Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 233: Giấc Mộng Tài Xế Của Từ Bảo Quốc
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:26
Từ nhỏ lớn lên cùng nhau, đứa nào tính nết thế nào trong lòng Lưu Trạch đều nắm rõ.
Làm cái gì cũng lóng nga lóng ngóng, nếu thằng Bảo Quốc mà lái xe ra đường, người đi đường chắc phải dán mắt vào mà tránh nó. Tay chân thì không phối hợp, mắt lại còn cận đến 500 độ. Người ta thuê xe nhìn cái tướng tá của nó thôi là đã thấy không dám dùng rồi.
Nói nữa là, tiền đâu mà mua chiếc xe tải thùng kín to đùng thế kia? Trông chờ vào ông dượng ba bán vòng hoa mà kiếm đủ tiền mua xe thì có mà chờ đến tết Công Gô.
“Em cũng muốn làm chút gì đó, chứ công việc hiện tại chán quá, lương thấp mà lại mệt.” Từ Bảo Quốc lần này xin nghỉ phép cả tuần, ông chủ tỏ thái độ ra mặt. Thật ra trong lòng hắn cũng đã chán nản muốn nghỉ từ lâu, nếu không thì cũng chẳng ngó nghiêng xem nghề nào kiếm tiền là lại muốn thử sức.
“Xe tải lớn thì mày chắc chắn không lái được đâu, lại còn có điểm mù, lỡ mà xảy ra chuyện gì thì to chuyện lắm. Nhưng mà xe bán tải nhỏ cũng chở hàng được, kiếm cũng không ít. Mày mà chịu khó thì chắc chắn kiếm được nhiều hơn đi làm công ăn lương. Nhưng tiền đề là mày phải thi đậu cái bằng lái đã.”
Lưu Trạch tuy nói vậy nhưng trong lòng đoán chừng ngay cái ải thi bằng lái này thằng em đã chẳng qua nổi. Để nó tự biết khó mà lui vẫn tốt hơn là mình tạt gáo nước lạnh vào mặt nó. Dù sao cũng là anh em họ hàng, mặt mũi vẫn phải giữ cho nhau chút đỉnh.
“Được thôi, thi bằng lái có gì khó đâu. Chị dâu còn lái được xe cơ mà, học cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian đâu nhỉ? Em chắc chắn cũng làm được.”
Lời này của Từ Bảo Quốc không có ý coi thường Hạ Quân, mà là hắn cảm thấy bản thân mình rất thông minh. Khả năng thực hành cũng mạnh, cái khác không nói chứ đến cái chuồng ngựa của bố hắn mà hắn còn trát không xong, tay chân vụng về bỏ xừ. Lại nói máy cày hắn cũng biết lái, tuy chưa thi bằng bao giờ nhưng chắc là cũng chẳng khác lái ô tô là mấy. Mấy cái lý thuyết suông hắn ngâm nga tí là thuộc, tốt xấu gì cũng là sinh viên cao đẳng, năng lực học tập vẫn có.
Quay đầu đăng ký cái trường dạy lái xe, luyện tập vài lần là lái ra đường ngon ơ, chắc cũng chẳng có gì khó khăn. Lại không bắt hắn đi thi công chức hay thi biên chế cạnh tranh với cả đống người. Chỉ cần là chuyện giao tiếp nói chuyện với người ta, hắn cảm thấy mình xử lý đơn giản. Còn không phải là chuyện xoay cái vô lăng bốn bánh xe thôi sao, khó đến đâu được chứ.
“Được, thằng nhóc mày còn rất tự tin đấy. Chờ qua lễ rảnh rỗi thì đi thi thử xem sao.” Dù sao bây giờ thi bằng lái cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền, hơn nữa nếu thi đậu thật thì sau này cũng có lúc dùng đến. Cho nên Lưu Trạch đoán dượng ba sẽ không cản.
Cái ông già đó trong lòng biết tính toán lắm, suốt ngày thần thần bí bí, cũng chẳng biết mấy lời ông ấy phán có chuẩn không nhưng người tin ông ấy cũng nhiều. Cũng có thể là do khách hàng của ông ấy toàn người đã khuất nên chẳng ai bắt bẻ được, nói gì là nấy, rốt cuộc làm cái nghề kinh doanh này nó khác người thường.
Số hàng vừa dỡ xuống xe, Lưu Trạch để lại mấy thùng cá đù vàng ở dưới, còn lại bảo ba người bọn họ chuyển hết lên kho lạnh trên tầng.
Tuy bây giờ thời tiết lạnh nhưng nhiệt độ trong phòng vẫn cao, mấy loại hải sản khô này vẫn dễ hỏng. Chỉ cần nhiệt độ trên 0 độ là có khả năng lên mốc biến chất, không còn cách nào khác, vùng này gần biển quá, độ ẩm không khí cao. Cho nên vì an toàn, cứ tống hết vào kho lạnh bảo quản cho chắc ăn.
Chờ nhập kho xong xuôi, Lưu Trạch từ trên lầu đi xuống, nói với Hạ Quân:
“Vợ ơi, em nấu cho anh bát mì đi, anh bận rộn đến giờ này còn chưa được hạt cơm nào vào bụng đây.”
Hắn đúng là đói thật, sáng nay ở nhà ăn cũng chẳng bao nhiêu, có hai cái bánh bao thịt với bát cháo loãng, chỉ gọi là lót dạ. Lúc này bụng đã bắt đầu sôi ùng ục biểu tình rồi.
“Đã giờ này rồi sao anh còn chưa ăn cơm? Ăn mì sao no được, để em đi gọi cho anh suất sủi cảo nhé.” Dù sao quán sủi cảo cũng ngay bên kia đường, lái xe qua hai phút là tới. Sao cũng chắc dạ hơn ăn mì. Hạ Quân vẫn rất xót chồng.
“Được, xem có nhân cá thu không, thêm một phần nhân thịt heo hành tây nữa.” Một suất sủi cảo mười mấy cái không đủ hắn nhét kẽ răng.
“Được rồi.” Hạ Quân vừa định đi lấy chìa khóa xe thì Vương Trường Giang đã chạy vọt ra.
“Để em đi mua cho, đi xe máy cho nhanh.”
Dứt lời người đã phóng xe máy đi mất hút, chưa đến mười phút đã xách hai suất sủi cảo quay lại. Còn gọi thêm một phần thịt róc xương.
“Anh, anh mau ăn đi, mới ra lò còn nóng hổi đấy.” Tên này đúng là biết việc.
Hạ Quân lấy từ trong ngăn kéo ra 50 đồng đưa cho hắn.
“Này, Trường Giang cầm lấy.”
“Chị dâu, chị làm gì thế? Em mua cho anh cả chút sủi cảo ăn mà cũng không được à? Đưa tiền là khách sáo quá rồi đấy.” Nói gì hắn cũng không nhận, cứ đẩy tay lại.
“Chị dâu cho thì chú cứ cầm lấy.” Lưu Trạch vừa mở túi đồ ăn, nhìn hai người cứ đùn đẩy mấy đồng bạc lẻ, dứt khoát nói một câu.
