Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 693: Chuyện Vợ Chồng
Cập nhật lúc: 21/01/2026 05:26
Thái độ của Kiều Quế Lan thay đổi quá nhanh khiến Lưu Diễm có chút thích ứng không kịp.
“Tiểu Diễm nói đúng đấy, giới trẻ bây giờ yêu đương đều như thế cả. Mẹ, mẹ cũng đừng quản nữa, biết em ấy quen bạn trai là con nhà t.ử tế đàng hoàng là được rồi. Mẹ có thể ra ngoài giải thích với mấy thím mấy bác hàng xóm một chút, rằng Tiểu Diễm nhà mình tìm đối tượng là sinh viên đại học, không phải hạng du thủ du thực gì, còn tên tuổi thì khoan hẵng nói.”
Hạ Quân cũng sợ Kiều Quế Lan khoe khoang quá đà, truyền đến tai mẹ của Lý Mộc. Dù sao trước kia đều là hàng xóm, nếu người ta lúc này không đồng ý, cảm thấy ảnh hưởng đến việc học của con trai họ, lại ra tay "gậy đ.á.n.h uyên ương" thì không hay.
“Tại sao không nói tên? Có gì mà không nhận ra người được? Song Mỹ, không phải mẹ nói con đâu, nhưng có đôi khi con cứ hay lo xa quá.”
Kiều Quế Lan lại quay sang trách cứ cô. Hạ Quân dứt khoát im lặng, bà ấy thích làm gì thì làm, dù sao cũng chẳng liên quan đến cô.
Dẫn Thiên Lỗi ăn cơm xong, ngồi ăn chút hoa quả rồi cô lái xe trở về.
Về đến cửa hàng, thấy Lưu Trạch vẫn chưa về, cũng không biết uống đến mấy giờ mới xong. Cô khóa cửa lại, để đèn sáng, rồi dẫn Thiên Lỗi lên lầu ngủ. Anh về có chìa khóa tự mở cửa được, không cần cô phải xuống mở.
Hơn 10 giờ đêm, Lưu Trạch mới say khướt bắt xe về. Vào nhà thấy Thiên Lỗi đã ngủ, anh cũng biết ý đi nhẹ nói khẽ, tự mình vào nhà vệ sinh rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi mới leo lên giường.
Tối nay có điện thoại di động mới, anh đã khoe khoang một hồi với đám bạn học cũ, trong lòng cảm thấy mỹ mãn vô cùng.
Lên giường, anh ôm lấy Hạ Quân, hôn chụt một cái lên má cô: “Vợ ơi, em đối với anh tốt thật đấy, có nhớ anh không?” Nói rồi tay liền luồn vào trong áo cô.
“Ngủ đi, tránh xa em ra một chút, toàn mùi rượu. Sau này uống rượu thì đừng có về chạm vào người em.” Hạ Quân đã ngủ rồi lại bị anh đ.á.n.h thức nên có chút không vui, đẩy tay anh ra, xoay người ra mép giường ngủ tiếp.
Lưu Trạch lập tức sán lại gần. Tối nay anh cũng không uống nhiều lắm, chưa đến nửa cân rượu trắng. Mặc kệ Hạ Quân từ chối, anh ôm lấy cô rồi hôn tới tấp.
Hai người lăn lộn xong xuôi thì cũng đã nửa đêm.
Hạ Quân mệt đến mức một ngón tay cũng không muốn động. Sáng hôm sau chuông báo thức reo cô mới tỉnh, mà thực ra là Thiên Lỗi chạy vào đ.á.n.h thức cô dậy.
“Mẹ ơi, con muốn đi nhà trẻ, bữa sáng ăn gì ạ?”
“Đợi chút nhé, mẹ dậy ngay đây.” Hạ Quân nhìn sang bên cạnh thấy Lưu Trạch đã dậy rồi. Đoán chừng anh đang nấu cơm, cô ra ngoài xem thì thấy trong bếp đang nấu cháo khoai lang, làm tôm khô chiên, trứng xào ớt và bánh rán.
Mấy món này chẳng có món nào Thiên Lỗi thích ăn cả. Cô đi rửa tay, làm riêng cho con trai một cái bánh trứng.
“Để anh đi đưa Thiên Lỗi, vợ cứ ở nhà nghỉ ngơi đi.” Chính mình đã về rồi thì phải chia sẻ việc nhà, đưa con đi học anh cũng rất sẵn lòng. Coi như là dậy sớm tập thể d.ụ.c.
Cũng không lái xe, Lưu Trạch dắt tay Thiên Lỗi, hai bố con chạy bộ chậm rãi đến nhà trẻ.
Đưa Thiên Lỗi xong trở về, Hạ Quân bảo anh đi xuống thôn chài phía dưới thu mua tôm nõn, nói là Tằng Văn Hổ lại đặt thêm không ít hàng.
Lưu Trạch lập tức lái xe đi ngay. Có tiền kiếm thì tất nhiên phải tích cực. Đợt này đi, tranh thủ gom thêm hải sản dùng cho dịp Tết, xem có loại nào thích hợp thì nhập nhiều một chút bỏ vào kho lạnh. Nếu không đến giáp Tết cái gì cũng tăng giá, chi phí cao quá thì bán ra cũng khó. Đây đều là kinh nghiệm tích lũy bao năm buôn bán của anh.
Lưu Trạch về rồi, Hạ Quân cảm thấy mình nhẹ nhõm đi hẳn. Buổi sáng cô ở cửa hàng nhập hàng, giúp Lưu Duyệt đóng gói đồ. Buổi trưa ba người gói sủi cảo nhân rau ăn, cuộc sống trôi qua thật tự tại.
Vừa ăn cơm xong, Tằng Văn Hổ lại gọi điện tới.
“Em gái, ngọc trai em nhờ anh tìm người mua đã có tin rồi. Phẩm chất ngọc trai của em tốt quá, ngọc trai biển sâu tự nhiên, kích thước khoảng 12mm, giá thị trường chưa đến hai nghìn tệ, nhưng xem phẩm chất của em thuộc loại thượng hạng, nên anh đã nói chuyện với ông chủ bên này, chốt giá hai nghìn một gram cho em. Em có bao nhiêu, bên này lấy hết. Trả tiền mặt.”
Hạ Quân nghe xong mà giật mình, thứ này cũng quá giá trị rồi. Tính theo giá hai nghìn một gram, viên ngọc trai của cô nặng tầm bảy tám gram, vị chi một viên có thể bán được một vạn năm sáu nghìn tệ. Trong tay cô đang có trọn vẹn một nghìn viên giống hệt nhau.
Nếu bán hết chỗ này, lần này cô kiếm đậm rồi. Tiền về tay là có thể đi Kinh Thị mua Tứ hợp viện ngay. Thế này thì không cần lo thiếu tiền nữa.
“Đại ca, bên này em ước chừng có khoảng một nghìn viên, em sẽ không gửi bưu điện đâu, em mua vé tự mình qua đó một chuyến.”
Mang theo người cũng không chiếm diện tích bao nhiêu. Gửi bưu điện Hạ Quân thật sự sợ giữa đường bị thất lạc, lúc đó thì đền ốm.
“Hoan nghênh, em gái muốn qua đây thì tốt quá. Thế này đi, nếu em sắp xếp được thời gian thì hôm nay mua vé luôn, tranh thủ ngày kia đến nơi, như vậy anh còn có thể đưa em đi chơi hai ngày, mấy hôm nữa anh phải ra nước ngoài xem vật liệu xây dựng rồi.”
