Mới làm được một lúc thì Lâm Tú Trinh dẫn Phấn Khối tới.
Đứa nhỏ này lớn hơn Thiên Lỗi năm tuổi, đã học tiểu học.
Lúc này chắc là vừa tan học, đeo cặp sách đi tới.
Vào nhà nhìn thấy Hạ Quân cũng không lên tiếng, đến một câu chào hỏi cũng không có. Đứa nhỏ này từ bé đã nội tâm, không thích nói chuyện. Sau khi lớn lên lại càng không có chút lễ phép nào, cũng là do cha mẹ không giáo d.ụ.c tốt mà ra.
Anh Ba tính tình cố chấp, Lâm Tú Trinh lại là người cuồng con gái, một câu nặng lời cũng không nỡ nói. Càng miễn bàn đến chuyện đ.á.n.h đòn, một ngón tay cũng không nỡ động vào người con gái rượu.
Có thể không nuôi dạy lệch lạc thành như sau này đã là tích phúc rồi. Cũng may là con gái, so ra vẫn còn tương đối văn tĩnh.
Lâm Tú Trinh cũng mặc kệ con, chẳng cảm thấy con gái không chào hỏi người lớn có vấn đề gì.
“Không phải bảo anh Ba em đang ở đây sao, người đâu rồi?” Vừa vào đến nơi chị ấy đã hỏi.
“Vừa cùng Lưu Trạch đi ra ngoài rồi. Chị dâu tự rót trà uống nhé, em còn chút việc chưa làm xong.” Đều là người nhà cả, cũng không cần phải qua tiếp chuyện khách sáo.
“Cửa hàng này làm ăn thế nào?” Lâm Tú Trinh đi tới bàn trà bốc nắm quả khô cho Phấn Khối ăn, rồi tự mình lại gần trò chuyện với Hạ Quân.
“Cũng tốt chị ạ, từ lúc khai trương đến giờ ngày nào cũng bận rộn. May mà có Lưu Duyệt và Mạnh Dao ở đây giúp đỡ, không thì em lo không xuể. Mấy thứ này là đơn đặt hàng của đơn vị phát phúc lợi. Chị dâu, chị không kéo đơn phúc lợi tết của công ty các chị qua cho em à? Em để cho chị giá thấp nhất, lại cho chị kiếm thêm chút đỉnh, đôi bên cùng có lợi mà.”
