Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám - Chương 68: Lời Ra Tiếng Vào Và Sự Ghen Tị

Cập nhật lúc: 21/02/2026 01:01

Bình thường cô toàn đi làm sau tám giờ bốn mươi, đến gần chín giờ là đã ngồi yên vị trong văn phòng hỗ trợ hành chính, nên rất ít khi gặp các nữ cảnh sát sắc phục vào khung giờ này.

Đối phương có lẽ cũng vì thế mà cảm thấy an toàn, nghĩ rằng cô chắc chắn đã thay xong cảnh phục để bắt đầu làm việc, nên lúc này ở trong phòng thay đồ bàn tán về cô mà chẳng thèm kiêng dè hay giấu giếm chút nào.

“Tôi đã nói gì rồi mà, cô đừng nhìn Dịch Gia Di mới vào đã được lên báo, lên trang đầu, đó chẳng qua là Quách Đôn đốc đang chạy chỉ tiêu thôi. Cô ta gặp may thôi mà, qua vài ngày nữa mọi người quên hết thì cô ta cũng lại phải đi bấm thẻ như thường. Chị Nhân là chúa lười, việc nặng việc bẩn gì cũng đến tay cô ta làm, đâu có sướng như chúng ta, đi tuần tra phố xá, mệt thì ghé tiệm cơm hay quán cà phê ngồi. Cô việc gì phải hâm mộ cô ta, cô ta mới là người phải hâm mộ chúng ta kìa.”

“Tôi cũng nghĩ như cô nói, thôi thì không nên ghen tị với người khác, cũng đừng vì người ta gặp may mà tự oán tự trách mình. À, chị Toa Toa, hai ngày trước chị có thấy Phương Sir của Tổ trọng án B mặc vest không? Đẹp trai xỉu luôn!”

“Nghe nói Phương Sir giàu lắm, ngày nào cũng mời cấp dưới ăn đại tiệc, họp hành lúc nào cũng có Dương Chi Cam Lộ với Sữa Đu Đủ mang từ Thâm Tỉnh tới. Hôm qua tôi thấy Lưu Gia Minh đi loanh quanh trong sở, tay cầm cái bánh Soufflé nữa kìa.”

“Đúng đó, tôi nhớ tháng trước Phương Sir tăng ca xong còn lái xe chở cả Tổ B đi ăn Cua xào tránh gió, ăn cua đến no căng bụng luôn.”

“Món đó đắt lắm nha!”

“Có lần máy lạnh của sở cảnh sát bị bảo trì, anh ấy đưa cả đội về biệt thự ở vịnh Nước Trong để họp. Nghe nói riêng cái nhà đã hơn 2000 thước vuông rồi! Ba tầng lầu! Có sân thượng, có sân vườn rộng thênh thang!”

“Ước gì được vào Tổ trọng án B, đi theo Phương Sir quá.”

“Khó lắm, lo mà đi tuần phố đi.”

“Nghe nói Dịch Gia Di thường xuyên giúp Phương Sir đặt đồ ăn, hình như mỗi tháng Phương Sir đưa cho cô ta rất nhiều tiền, nếu không đủ thì bù thêm, còn dư thì coi như tiền boa cho cô ta luôn. Thích thật đấy!”

“Có gì mà thích, bắt cô chạy đôn chạy đáo làm chân sai vặt, cô có chịu không?”

“Tôi chịu chứ...”

“Đồ không có tiền đồ!”

“Lần trước Dịch Gia Di giúp Phương Sir đưa đồ, may mắn phát hiện ra hung khí nên mới được lên báo. Chắc chắn sau này cô ta sẽ càng bám lấy Phương Sir, biết đâu lại được lên báo lần nữa.”

“Thôi đi! Phá án nhiều như Cảnh trưởng mà một năm muốn lên báo vài lần còn khó, cô ta tưởng mình là đại minh tinh chắc?”

“Nhưng mà thôi, cô ta tính tình cũng tốt, trước đây gặp toàn cười hì hì, tôi chỉ là hâm mộ thôi, có chút ghen tị chứ không có ghét cô ta đâu.”

“Ai nói là ghét cô ta đâu. Cô ta chơi trội như vậy thì mình bàn tán chút thôi, cũng có mất miếng thịt nào đâu.”

Dịch Gia Di nghe thấy tiếng bước chân bên trong, biết họ đã thay xong cảnh phục. Lúc này mà đi vào thì ngượng ngùng lắm, cô vội vàng nhón chân đi nhanh vài bước, giả vờ như vừa từ hành lang đối diện đi tới để tránh bị nghi ngờ là nghe lén.

Quả nhiên vừa đi đến góc cua hành lang, hai nữ cảnh sát sắc phục đã từ phòng thay đồ bước ra. Dịch Gia Di vờ như không chú ý, cũng không nhìn về phía đó. Cô nghĩ bụng mọi người cứ nước sông không phạm nước giếng, đường ai nấy đi là tốt nhất, nào ngờ từ trên lầu bỗng có một người mặc áo blouse trắng đi xuống, cư nhiên lại là bác sĩ pháp y Hứa Quân Hào.

“Chào Hứa Sir.”

“Chào buổi sáng Hứa Sir.”

Hai nữ cảnh sát lễ phép chào hỏi, Hứa Quân Hào đáp lễ, đồng thời cũng nhìn thấy Dịch Gia Di. Không đợi cô kịp lách vào hành lang bên kia, anh đã giơ tay gọi:

“Gia Di, chào buổi sáng nha~”

Dịch Gia Di đành phải dừng bước, dưới cái nhìn của hai nữ cảnh sát và bác sĩ Hứa, cô quay đầu cười chào mọi người. Hứa Quân Hào tâm trạng có vẻ rất tốt, cũng không có vẻ gì là đang bận rộn, anh thong thả đi về phía Dịch Gia Di, vừa vuốt mái tóc dài vừa tán gẫu:

“Sau này không cần mặc cảnh phục nữa, mua mấy bộ đồ đẹp mà mặc đi.”

Hai nữ cảnh sát sắc phục đang định rời đi bỗng bắt được từ khóa quan trọng, lập tức khựng lại. Cả Hương Cảng này ai mà chẳng biết, chỉ có cảnh sát hình sự (mặc thường phục) mới không cần mặc cảnh phục. Vậy nên, tại sao Dịch Gia Di lại không cần mặc cảnh phục nữa???

“Chắc phải đợi đến ngày nghỉ thôi ạ.” Dịch Gia Di xoa xoa chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, “Toàn là quần áo cũ từ trước, lúc đi học đa số cũng mặc đồng phục, đồ thường chẳng có mấy bộ.”

“Ha ha, đúng vậy, nhìn thế này trông vẫn giống học sinh lắm. Đi theo Phương Sir bắt người chắc sẽ bị bắt nạt mất, nhưng mà lại rất hợp với bên CIB (Khoa Tình báo), cô có đi lướt qua mặt kẻ xấu chắc họ cũng chẳng nghi ngờ gì đâu.” Hứa Quân Hào đi đến bên cạnh Dịch Gia Di, vỗ vai cô khích lệ: “Nhưng tôi nghe Phương Sir nói cô có thiên phú trong việc truy lùng tội phạm, sau này ở Tổ trọng án B cố gắng làm việc nhé, tôi rất kỳ vọng vào cô.”

Hai nữ cảnh sát sắc phục đang chậm chạp rời đi nghe thấy câu này, mắt trợn ngược như muốn rớt ra ngoài. Họ kinh ngạc đến mức muốn hét lên nhưng không thể, chỉ có thể im lặng bước tiếp, quay lưng về phía Dịch Gia Di và Hứa Quân Hào, để mặc cho ngũ quan dần dần vặn vẹo.

Sự ghen tị khiến khuôn mặt của các nữ cảnh sát sắc phục trở nên dữ tợn.

...

Dịch Gia Di từ biệt bác sĩ pháp y Hứa Sir, quay lại phòng thay đồ lấy đồ đạc, trả lại tủ cá nhân, rồi xách theo một đôi tất dự phòng, một chiếc áo khoác mỏng và vài món đồ lặt vặt xuống lầu. Những thứ này sau này có thể để trong hộc tủ bàn làm việc.

Trong đầu cô vẫn vẩn vơ nghĩ về những lời bàn tán của hai nữ cảnh sát lúc nãy, về việc họ buôn chuyện về cô và Phương Sir, cô theo thói quen chắt lọc thông tin rồi suy nghĩ miên man.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám - Chương 68: Chương 68: Lời Ra Tiếng Vào Và Sự Ghen Tị | MonkeyD