Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 921: Mẹ Tròn Con Vuông
Cập nhật lúc: 22/01/2026 19:22
Thế này thì tốt quá rồi.
“Chị ơi, sinh con trai hay con gái thế chị?” Từ Niệm cũng đang mong ngóng, thấy Hạ Quân về liền vội vàng hỏi.
“Con trai em ạ, nặng hơn ba cân, trộm vía khỏe mạnh lắm. Chiều nay không có việc gì chị lại về chở em qua đó xem cháu nhé.”
“Thế thì hơi nhỏ chị nhỉ, còn chẳng nặng bằng bé San San lúc mới sinh. Chắc tại Hồng Hà đợt này dinh dưỡng không theo kịp rồi.”
“Đúng thế, nên giờ phải bồi bổ cho nó thật tốt, trong lúc ở cữ phải dưỡng lại sức. Em cứ tiếp tục hầm canh gà đi, đưa cháo đây chị xách vào cho nó.”
“Vâng chị, để em lấy hộp giữ nhiệt đựng cháo kê với trứng gà vào. Em bỏ thêm một cái bánh bao nữa, sợ ăn mỗi cháo không đủ no, sinh con tốn sức lắm.”
Hạ Quân cầm hộp cơm, vội vàng lái xe quay lại bệnh viện. Vào đến phòng bệnh vẫn chưa thấy Triệu Hồng Hà được đưa về.
“Mẹ, sao lâu thế nhỉ? Y tá có nói gì về tình hình của Hồng Hà không mẹ?” Cô đặt hộp cơm xuống hỏi Lý Ngọc Trân.
“Có nói, bảo là còn phải vệ sinh với khâu vết thương gì đó, chắc cũng sắp xong rồi. Đứa bé thì được bế đi tắm. Vĩ Cường với bố con đi theo xem rồi. Trong bệnh viện này hạng người nào cũng có, mẹ phải dặn kỹ hai bố con là phải trông chừng thằng bé cho cẩn thận, đừng để kẻ gian bế trộm mất.”
Lý Ngọc Trân dạo gần đây nghe nói có bọn chuyên đi trộm trẻ sơ sinh nên cứ lo ngay ngáy. Nhưng cẩn thận một chút cũng chẳng thừa, thời này bệnh viện làm gì có camera giám sát, nếu lỡ bị người lạ bế đi thật thì đúng là không biết đường nào mà tìm.
“Mẹ, mẹ có đói không? Hay mẹ ăn tạm quả trứng gà cho đỡ dạ?”
“Mẹ không đói, lát nữa đợi Hồng Hà ra, mẹ với bố con về nhà ăn sau cũng được. Thế cái cô bảo mẫu kia bao giờ thì qua đây hả con? Đêm nay ở đây cũng cần người chăm sóc.”
“Đợi lát nữa Hồng Hà ra rồi hỏi ý kiến nó xem sao. Sinh thường thì ở viện một đêm là về nhà được rồi, để bảo mẫu trực tiếp qua nhà chăm sóc cho tiện, đêm nay cứ để Vĩ Cường ở lại đây trông là được, mẹ với bố không cần phải thức đêm đâu.”
Hạ Quân chỉ nói vậy thôi, còn sắp xếp cụ thể thế nào vẫn phải tùy vào vợ chồng họ. Dù sao cô cũng không thể ở lại đây trực đêm được, bản thân cô cũng đang mang thai, thức đêm ở đây chắc chắn sẽ không đảm bảo sức khỏe.
“Cũng đúng.” Lý Ngọc Trân lúc này cũng không có ý kiến gì khác.
“Con ra phòng sinh xem thế nào.” Hạ Quân vừa ra khỏi cửa phòng bệnh thì y tá đã đẩy giường bệnh tới.
“Người nhà Triệu Hồng Hà đâu, sản phụ về rồi đây. Nhờ người bế cô ấy sang giường nằm nhé.”
“Vâng, để tôi đi gọi người ngay. Chị chờ một chút.” Hạ Quân nhìn Triệu Hồng Hà nằm trên giường đẩy, mệt mỏi nhắm nghiền mắt, không biết là đã ngủ thiếp đi hay chưa.
Cô vội vàng đi gọi Hạ Vĩ Cường về, còn mình và ông Hạ Chính Nghĩa thì đứng đợi y tá tắm cho bé xong rồi bế về.
Triệu Hồng Hà đã được đưa lên giường nằm, Hạ Vĩ Cường đang đút cơm cho cô.
“Chị ơi, cho em xem con với.” Thấy con đã tắm xong được bế về, Triệu Hồng Hà dù còn rất yếu nhưng vẫn cố gượng ngồi dậy.
“Thôi em đừng cử động, để chị bế lại cho xem. Thằng bé này phổi khỏe lắm nhé, vừa nãy lúc tắm không chịu thế là khóc vang cả phòng.” Hạ Quân vừa nói vừa đặt đứa bé vào cái nôi nhỏ rồi đẩy lại gần cho Triệu Hồng Hà nhìn. Chắc là vừa rồi khóc mệt nên giờ bé nhắm mắt ngủ rất ngon.
Nhìn đứa con mình đã phải chịu bao đau đớn, suýt ngất đi mới sinh ra được mà trông cứ... xấu xấu thế nào ấy, Triệu Hồng Hà bỗng thấy sống mũi cay cay, nước mắt cứ thế trào ra.
“Hồng Hà ơi, không được khóc đâu con, đang ở cữ mà khóc là sau này khổ đấy. Nhìn đại tôn t.ử của mẹ trông phúc hậu chưa kìa, đây là chuyện vui, con đã có công nối dõi tông đường cho nhà họ Hạ, còn khóc lóc cái gì?” Lý Ngọc Trân vội vàng rút khăn giấy đưa cho Triệu Hồng Hà, bảo cô lau nước mắt đi.
“Ăn cơm đi đã để lấy lại sức, lát nữa là nguội hết đấy.” Hạ Quân đi tới đẩy cái nôi ra xa một chút. Hạ Vĩ Cường tiếp tục bóc trứng gà đưa cho vợ.
“Để em tự ăn, không cần anh đút đâu, cho em thêm ít đường đỏ vào.” Cháo kê nhạt nhẽo quá cô nuốt không trôi. Lúc này cô chỉ thấy người không còn chút sức lực nào, chỗ khâu hơi đau, còn lại thì vẫn ổn.
Hạ Vĩ Cường thêm hai thìa đường đỏ vào bát cho vợ mà chẳng buồn khuấy lên, cứ thế đưa qua. Triệu Hồng Hà nhận lấy cũng không nói gì, tự mình cầm thìa khuấy đều, c.ắ.n một miếng trứng rồi húp một ngụm cháo, chậm rãi ăn.
“Vĩ Cường, con ra đây một lát.” Hạ Chính Nghĩa là bố chồng nên không tiện ở lâu trong phòng bệnh, ông gọi Hạ Vĩ Cường ra ngoài dặn dò vài câu rồi vào gọi Lý Ngọc Trân: “Bà nó ơi, mình về trước đi để Hồng Hà nghỉ ngơi. Về nấu món gì ngon ngon tối mang vào, ở đây có Vĩ Cường trông là được rồi.”
“Được rồi. Hồng Hà ơi, mẹ về trước nhé. Bố mẹ đẻ con chắc cũng sắp tới rồi, Vĩ Cường vừa báo tin vui rồi đấy. Nhà mẹ về ăn miếng cơm rồi lại vào ngay.”
