Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 430: Cắt Đường Lui
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:47
“Lúc mới đi theo, dì cũng thấy không đáng tin lắm, nhưng ông thầy giáo kia nói chuyện đâu ra đấy, hơn nữa đồ đạc cũng là cho thật, lừa chúng ta cái gì được chứ?”
Kiều Quế Vân cũng chẳng thấy chuyện này có gì không tốt. Hôm nay nghe giảng cũng thấy người ta nói đều đúng, hơn nữa chẳng phải là dạy các bà cách dưỡng sinh khỏe mạnh sao?
Cũng không lấy tiền, hai bà già này thì có gì để lừa bán chứ? Chắc cũng chẳng ai thèm mua.
“Dì hai, lúc đầu bọn họ không nói chuyện tiền nong, nhưng về sau thì khó nói lắm. Kiểu gì cũng phải đợi đến khi các dì tin tưởng rồi mới đi bước tiếp theo.
Ngày mai hai người đừng đi nữa, cứ ở nhà đi.” Hạ Quân biết rõ bọn bán hàng đa cấp tẩy não lợi hại thế nào, ngay cả người có bằng cấp cao vào đó cũng bị nói cho tin sái cổ.
Huống chi là hai bà già này.
“Không được, mẹ với dì Vương đã hẹn nhau rồi. Sáng mai bà ấy qua nhà gọi bọn mẹ cùng đi nghe giảng, con đừng có làm lỡ việc bảo vệ sức khỏe của bọn mẹ. Hai bà già này thân thể khỏe mạnh, không phải đi bệnh viện, không phải uống t.h.u.ố.c, chẳng phải cũng là để cho đám con cái các con bớt lo sao.”
Nói nhiều như vậy, Kiều Quế Lan vẫn nhất quyết phải đi bằng được.
“Sao mà náo nhiệt thế, thảo luận cái gì đấy?” Lưu Trạch từ bên ngoài mở cửa bước vào, cười ha hả, vừa nhìn trạng thái là biết uống không ít.
“Không có gì, các con mau đi ngủ đi, mấy giờ rồi, mẹ mệt rồi.” Kiều Quế Lan không muốn lại bị con trai giáo huấn một trận, xoay người về phòng ngay.
Hạ Quân đi theo Lưu Trạch lên lầu, kể lại chuyện vừa rồi cho anh nghe.
“Em chỉ lo mẹ lại mua sản phẩm gì đó. Trong tay bà ấy cũng có tiền, tiêu tiền mua một đống đồ vô dụng về thì khổ. Cái trò đa cấp này vừa mới rộ lên, mẹ em cũng bị lừa rồi.
Mua cái máy lắc về đứng lắc lư suốt ngày, nói thế nào cũng không nghe.”
“Được rồi, chuyện này em không cần lo. Ngày mai anh bảo bố thu hết tiền trong tay mẹ, đi chợ mua thức ăn thì đưa tiền tươi, anh xem bà ấy lấy gì mà mua sản phẩm.”
Lưu Trạch tính toán trực tiếp cắt đứt đường lui của bà, làm cho bà không có tiền trong tay, tự nhiên sẽ hết ý định.
“Được, đây cũng là một cách.” Hạ Quân cũng chẳng còn chiêu nào khác, chỉ có thể làm vậy. Có con trai bà quản, cô làm con dâu cũng không cần nói quá nhiều, bằng không lại gây ra mâu thuẫn gia đình thì không cần thiết.
Ăn xong bữa sáng, đưa Thiên Lỗi đi nhà trẻ, vừa mới mở cửa tiệm được một lúc thì Lâm Di Thu đã tới. Cô ấy còn xách theo một quả dưa hấu to và một túi đào mật.
“Cậu mua đồ làm gì, trong nhà cái gì cũng có. Hổ T.ử đưa đến trường rồi à?” Hạ Quân vội vàng chạy ra đón lấy, mang vào bếp rửa sạch mấy quả đào, bày ra đĩa bưng lên.
Cô gọi cả Lưu Duyệt và Mạnh Dao cùng lại ăn.
“Hôm qua tớ nói với anh rể cậu chuyện cậu gợi ý tớ làm môi giới nhà đất, anh ấy nghe xong ủng hộ lắm. Tớ đã gọi điện cho chủ nhà rồi.
Ông ấy lát nữa sẽ qua mở cửa cho tớ xem nhà, hẹn 8 giờ rưỡi. Tớ đưa con đi học xong, về nhà dọn dẹp qua loa rồi chạy vội qua đây ngay.”
“Còn sớm mà, cậu ăn quả đào đi đã, lát nữa tớ đi cùng cậu.” Lúc này còn cách 8 giờ rưỡi mười mấy phút nữa.
Hạ Quân rót cho cô ấy chén nước trà, ăn hoa quả uống trà chờ đợi.
Dù sao cũng chỉ đi vài bước chân, đến giờ qua đó là được.
“Anh rể cậu bảo, hôm nào nhất định phải mời cậu và Lưu Trạch tới nhà ăn cơm. Có thể gặp được cậu ở đây đúng là duyên phận. Vốn dĩ anh ấy còn lo chúng tớ chuyển nhà đến đây không quen biết ai, tớ ở nhà rảnh rỗi sẽ buồn chán.
Lần này thì tốt rồi, tớ sắp có sự nghiệp riêng, còn được làm hàng xóm với cậu, ông trời đúng là ưu ái tớ.” Lâm Di Thu nói chuyện giọng điệu đầy phấn khởi.
Đối với cuộc sống tương lai, cô ấy tràn ngập hy vọng.
“Đúng thế, chúng ta đây là có duyên. Cũng may cậu không chọn đi Kinh Thị, nhưng mà cho dù có đi, chúng ta có duyên phận này không chừng cũng sẽ gặp được. Tớ còn đang tính hai năm nữa tích cóp chút tiền, mở chi nhánh cửa hàng ở trên đó đấy.”
“Thật á? Hạ Quân, cậu đúng là người có lý tưởng hơn tớ, đã nghĩ đến chuyện mở chi nhánh rồi. Tớ bao nhiêu năm nay vẫn luôn làm bà nội trợ, tách biệt hẳn với xã hội.
Một chút chí tiến thủ cũng không có, chẳng giống cậu, gia đình sự nghiệp song toàn, cái gì cũng không bỏ lỡ.”
Lâm Di Thu thật sự cảm thấy Hạ Quân là người tài giỏi. Trước kia đi học cùng nhau, cô ấy đã rất xông xáo, tính tình mạnh mẽ hơn cô ấy nhiều.
“Đều là do hoàn cảnh ép buộc mà rèn luyện ra thôi. Tục ngữ chẳng phải có câu: lấy gà theo gà, lấy ch.ó theo ch.ó sao? Tớ lấy phải ông chồng buôn bán nhỏ thì cũng chỉ có thể theo ra làm buôn bán thôi.
Hơn nữa hiện tại các đơn vị kinh tế đình trệ, người nghỉ việc đầy ra đấy, thà tự mình làm chút buôn bán nhỏ, ít nhất cũng kiếm được cái ăn cho cả nhà.”
