Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 76: Triết Lý Kinh Doanh
Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:08
“Vừa rồi em không nhớ ra mà, chị dâu, làm khổ chị rồi.”
Lưu Diễm lè lưỡi. Cô nàng đúng là chưa suy nghĩ thấu đáo, ăn cơm xong mới nhớ ra để bàn với Hạ Quân.
“Không sao. Đi cùng em một chuyến thì lấy cho đủ đồ cần thiết luôn. Đừng để về rồi lại hối hận, lần sau đi nhập hàng chị không đi cùng em được đâu.”
Mấy kiểu quần áo này nếu thiếu hàng thì có thể gọi điện bảo Trương Vĩ gửi về, không cần thiết phải lặn lội đường xa chạy tới một chuyến.
Lại nói sau khi trở về, chắc cũng chẳng mấy chốc cửa hàng đồ khô của cô cũng phải khai trương, lúc đó thì đúng là bị trói chân một chỗ, chẳng chạy đi đâu được.
“Vậy em phải tự đi á?” Lưu Diễm vừa nghe liền có chút cuống. Cô nàng tự đi thì không xong đâu, không có Hạ Quân đi cùng, cô chọn mẫu cũng chẳng biết chọn thế nào.
“Chờ đến lúc em nhập hàng thu, chị sẽ đi cùng em một chuyến nữa. Ngày thường thiếu hàng thì gọi điện thoại là được, không thấy chị đã xin bảng mã số kiểu dáng cho em rồi sao.
Đến lúc đó em cứ đối chiếu mã mà gọi hàng. Phí vận chuyển đáng bao nhiêu đâu, tự mình đi một chuyến vừa vất vả, lại tốn tiền tàu xe, khách sạn, ăn uống, em không tính mấy cái đó vào chi phí à?”
“Đúng nhỉ, chị dâu không nói em thật sự không nghĩ tới.”
Bị Hạ Quân nhắc nhở như vậy, Lưu Diễm ngượng ngùng cười.
“Em lần đầu làm buôn bán, chưa nắm được phương pháp cũng là bình thường. Sau này chịu khó để ý chút, về nhà cũng tâm sự nhiều với bố. Cách làm ăn của ông ấy cũng có ích cho em đấy.”
Ngày thường Lưu Diễm chỉ lo đi học, chuyện buôn bán trong nhà cô nàng thật sự chẳng dính dáng gì. Cho nên hiện tại nghe Hạ Quân nói vậy, cảm thấy có chút đạo lý, nhưng cũng không hoàn toàn đúng.
Bố cô ngày nào cũng tôm nõn, tôm khô, cá mặn, bán đồ khác hẳn cô, có gì hay mà thỉnh giáo?
Còn không bằng chỗ nào không hiểu thì hỏi chị dâu. Mắt nhìn tốt, làm gì cũng dứt khoát. Cảm giác mang lại chính là một nữ cường nhân.
Hai người vừa nói chuyện vừa khiêng cái vali quay lại khu chợ Mười Ba.
Chuyện chọn phụ kiện tóc Hạ Quân hoàn toàn không tham gia, cô đứng trông vali, để Lưu Diễm một mình qua đó mua sỉ.
Cô nàng giờ cũng học được chút ít mặc cả và so sánh giá cả ba nhà. Hơn một tiếng sau mới ôm một cái túi to, hưng phấn chạy ra.
“Chị dâu, phụ kiện tóc bên này rẻ thật đấy, giá nhập cái đắt nhất cũng chưa đến mười tệ, mang về bán 50-60 tệ cũng có người mua. Em chọn được nhiều kiểu lắm.
Cái này là em cố ý chọn cho chị, chị đeo lên chắc chắn đẹp.” Nói xong, cô nàng lấy từ trong túi ra một cái kẹp càng cua lớn đính đầy đá màu đưa cho Hạ Quân.
Hạ Quân ngày thường thích b.úi tóc lên, tóc lại dày, kẹp càng cua nhỏ bình thường căn bản kẹp không hết. Cho nên vừa rồi Lưu Diễm nhìn thấy cái này liền cảm thấy đặc biệt hợp với chị dâu.
Không nói hai lời, mua riêng một cái tặng chị.
“Đẹp đấy, vậy chị xin nhé. Cảm ơn Tiểu Diễm.”
Hạ Quân quả thực cũng rất thích, cười híp mắt nhận lấy.
“Chị dâu, chị kẹp luôn đi, so với tết tóc chắc chắn mát mẻ hơn.”
Lưu Diễm có chút nóng lòng muốn xem hiệu quả khi chị dâu đeo cái kẹp này thế nào.
“Được rồi, em cứ gấp gáp làm gì. Chị cũng đâu có nóng lắm.”
Miệng tuy nói vậy nhưng Hạ Quân vẫn b.úi tóc lên, kẹp càng cua vừa kẹp vào, bản thân cô cũng cảm thấy đầu nhẹ nhõm, mát mẻ hơn hẳn.
“Đẹp quá! Mắt nhìn của em vẫn không tồi. Bên kia có gương, chị dâu qua đó soi thử xem.”
Chỉ là đẩy Hạ Quân qua đó thì cô cũng không nhìn thấy phía sau, Lưu Diễm bèn móc từ trong túi ra một cái gương tròn nhỏ, soi vào phía sau đầu cho Hạ Quân nhìn.
Quả thực cái kẹp đính đá này so với cái kẹp nhựa ngày thường cô dùng ở nhà trông sang trọng hơn nhiều.
“Khá lắm, đi thôi, chúng ta mau mang đồ về rồi đi mua vé.”
Lúc này thời gian cũng không còn sớm, còn phải chờ xe buýt nữa.
Tiền trong tay không còn nhiều, Hạ Quân trên người tuy cũng có tiền nhưng cũng không nỡ gọi taxi.
Dù sao chỗ hai người ở cũng gần ga tàu hỏa, buổi tối cũng có bán vé. Giường nằm mềm chắc là dễ mua, lúc này người ra cửa như cô, người không chịu ngồi ghế cứng chắc không nhiều.
Rốt cuộc giá cả chênh lệch không ít đâu.
Đều cùng một thời gian đến nơi, không cần thiết phải tốn nhiều tiền vào lộ phí, rất nhiều người đều ôm tâm lý như vậy.
Cho nên chờ Hạ Quân tới nhà ga hỏi, quả nhiên giường nằm mềm còn vé, nhưng chỉ còn lại hơn mười tấm.
Giường nằm cứng tầng dưới cũng có, nhưng ghế cứng thì bán gần hết, chỉ còn mấy cái tầng trên cùng.
Cô nhanh ch.óng móc tiền mua vé giường nằm mềm.
Sau đó quay đầu lại cười với Lưu Diễm: “Đi, chị dâu dẫn em đi mở mang tầm mắt, không cần em bỏ tiền.”
“Đi đâu ạ?”
Nhìn nụ cười thần bí của Hạ Quân, lòng hiếu kỳ của Lưu Diễm lập tức bị khơi dậy, vội vàng đi theo.
“Đời sống về đêm ở bên này phong phú lắm, chúng ta đi vũ trường xem thử, chọn cái lớn nhất.”
