Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 737: Người Thuê Nhà Ngoại Quốc
Cập nhật lúc: 21/01/2026 14:05
Hạ Quân trực tiếp cất tờ giấy xác nhận đó vào trong không gian, không có chỗ nào bảo hiểm hơn chỗ đó cả.
Rời khỏi đồn công an, cô gọi điện cho Lưu Trạch, bảo anh không cần ra đồn công an ở nhà nữa, giấy xác nhận cô sẽ tự mang về, cùng lắm thì vài ngày nữa lại qua đây một chuyến. Gửi qua tàu hỏa cô không yên tâm, vạn nhất thất lạc rồi phải đi làm lại thì phiền phức lắm. Lưu Trạch cũng không có ý kiến gì, cô không ngại vất vả đi lại thì cứ để cô về rồi tính. Dù sao anh cũng không vội, con trai mới vừa đi mẫu giáo, chuyện thi đại học còn xa vời lắm, thực ra lúc này chuyển hộ khẩu theo anh thấy là hơi sớm.
Cúp điện thoại, Hạ Quân đi về phía căn tứ hợp viện. Trên đường cô mua ít trái cây, bắt taxi đến nơi rồi xách túi trái cây đi bộ vào cửa. Vừa tới cổng đã thấy Ngô Cầm mở cửa đi ra.
“Ái chà! Hạ đồng chí, sao hôm nay cô lại rảnh rỗi ghé qua đây thế này?”
“Chị Ngô, em đến thăm mọi người đây, có ít trái cây biếu anh chị. Chị định đi đâu ạ?”
“À, tôi định đi mua ít thức ăn, hôm nay nhà tôi được nghỉ nên định hầm ít sườn cho sắp nhỏ. Cô đã đến thì tôi không đi nữa, mau vào nhà ngồi đi, tối nay ở lại đây ăn cơm nhé? Lát nữa tôi đi mua thêm vài món nữa.”
“Thôi không cần đâu chị, tối nay em có hẹn với bạn rồi.” Chỉ là người thuê nhà, cũng không thân thiết lắm nên Hạ Quân không muốn ở lại ăn cơm. Cô chỉ định qua xem tình hình thế nào rồi về thôi.
Đi theo Ngô Cầm vào sân, cô liếc nhìn một cái, căn phòng nhà lão Cố trước đây giờ đã có người ở. Rèm cửa được thay bằng loại hoa nhí màu đỏ, trước cửa còn đặt hai chậu hoa. Có vẻ hộ gia đình mới này rất sạch sẽ, thu dọn gọn gàng, nền xi măng trước cửa cũng được tráng lại mới tinh.
“Hạ đồng chí, nhà này mới thuê đấy, là một cặp vợ chồng trẻ mới cưới, dọn vào chưa đầy một tuần. Tiền thuê cũng bằng mấy nhà chúng tôi thôi. Thiên Dương hôm qua còn bảo không biết bao giờ cô mới qua để đưa tiền thuê nhà, chúng tôi thu hộ cô rồi đây.”
“Không vội đâu ạ, cảm ơn chị Ngô, thật phiền anh chị quá.” Tuy tiền thuê nhà chẳng đáng bao nhiêu nhưng có người thuê vẫn hơn để trống. Nhà cửa không sợ người ở, chỉ sợ bỏ hoang, lâu ngày dột nát thì hỏng hết. Có người ở trông nom thế này là tốt nhất, cô cũng bớt lo.
Vào đến nhà, cô đặt túi trái cây lên bàn trà.
“Cô ngồi đi, uống chén trà đã. Đúng rồi, tiền thuê nhà đây, tôi đưa cho cô luôn.” Ngô Cầm bưng chén trà đặt lên bàn, rồi đi tới bàn làm việc mở ngăn kéo khóa, lấy ra một cái phong bì. “Hợp đồng thuê nhà và tiền thuê đều ở trong này, cô đếm lại xem.”
“Không cần đâu chị Ngô, em còn lạ gì anh chị nữa. Thế này đi, ngày mai nếu rảnh em sẽ ghé qua, tối mai mời anh chị đi ăn cơm.” Hạ Quân chẳng thèm nhìn tiền trong phong bì, trực tiếp nhét vào túi xách.
“Chuyện nhỏ ấy mà, có gì đâu mà phải mời khách. Nhưng mà có chuyện này, căn nhà cô mua của lão Triệu ấy, cô định để ở hay cũng cho thuê?”
Lát nữa Hạ Quân cũng định qua bên đó xem sao. Nếu năm mới mà cho thuê được thì cũng tốt. Có điều cô định cho thuê cả căn chứ không muốn chia nhỏ ra như bên này. Căn nhà đó được bảo quản khá tốt, nếu cho nhiều người ở quá sẽ làm môi trường bẩn thỉu, lộn xộn, cô không thích.
“Nhà máy của chúng tôi có mời một chuyên gia nước ngoài về, cả gia đình ông ấy cùng sang. Hiện tại họ đang ở khách sạn nhưng muốn thuê một căn tứ hợp viện, họ rất thích kiểu nhà như thế này. Bảo là ở khách sạn không có cảm giác gia đình. Nhưng mà tìm thuê cả căn tứ hợp viện thì khó lắm, họ tìm hơn một tháng nay rồi mà chưa thấy chỗ nào ưng ý. Họ không thiếu tiền đâu, nếu cô cho ông ấy thuê thì có thể hét giá cao một chút, chắc họ sẽ thuê tầm hai năm đấy.”
“Được chứ chị Ngô, vậy phiền chị ngày mai đi làm hỏi giúp em với. Em cũng chỉ ở lại đây một hai ngày thôi. Em để lại số điện thoại, nếu họ muốn xem nhà thì cứ gọi trực tiếp vào di động cho em.” Hạ Quân vừa nói vừa lấy trong túi ra một tấm danh thiếp đưa cho Ngô Cầm.
“Được, Hạ đồng chí, cô yên tâm, ngày mai đi làm tôi sẽ nói với chuyên gia An ngay. Để tôi đi rửa ít hoa quả cho cô.” Ngô Cầm định đứng dậy vào bếp.
“Thôi đừng chị Ngô, em qua bên kia xem nhà thế nào đã. Chị mau đi mua đồ ăn đi kẻo muộn.” Ngồi đây tán gẫu mãi lại làm lỡ việc cơm nước của người ta. Hạ Quân đứng dậy đi ra ngoài.
“Mua đồ ăn không vội mà, mới có mấy giờ đâu.” Ngô Cầm vừa tiễn cô ra đến đại môn thì tình cờ gặp mấy người đi tới. Dẫn đầu là một người đàn ông ngoại quốc cao lớn, tóc vàng mắt xanh, tay dắt một đứa trẻ tầm năm sáu tuổi.
