Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 276: Đơn Hàng Lớn Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:31

Tuy rằng biết rõ điều này căn bản là không thể xảy ra, nhưng Lưu Trạch vẫn nhịn không được trêu chọc một chút.

Trong lòng hắn phi thường rõ ràng, chuyện bà cụ này toàn dựa vào Hạ Quân xử lý thỏa đáng. Nếu lúc ấy bà cụ thật sự ngã bị thương ở đây, tình huống chỉ sợ sẽ hoàn toàn bất đồng. Nói không chừng không chỉ không kiếm được một xu, ngược lại còn phải bồi thường một khoản tiền t.h.u.ố.c men khổng lồ.

Đến lúc đó, con dâu bà cụ đừng nói là tới đặt hàng, không tìm tới cửa đòi bồi thường đã là vạn hạnh rồi. Cho nên nói, cưới vợ phải cưới người hiền đức, Hạ Quân quả thực chính là phúc tinh lớn nhất trong đời hắn.

“Gấp gáp thế à? Vậy phải tranh thủ làm thôi. Để anh giúp các em dán miệng thùng.” Có tiền kiếm hắn đương nhiên cũng cao hứng.

Hắn đi tới, vừa định duỗi tay ra thì Hạ Quân đã ngăn lại.

“Anh đừng làm, Thiên Lỗi sắp tan học rồi, anh đi đón con đưa về nhà rồi hẵng quay lại. Buổi tối không phải đi ra ngoài ăn cơm sao?” Bên kia chuyện thu mua hàng chắc chắn chưa xong, mấy vị ông chủ kia còn phải tiếp đãi.

Hắn ở đây làm một chốc cũng không giải quyết được vấn đề lớn gì, chi bằng đi làm việc của mình cho tốt.

“Đi ra ngoài ăn. Vậy anh đi đón con trước đây.” Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, xác thật sắp bốn giờ.

Mỗi ngày đưa đón con đi học cũng rất phiền phức. May mắn hiện tại là học mẫu giáo, trường học còn lo bữa trưa, bằng không một ngày đưa đón bốn năm lượt thế này đúng là đủ mệt.

Hắn cầm chìa khóa lái xe đi. Lần đi này là đi biệt tăm, mãi cho đến buổi tối bên này tăng ca làm xong việc hôm nay cũng không thấy bóng dáng đâu.

Hạ Quân cũng không biết bọn họ hôm nay đi đâu ăn cơm. Phỏng chừng cũng sẽ không cách khách sạn quá xa.

Đưa Mạnh Dao về nhà xong, cô quay lại cửa hàng, kiểm tra một chút, quả nhiên trên máy bàn có một cuộc gọi nhỡ. Cô vội vàng cầm ống nghe gọi lại.

“Xin chào, đây là Nhà hàng Hồng Minh.” Giọng nói ngọt ngào của cô lễ tân vang lên.

“Xin chào, khách hàng vừa gọi số này cách đây khoảng mười phút đã đi chưa ạ? Người đàn ông đeo kính, mặc áo khoác đen ấy.” Hạ Quân miêu tả sơ qua diện mạo của Lưu Trạch.

“À, chị nói ông chủ Lưu phải không ạ? Bọn họ vẫn đang uống rượu. Nếu chị tiện thì có thể qua đón một chút được không? Địa chỉ bên em là số 376 đường Dương Quang.”

Cũng không đợi Hạ Quân nói có đi hay không, cô ấy trực tiếp đọc địa chỉ luôn.

“Được, phiền cô mang lên chút hoa quả tráng miệng, để ý đừng để họ uống quá nhiều. Rượu còn thừa thì dọn xuống là được, mười phút nữa tôi đến.”

Đã biết địa điểm thì phải khẩn trương, người này uống rượu vào là không kiểm soát được bản thân, kiểu gì cũng phải uống cho say mới thôi. Hai vợ chồng sống với nhau hơn nửa đời người, cô quá hiểu hắn.

Lái xe đuổi tới tiệm cơm, hỏi rõ phòng nào, đi vào vừa thấy, Lưu Trạch đang cầm chai bia, ngửa cổ tu ừng ực.

Uống kiểu này là không muốn sống nữa sao? Hạ Quân lúc ấy tức đến mức hận không thể đá cho hắn một cái bay ra ngoài.

Cô bước nhanh tới.

“Bà chủ Hạ tới rồi, mau ngồi, nào, cũng uống một ly chứ?” Phương Du Văn lưỡi đã líu lại, nói chuyện không rõ ràng, bất quá nhìn thấy Hạ Quân tới vẫn nhận ra được là cô. Chứng tỏ cũng chưa say đến mức không nhận ra người.

“Cảm ơn, không cần rót rượu cho tôi đâu, tôi còn phải lái xe. Thời gian cũng không còn sớm, hay là chúng ta về khách sạn nghỉ ngơi nhé?”

Nhìn bọn họ ngồi trên ghế, thân mình lắc lư không kiểm soát được, là biết đều đã uống tới ngưỡng rồi.

“Vợ ơi, em đến rồi à? Đi đâu mà đi, rượu này còn chưa uống xong, phục vụ đâu, mở thêm mấy chai nữa, chúng ta cạn hết.” Lưu Trạch buông cái chai xuống, nuốt ngụm rượu trong miệng, nhìn Hạ Quân cười hì hì.

Người này chính là như vậy, càng uống say càng vui vẻ. Quen phải cái loại người thấy rượu còn thân hơn thấy bố mình thế này, thật đúng là hết cách.

“Không uống nữa. Chúng ta về thôi. Phục vụ, tính tiền.” Hồ Minh Dương là người tỉnh táo nhất trong đám này, kéo Lưu Trạch ngồi xuống, gọi phục vụ tới.

“Tôi đã thanh toán xong rồi, chúng ta trực tiếp đi là được.” Hạ Quân đi qua đỡ Lưu Trạch đứng dậy.

“Bà chủ Hạ, thế đâu có được, nói tốt hôm nay là tôi mời khách, cô trả tiền trước thế này tôi không chịu đâu.” Từng Văn Hổ vừa rồi còn sắp ngủ gật, nghe nói Hạ Quân đã thanh toán liền lập tức tỉnh táo, từ trong túi lôi ra một xấp tiền nhét vào tay Hạ Quân.

Cái tên ma men này, đầu óc một chút cũng không hồ đồ.

Hạ Quân sao có thể để hắn đưa tiền, cô lại nhét số tiền đó trở lại, còn chu đáo giúp kéo khóa túi cho hắn, kẻo đi đường lại làm rơi thì nói không rõ.

Nhờ phục vụ giúp trông chừng đồ đạc, lúc này mọi người mới cùng nhau xuống lầu.

Trước tiên đưa đám Phương Du Văn về khách sạn, sau đó cô mới lái xe về nhà.

Lưu Trạch hôm nay xác thật là uống quá nhiều, về đến cửa nhà, vừa xuống xe liền nôn thốc nôn tháo. Nhìn Hạ Quân tức giận đến mức không muốn phản ứng hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 276: Chương 276: Đơn Hàng Lớn Bất Ngờ | MonkeyD