Thập Niên 90: Hương Giang Thần Thám - Chương 92: Đùi Gà Và Sự Tin Tưởng
Cập nhật lúc: 21/02/2026 07:04
Dịch Gia Di sốt sắng muốn giải thích rõ ràng với Trần Rạng Rỡ, nhưng đối phương vốn không thân thiết và cũng chẳng hề tin tưởng cô. Anh ta thậm chí còn không đủ kiên nhẫn để nghe hết lời cô nói.
Cho rằng cô đang mơ mộng hão huyền, anh ta chỉ cười xã giao cho qua chuyện.
Dịch Gia Di nghiến răng, quay người chạy biến. Cô phải về tìm mẹ... không, phải về văn phòng Tổ B tìm "ba Phương" của Tổ B mới được!
...
Buổi tìm kiếm hôm nay không được thuận lợi như hôm qua.
Phương Trấn Nhạc cùng đồng đội dẫn theo cảnh khuyển lùng sục khắp nơi suốt cả buổi sáng nhưng không thu hoạch được gì, đành ngậm ngùi quay về.
Khi về đến đồn cảnh sát, Phương Trấn Nhạc rút mấy tờ tiền mệnh giá lớn đưa cho người quản lý cảnh khuyển: “Mua thêm thịt cho mấy chú ch.ó, rồi mời anh em uống trà chiều nhé, vất vả rồi.”
“Không cần đâu, Phương Sir.” Người quản lý định từ chối, nhưng Phương Trấn Nhạc đã lảo đảo đi vào trong. Trời quá nóng, nắng gắt khiến ai nấy đều xây xẩm mặt mày.
Cả nhóm đi tắm rửa, thay thường phục rồi quay lại văn phòng, nốc nước ừng ực cho đỡ khát, sau đó mới kéo nhau ra con hẻm nhỏ ăn cơm.
Khi sắp buông đũa, Phương Trấn Nhạc chợt nhớ ra điều gì đó, gọi thêm một cái đùi gà và một phần xá xíu sườn non đóng hộp mang về.
Gary và những người khác cứ ngỡ anh mua cho Cửu Thúc và Gia Di, nhưng vừa vào đến đồn, Phương Trấn Nhạc đã rẽ hướng sang khu giam giữ.
Khi đến phòng giam, phần thịt trong tay anh vẫn còn nóng hổi. Vừa lúc cảnh sát trực ban đang đưa cơm hộp cho những người bị tạm giam, Phương Trấn Nhạc thấy Tôn Tân đang lặng lẽ nhận hộp cơm, liền vẫy tay: “Lại đây.”
Tôn Tân ngẩn người một lát mới nhận ra là gọi mình, cậu cúi đầu, chậm chạp bước đến trước song sắt như một đứa trẻ mắc lỗi.
“Cầm lấy.” Phương Trấn Nhạc đưa phần thức ăn thêm qua khe sắt.
“?” Tôn Tân ngơ ngác ngẩng đầu.
“Cầm đi.”
Chàng trai xanh xao đưa tay nhận lấy, cảm nhận được hơi nóng tỏa ra, cúi đầu ngửi thấy mùi thơm phức của thức ăn.
“Cảnh sát, tôi không có tiền...”
“Đồn cảnh sát bao, ăn đi, không cần cậu bỏ tiền đâu.” Phương Trấn Nhạc gật đầu ra hiệu cho cậu đi ăn cơm.
“...” Tôn Tân mở hộp thức ăn thêm ra, một cái đùi gà lớn và một miếng sườn xá xíu dày thịt. Trong hộp cơm của đồn cũng có một món mặn hai món chay. Kết hợp lại, bữa ăn bỗng trở nên quá đỗi phong phú. Cậu mím môi, trầm tư nhìn hộp cơm.
“Đừng nghĩ nhiều, cơm tù không ngon lành gì đâu. Ăn nốt mấy bữa này rồi ra ngoài mà tự lực cánh sinh.” Phương Trấn Nhạc tưởng cậu ta định "ăn bám" cơm miễn phí mãi.
“...” Tôn Tân lén nhìn Phương Trấn Nhạc một cái rồi vội cúi xuống. Cậu ngập ngừng định nói lời cảm ơn, nhưng mãi không tìm được giọng nói và từ ngữ thích hợp.
Phương Trấn Nhạc chẳng rảnh mà đợi cậu ta sắp xếp ngôn từ, anh xua tay rồi quay người đi thẳng.
Lúc này Tôn Tân mới chậm rãi quay lại, ngửi thấy mùi thịt thơm, cậu bỗng trở nên vội vã, bước nhanh đến cạnh bệ đá, ngồi xuống rồi bắt đầu lùa cơm, nhai thịt ngồm ngoàm.
...
Phương Trấn Nhạc vừa ra khỏi cửa không lâu thì gặp Quách Vĩnh Diệu. Sau khi chào hỏi, anh bỗng dừng bước quay lại nói:
“Tiền đùi gà và xá xíu của Tôn Tân, anh thanh toán nhé.”
“Cái gì cơ?” Quách Vĩnh Diệu đang ôm một đống bản thảo, nheo mắt nhìn Phương Trấn Nhạc, vẻ mặt đầy hoang mang.
“Tôi vừa bảo cảnh sát trực ban mỗi bữa thêm cho Tôn Tân một cái đùi gà và sườn non. Cậu ta t.h.ả.m như vậy, sống dở c.h.ế.t dở cũng là do báo chí viết bậy bạ mà ra. Anh dung túng cho đám báo chí đó, anh cũng có trách nhiệm. Số tiền thịt này chắc chắn phải tìm anh thanh toán rồi.” Không chạy đi đâu được.
“...” Quách Vĩnh Diệu nghiêng đầu trừng mắt, nhưng thấy Phương Trấn Nhạc chẳng hề lay chuyển, anh ta đành bất lực lắc đầu: “Được rồi, được rồi, lát nữa tôi đi gửi tiền cho trực ban.”
Phương Trấn Nhạc lúc này mới gật đầu, giơ ngón tay cái với Quách Vĩnh Diệu rồi sải bước đi tiếp.
“Haiz.” Quách Vĩnh Diệu đứng chôn chân tại chỗ, thở dài thườn thượt.
Cầu trời khấn phật sau này Tổ Trọng án B có nhận án gì thì đừng liên quan đến Khoa Quan hệ Công chúng nữa. Càng hy vọng mọi vụ án của Tổ B đừng bao giờ gây ra dư luận xã hội.
Anh ta thật sự không trị nổi cái gã Phương Sa triển này. Cứ đà này, cái danh Quách Đôn đốc của anh ta chắc phải đổi thành "Quách đổ vỏ" mất thôi.
Toàn là gánh nợ thay người ta!
...
Phương Trấn Nhạc vừa mới ngồi xuống chiếc ghế xoay tương đối êm ái trong văn phòng, chưa kịp nghỉ ngơi thì nghe thấy tiếng bước chân chạy vội vã ngoài hành lang.
Ngay sau đó, Dịch Gia Di lao vào cửa. Vừa nhìn thấy anh, mắt cô sáng rực lên như thấy người thân.
Cô chạy đến trước mặt anh, thở hổn hển, đôi mắt nhìn anh chằm chằm đầy mong đợi.
Phương Trấn Nhạc vô thức ngồi thẳng lưng, tim thắt lại.
Cái tư thế này của cô, cứ như thể giây tiếp theo sẽ lao vào ôm chầm lấy anh, hoặc bất ngờ quỳ một chân xuống cầu hôn không bằng. Anh không chỉ thấy căng thẳng một cách khó hiểu, mà sắc mặt cũng hơi mất tự nhiên.
“Nhạc ca, anh giúp em nói chuyện với anh Đại Quang Minh đi! Nạn nhân vụ vứt xác ở công viên Nhạc Đàn Phố của Tổ A và nạn nhân vụ p.h.â.n x.á.c của chúng ta, rất có thể đều do một kẻ g.i.ế.c!” Dịch Gia Di vội vàng lên tiếng, logic có chút lộn xộn, nhưng Phương Trấn Nhạc vẫn lờ mờ hiểu được.
Hóa ra là chuyện công việc...
Phương Trấn Nhạc dở khóc dở cười, anh chỉ tay vào chiếc ghế bên cạnh: “Từ từ nói.”
Dịch Gia Di lập tức kéo ghế ngồi xuống, quay người đi tìm nước, nốc một ngụm lớn rồi mới ngồi hẳn hoi đối diện với Phương Trấn Nhạc. Giọng cô cao v.út vì phấn khích:
