Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám - Chương 14: Buổi Sáng Của Người Nổi Tiếng
Cập nhật lúc: 20/02/2026 20:02
Quách Vĩnh Diệu phảng phất đã nhìn thấy bằng khen và lệnh thăng chức, nhịn không được dùng ngón tay gõ gõ lên ảnh chụp của Dịch Gia Di, cười lầm bầm một mình:
“Cô không chỉ là nữ thần may mắn của Trọng án B tổ, mà còn là tiểu phúc tinh của Quách Vĩnh Diệu ta a.”
Sáng sớm, trong căn hộ công phòng thấp bé giữa Minh Đức Thôn ở Thâm Thủy Bộ, người mở mắt đầu tiên luôn là Dịch Gia Đống ở căn hộ B tầng 2. Năm này qua năm khác đều như vậy.
Giấc ngủ của hắn dường như còn ít hơn cả người già, nhưng khổ nỗi tiếng chào hỏi cả phố của hắn lại to và vang nhất, giống như chỉ cần ngủ vài tiếng là có thể sạc đầy năng lượng mà người khác phải ngủ mấy ngày mới có được.
Dùng tốc độ nhanh nhất, âm thanh nhẹ nhất mặc quần áo, nhón chân ra khỏi phòng, tuyệt đối không đ.á.n.h thức cậu em trai ở giường trên trong phòng ngủ nam, đây là đặc dị công năng mà Dịch Gia Đống đã luyện thành từ lâu.
Trở tay đóng cửa lại, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng trắng lướt qua, dọa hắn suýt chút nữa thì "phá công".
Cũng may kịp thời phản ứng lại bóng trắng kia là Dịch Gia Di đang lảo đảo đi ra nhà vệ sinh, mới miễn được tiếng đóng cửa rầm rầm. Dịch Gia Đống nhẹ nhàng vỗ n.g.ự.c, sợ mình dọa cô em gái lớn, liền chủ động hạ giọng chào:
“Uống nước không?”
Cô gái nhỏ quay đầu lại, gãi gãi mái tóc dài xõa tung, nheo mắt lầm bầm: “Anh.” Sau đó liền lẩn vào nhà vệ sinh, phảng phất căn bản không nghe hiểu hắn nói cái gì.
Buồn cười, Dịch Gia Đống rẽ vào bếp nhỏ rót chén nước. Đợi cô em gái từ nhà vệ sinh đi ra, hắn đưa tay đưa nước qua.
Dịch Gia Di mắt còn chưa mở hẳn, ngoan ngoãn nhận lấy ly nước, ừng ực uống hơn nửa chén, được anh cả xoa xoa đầu tóc rối, lại mơ mơ màng màng quẹo về phòng ngủ nướng tiếp.
Dịch Gia Đống bất đắc dĩ cười cười, cầm tiền và chìa khóa ra cửa.
Em gái lớn tuy đã đi làm, nhưng vẫn ngây ngô như hồi đi học, hoàn toàn không có dáng vẻ người lớn, thế nào mà bỗng nhiên lại có thể kiếm tiền được nhỉ.
Ở chợ rau mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, một phần xách đến cửa tiệm mặt tiền ở ngã tư phố Ai Hoa, đơn giản phân loại bỏ vào tủ mát và tủ đông, sau đó xách phần nguyên liệu còn lại về nhà.
Trên đường về, sạp báo nhỏ đã mở cửa như thường lệ. Kỳ lạ là hôm nay ông bác bán báo không ngồi trên ghế gấp ngáp ngắn ngáp dài, mà đứng trước sạp ôm một xấp báo, nhón chân ngóng trông.
Dịch Gia Đống mới rẽ qua, còn cách một đoạn xa, ông bác đã vẫy tay với hắn: “A Đống! A Đống!”
“Bác Cam, chuyện gì vậy?” Dịch Gia Đống bước hai bước đến gần, vừa mở miệng đã bị nhét một tờ báo vào tay. “Xem đi, xem xem có phải em gái lớn nhà cậu không? Có phải Gia Di không?”
Dịch Gia Đống nheo mắt nương theo ánh đèn đường chưa tắt hẳn, cùng ánh sáng mờ mờ quét qua từ con phố nghiêng, tầm mắt không dám tin dán c.h.ặ.t vào tiêu đề trang nhất.
Trên đó in một tấm ảnh tốt nghiệp mặc cảnh phục, cô gái nhỏ vẻ mặt trang nghiêm, nhưng khóe mắt vẫn lộ ra ý cười, nét trẻ con chưa thoát hết, lại vừa ngầu vừa "chính".
“Còn cái này nữa.” Bác Cam lại khom lưng tìm kiếm trên sạp báo, rút ra một lúc bảy tám tờ báo. “Cái này cũng là trang nhất, cậu xem cái này, chuyên mục nói Gia Di từ nhỏ đã phẩm học kiêm ưu, cái này chúng ta đều có thể làm chứng nha, nhìn mấy anh em cậu cùng nhau lớn lên, đều là trẻ ngoan cả. Gia Di có tiền đồ nha, vì dân bắt hung thủ, thực uy phong a, cha mẹ cậu dưới suối vàng...”
Giọng bác Cam còn đang lải nhải, nhưng Dịch Gia Đống đã nghe không còn rõ nữa.
Hắn ngơ ngác nhận lấy từng tờ báo đối phương đưa qua, xem từng tờ một. Có báo đăng ảnh Gia Di lúc làm việc ở sở cảnh sát Du Ma Địa, có cái là ảnh thẻ.
Có tấm đang cười, có tấm nghiêm trang, có tấm hơi câu nệ trước ống kính.
Từng tấm đều là em gái hắn, cái con bé ngốc nghếch sáng nay còn đầu bù tóc rối mơ màng đi vệ sinh, đưa cái gì uống cái nấy.
Hắn ôm mấy tờ báo liền chạy về nhà, lại bị bác Cam gọi giật lại: “A Đống, đồ ăn của cậu nè.”
Dịch Gia Đống lúc này mới phát hiện mình vứt hết nguyên liệu nấu ăn trước sạp báo, vội chạy lại xách lên, móc tiền trong túi ra trả tiền báo, lại nhét thêm hai cái bánh bao dứa cho bác Cam. Không đợi đối phương nói gì, hắn đã xách đồ, ôm báo, tay xách nách mang chạy biến đi.
Lần đầu tiên, Dịch Gia Đống về đến nhà mà không hề rón rén. Hắn không những không sợ đ.á.n.h thức các em, mà quả thực chính là muốn đ.á.n.h thức cả tòa nhà!
Quang một tiếng đóng cửa, thịt thà vứt toẹt vào bếp, hắn liền ôm báo chạy vòng quanh ghế sofa.
Phòng khách nhỏ quá chật chội, hắn đi hơi nhanh một chút là sẽ va vào bàn, đá vào thùng rác, thỉnh thoảng phát ra tiếng loảng xoảng.
“Godzilla đến tiêu diệt nhân loại sao?” Dịch Gia Như ngủ sớm bị đ.á.n.h thức đầu tiên, đẩy cửa ra vẻ mặt đầy oán niệm nhìn anh cả, kết quả vừa mở miệng đã bị ụp cả tờ báo vào mặt.
Một phút sau, cô bé gia nhập liên minh tạp âm của Dịch Gia Đống, phát ra tiếng ồn ào cao v.út không thể kiềm chế: “A! Là chị cả! Chị cả lên trang nhất nè! Nữ cảnh sát xinh đẹp lập kỳ công, đạt kỷ lục phá án hiệu suất cao của sở cảnh sát Du Ma Địa!”
Rầm một tiếng, cửa phòng nam sinh bị phá tung. Cậu em út 12 tuổi Dịch Gia Tuấn mặc quần đùi tứ giác đẩy cửa chạy ra, hai tay vuốt tóc loạn xạ, sán đến trước bàn, trừng mắt sốt ruột hỏi lớn:
“Chị cả lên báo? Đâu đâu? Đâu đâu? Cho em xem với! Cho em xem với!”
