Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám - Chương 28: Cà Chua Và Giấc Mộng Cảnh Sát
Cập nhật lúc: 20/02/2026 22:01
Cuối cùng, ánh mắt Phương Trấn Nhạc cũng rời khỏi người cuối cùng trong phòng, vô tình chạm phải một đôi mắt trong veo, vô tội.
À, đây không phải người của Tổ trọng án B, chỉ là cô nhóc ngọt ngào đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi mà thôi.
Hắn lại chuyển hướng nhìn lên bảng trắng. Chỉ là một vòng tròn đỏ, không có nét chữ, căn bản không thể nhận ra ai là người để lại.
Còn về cây b.út lông dầu màu đỏ kia, trên đó chắc chắn chi chít vân tay của tất cả bọn họ, không chừng còn có cả vân tay của cô lao công, hay là của Nhân tỷ, hoặc Dịch Gia Di – những người phát văn phòng phẩm đến từng phòng ban.
Người của bộ phận khác lại không nắm rõ tình tiết vụ án, làm sao vô duyên vô cớ chạy vào vẽ vòng tròn lên bảng trắng, mà lại còn một b.út khoanh trúng ngay hung thủ?
Ánh mắt Phương Trấn Nhạc sắc bén quét qua đám cấp dưới của mình một lần nữa. Mọi người đang ăn uống ngon lành buộc phải ngẩng đầu lên, lắc đầu xua tay lia lịa để chứng minh sự trong sạch.
“Vậy thì kỳ quái thật...” Ngón tay Phương Trấn Nhạc gõ nhịp từng chút một lên mặt bàn, trên mặt lộ ra vẻ chuyên chú chỉ có khi đang phá án.
Những người khác thấy Phương Sir đang thất thần suy tư, liền tranh thủ tống nốt cánh gà, bánh tart trứng, bò viên vào miệng. Vừa no vừa sướng, tiếng ợ hơi thỏa mãn không kìm được mà vang lên.
Ánh mắt Dịch Gia Di lưu luyến dừng lại trên gương mặt Phương Trấn Nhạc, hàng mi khẽ rung động.
Thấy hắn vò đầu bứt tai, vẻ mặt phiền não, tâm trạng cô lại càng lúc càng nhảy nhót vui vẻ.
Khẽ rũ mắt xuống, cô giấu đi ý cười nơi đáy mắt. Lặng lẽ vươn tay, cô cũng cầm lấy một quả cà chua, nâng niu trong lòng bàn tay, c.ắ.n từng miếng nhỏ, khẽ khàng mút lấy phần nước sốt chua ngọt.
Hóa ra trong vụ án này, cô cũng có công lao rất lớn.
Xứng đáng được thưởng một quả cà chua to.
Nước sốt cà chua trôi xuống cổ họng, cô l.i.ế.m môi, thầm trả lời Phương Trấn Nhạc trong lòng: *Phương Sir, không cần khách sáo.*
Tối hôm đó, Dịch Gia Di mang theo rất nhiều cà chua siêu tươi về nhà.
Cả nhà lấy ra ăn sống như trái cây một ít, anh cả lại giữ lại một phần làm nguyên liệu nấu ăn cho ngày mai. Vừa sắp xếp bỏ vào tủ lạnh, anh vừa hỏi Dịch Gia Di:
“Sao thế? Sở cảnh sát còn phát rau củ làm phúc lợi tăng ca à?”
“Là cha mẹ già của nạn nhân vụ trộm trẻ sơ sinh biếu tặng ạ. Phương Sir bảo bọn họ toàn là một đám đàn ông thô kệch, rửa rau còn chẳng sạch, nên bảo em mang hết về.”
Dịch Gia Di rửa tay xong liền chui tọt vào phòng, lôi hết đống sách cũ thời còn học trường cảnh sát ra, xếp gọn gàng dưới cửa sổ.
Sau khi tự lên kế hoạch học tập, cô bắt đầu nghiền ngẫm từng cuốn một.
Ngoài phòng khách nhỏ, Dịch Gia Đống cùng hai đứa em đang xem phim hành động b.ắ.n s.ú.n.g rất vui vẻ.
Thỉnh thoảng lúc nghỉ giải lao thất thần, Dịch Gia Di lại nghe thấy tiếng anh em họ trò chuyện rôm rả:
“Gia Di cũng lợi hại như vậy đấy. Tuy không động d.a.o động s.ú.n.g, nhưng phát hiện hung khí và hung thủ, là đại công thần phá án trong vòng 24 giờ.”
“Em biết mà, chị cả nhìn rõ mọi việc.”
“Chị cả phá án theo kiểu dùng trí tuệ.”
“Nhưng mà chị cả làm văn phòng mà?”
“Nếu Gia Di có thể vào Tổ trọng án, chắc chắn sẽ là một thần thám siêu cấp lợi hại.”
“Nếu chị cả có thể vào Tổ trọng án thì tốt biết mấy...”
Dịch Gia Di chống cằm nhìn cuốn sách cũ được ánh đèn bàn vàng vọt chiếu sáng. Trên đó chi chít những ghi chú của nguyên chủ, mỗi bài học, mỗi câu hỏi đều được học tập vô cùng nghiêm túc.
Nguyên chủ lúc đi học, chắc hẳn cũng từng ấp ủ giấc mơ làm một nữ thám t.ử dũng mãnh phi thường nhỉ?
Tuy rằng đối với nữ cảnh sát, làm công việc văn phòng vừa thanh nhàn lại an toàn là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng nếu trời sinh đã có chút "máu liều", tính tình quật cường không chịu thua, từng có thời "trẻ trâu" cảm thấy mình là người đặc biệt nhất thế giới... thì việc chỉ ngồi bàn giấy hẳn sẽ để lại nhiều nuối tiếc.
Không thể thần khí giơ thẻ cảnh sát lên, dõng dạc hô: “Cảnh sát Tổ trọng án phá án đây!”
Không thể nghiêng người rút s.ú.n.g, oai phong hét lớn: “Bỏ v.ũ k.h.í xuống, đầu hàng ngay lập tức!”
Còn nữa, không thể soái khí ném còng số tám khóa tay phạm nhân, sau đó mặt vô cảm nói: “Anh có quyền giữ im lặng, nhưng mọi lời anh nói sẽ là bằng chứng trước tòa.”
Dịch Gia Di chống cằm, tưởng tượng mình trong những thước phim kinh điển và tiêu sái đó, không nhịn được mà cười trộm.
Vài phút sau, cô bỗng thở dài, nhẹ nhàng vỗ vỗ má, ngồi thẳng dậy, cúi đầu tiếp tục đọc sách.
...
Ngày hôm sau, Dịch Gia Di vừa đến sở cảnh sát đã bận tối mắt tối mũi.
Giúp Tổ A sắp xếp lại đống tài liệu chất như núi do thức đêm làm việc, lại phải mời cô lao công vào quét dọn kỹ văn phòng Tổ A, vứt bỏ đống rác rưởi chất đống và giấu trong các góc kẹt.
Tiếp theo là chọn hoa tươi để thanh lọc không khí, xốc lại tinh thần cho các thành viên Tổ A.
Giúp các đồng nghiệp Tổ A mang quần áo thay ra đi giặt ủi, lúc về tiện thể mua mấy bình nước trái cây để bổ sung vitamin cho đám thám t.ử liên tục thức đêm, vừa lo âu vừa áp lực này.
Cô cảm giác mình cứ như một quản gia cao cấp vậy.
Thật không ngờ làm cảnh sát văn phòng lại phải phụ trách nhiều việc lặt vặt hỗn tạp đến thế.
Lúc huấn luyện nhập chức đâu có ai nói đến chuyện này.
Công việc quả nhiên là tùy cơ ứng biến, có việc thì phải có người làm, muốn kiếm miếng cơm ăn thì kiểu gì cũng không trốn được.
Mang theo chút oán thầm nho nhỏ này, cô xoa bả vai đi về văn phòng tổ hành chính, lại lập tức bị điện thoại gọi sang Khoa Giám chứng.
Ký tên nhận toàn bộ đơn xét nghiệm và báo cáo, Dịch Gia Di xuống lầu đưa chúng đến Tổ trọng án B.
Báo cáo xét nghiệm cho thấy, đứa bé của nạn nhân đích thực là con ruột của người chồng Trương Chiếu Hòa. Tin tức này ngay lập tức được thông báo cho hắn.
