Thập Niên 90 Không Làm Hiền Thê Lương Mẫu Cũng Quá Sướng Rồi - Chương 433: Đêm Giao Thừa Ấm Áp

Cập nhật lúc: 10/02/2026 18:28

Bên nhà mới, đồ nội thất và điện gia dụng đều đầy đủ, mọi tiện nghi sinh hoạt cũng có sẵn, ngay cả chiếc tủ lạnh mới mua cũng được nhét đầy ắp thức ăn.

Hôm nay, người nhà họ Giang cùng mẹ con Trần Tiểu Lệ dẫn theo con cái, tất cả đều đến mừng tân gia nhà Chu Vân.

Ngày Tết ông Công ông Táo, Âu Dương Quân cùng đón lễ bên nhà Chu Vân.

Hôm sau, Âu Dương Quân trở về Hải thị để đón Tết cùng gia đình.

Ngày 30 Tết, Chu Vân cùng Lý Tiểu Quân và Lý Tiểu Lỗi dán câu đối xuân cho nhà mới.

Ngoài căn nhà mới họ đang ở chung, hai căn hộ dùng làm phòng cưới kia cũng đều phải dán câu đối và chữ Phúc.

Làm xong xuôi về nhà, Sơn Hạnh và Đại Phi cũng đang ở đó.

“Cô, chiều nay cháu với Đại Phi rán ít thịt viên và cá, mang sang biếu cô một ít. Ngoài ra còn có một đĩa thịt kho tàu, cháu cũng mới làm lần đầu, tối nay mọi người nếm thử xem.” Sơn Hạnh chỉ vào thức ăn trên bàn nói.

Sơn Hạnh và Giang Đại Phi năm nay cũng mua nhà mới, theo phong tục, năm đầu tiên dọn vào nhà mới phải ăn Tết ở đó, gọi là ‘giữ nhà’, ngụ ý con đàn cháu đống, ngũ cốc được mùa, cùng những mong ước tốt đẹp khác.

Cho nên, đôi vợ chồng trẻ lần đầu tiên cùng nhau ăn Tết trên thành phố, lại là ở nhà mới của mình, cả hai vừa mới mẻ vừa kích động, sắm sửa không ít đồ Tết.

Thế nên, mỗi món ăn đều làm nhiều hơn một chút, rồi mang sang biếu bên Chu Vân.

Dù sao thì hai nhà cũng ở gần nhau.

Chu Vân cũng lấy xương hầm, thịt bò kho, cùng với hoa quả đã mua, mỗi thứ chia một phần, bảo Sơn Hạnh xách về.

“Đúng rồi, nhà có mua pháo hoa, tối ăn cơm tất niên xong thì cùng ra đốt pháo hoa nhé.” Chu Vân mời.

Sơn Hạnh nép vào người Giang Đại Phi, cười nói: “Vâng, Đại Phi cũng mua rồi, anh ấy ấy à, cứ như trẻ con, đợi mãi đến tối để đốt pháo hoa đấy.”

“Được, thế đến lúc đó gọi hai đứa nhé.” Chu Vân dặn dò.

“Vâng ạ.” Sơn Hạnh và Giang Đại Phi xách đồ, cùng nhau trở về nhà mới của mình.

Trong nhà mới đèn đuốc sáng trưng, đồ đạc trong nhà được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, tivi màu vẫn đang mở, bên trong đang chiếu tin tức, bản tin đang phát về những hoạt động phong tục ngày Tết náo nhiệt.

“Tối nay mình được xem Gala cuối năm trên tivi màu rồi.” Giang Đại Phi vui vẻ nói.

“Ừ.” Sơn Hạnh vui vẻ đáp lời. Chiếc tivi màu này là Chu Vân tặng, là quà mừng họ dọn vào nhà mới.

Chu Vân tổng cộng mua bốn cái, ngoài căn nhà mới mà ba anh em Lý Tiểu Quân đang ở, hai căn phòng cưới kia mỗi căn cũng có một cái.

Chỉ có căn nhà mới riêng biệt của cô ở tầng sáu là Chu Vân không muốn đặt tivi, nên không để.

Chiếc tivi nhà Chu Vân mua trước đó, mấy hôm trước lúc Chu Vân chuyển nhà, người nhà họ Giang đến mừng tân gia, sau đó cô liền bảo họ mang thẳng về quê luôn.

Đôi vợ chồng trẻ ngày 30 Tết chẳng có việc gì, trưa vừa qua đã cùng nhau chuẩn bị cơm tất niên, thế nên mới nửa buổi chiều, cơm tất niên của họ đã chuẩn bị xong xuôi.

Thế là lại cùng ngồi trên ghế sô pha, vừa c.ắ.n hạt dưa vừa xem tivi một lúc.

Đợi bên ngoài có tiếng pháo nổ, Giang Đại Phi vội vàng cầm dây pháo xuống lầu đốt.

Đốt pháo xong nghĩa là có thể về nhà ăn cơm tất niên rồi.

Sơn Hạnh cũng đã bưng rượu và thức ăn lên bàn.

Ở bên này lược bỏ nghi thức cúng tổ tiên, cơm tất niên đơn giản hơn nhiều.

Trên bàn tối nay có gà và cá từ quê gửi lên, còn có há cảo trứng cô tự làm, tôm, hai món xào, thịt hầm và thịt bò kho Chu Vân tặng, còn có rượu Giang Đại Phi tự mua.

Sơn Hạnh rót cho mỗi người một ly, nhìn lại mâm cơm thịnh soạn, nhìn căn nhà mới của mình, vành mắt cô đỏ hoe.

“Đại Phi, vợ chồng mình đang ăn Tết trong nhà mới của chính mình đấy.”

“Đúng vậy.” Giang Đại Phi cũng vô cùng xúc động nhìn quanh, phòng khách sáng sủa, phòng ngủ ấm áp, đèn chùm tinh xảo, ghế sô pha êm ái, sàn nhà sạch bong, còn cả dàn nội thất mới đóng...

“Nghĩ lại trước kia, anh thật sự... không dám mơ tới, chúng ta cũng có thể ở nhà lầu như thế này trên thành phố.”

Hai năm trước, lúc đó anh còn đang tìm hiểu Sơn Hạnh.

Mong ước lớn nhất của anh là có thể xây được ba gian nhà ngói lớn ở quê, rước Sơn Hạnh về dinh.

Nhưng khi đó, nhà anh chỉ có mấy gian nhà đất, đừng nói xây ba gian nhà ngói lớn, ngay cả xây một gian cũng khó.

Áp lực cuộc sống gia đình lớn, lại không có nghề ngỗng gì kiếm ra tiền, lương thực trong ruộng cũng chỉ đủ cho cả đại gia đình ăn no.

“Nghĩ lại chuyện cũ, thật là... cảm giác cứ như đang nằm mơ vậy.”

“Đúng thế.” Sơn Hạnh nâng ly lên: “Nào, chúng ta cạn một ly trước, chúc vợ chồng mình năm nào cũng được như hôm nay, tuổi nào cũng được như sáng nay, cuộc sống ngày càng tốt đẹp.”

“Vợ à, em nói hay lắm.” Giang Đại Phi vui vẻ chạm ly với Sơn Hạnh.

Vừa uống xong, Sơn Hạnh lại rót thêm một ly, lại chạm cốc: “Lần này đến lượt anh nói.”

“Anh hả?” Giang Đại Phi thật sự nghiêm túc suy nghĩ, cười nói: “Vậy anh chúc ông bà nội, ông bà ngoại, bố mẹ, bố mẹ vợ, cô dượng, tất cả đều mạnh khỏe, vạn sự như ý.

Lại chúc chú út, Đại Tuấn và Tiểu Lỗi sang năm bảng vàng đề danh, thi đỗ đại học.

Chúc Tiểu Đan và Mai Hương sau này đều tìm được tấm chồng tốt, cả đời hạnh phúc mỹ mãn.”

“Ái chà, anh chúc cũng nhiều người gớm nhỉ.” Sơn Hạnh cười, trong lòng còn đang đếm xem có sót ai không.

Đếm một hồi, quả nhiên có sót, cô cười hỏi: “Còn Tiểu Quân đâu?”

“Cậu ấy à.” Giang Đại Phi cười nói: “Không cần anh chúc, anh nghĩ, nói không chừng rất nhanh thôi chúng ta sẽ được uống rượu mừng của cậu ấy đấy.”

Sơn Hạnh cũng cười, vì Giang Đại Phi là người không giữ được bí mật, Lý Tiểu Quân quan hệ tốt với anh, chuyện gì cũng kể cho anh nghe.

Cho nên, chuyện Lý Tiểu Quân thầm thương trộm nhớ con gái nhà sư phụ cậu ấy, Giang Đại Phi đã sớm kể cho Sơn Hạnh biết rồi.

Lúc này, bên nhà Chu Vân, cơm tất niên cũng làm hòm hòm rồi.

Cơm tất niên năm nay chủ yếu do Lý Tiểu Quân và Lý Tiểu Lỗi đảm nhiệm, Lý Tiểu Quân đứng bếp chính, Lý Tiểu Lỗi phụ bếp.

Chu Vân và Lý Đan chịu trách nhiệm trang trí nhà cửa.

Thực ra nói là trang trí, cũng chỉ là thổi mấy quả bóng bay nhiều màu, treo vài dải ruy băng, ngoài ra còn bày biện mấy chậu hoa giả đỏ rực rỡ.

“Mẹ, thế này có phải quê quá không?” Lý Đan đặt chậu hoa đào giả đỏ ch.ót cạnh tivi, rồi vẻ mặt đầy ghét bỏ.

Mấy thứ này toàn là do anh cả cô bé mang về.

Bóng bay và ruy băng, nghe nói là đồ thừa từ buổi tiệc tất niên ở xưởng, anh ấy bèn gom về.

Mấy chậu hoa giả, là sáng nay Lý Tiểu Quân đi chợ mua rau, thấy mọi người tranh nhau mua, anh ấy cũng tranh mua mấy chậu sặc sỡ nhất, bảo là bày trong nhà cho đẹp.

“Ừ, mẹ nhìn mấy cánh hoa làm cũng có vài phần giống thật đấy.” Chu Vân thực ra cũng thấy hơi đau mắt, nhưng mà bình thường cô cũng không ở bên này, cô có căn nhà mới riêng ở tầng sáu, tối xem xong Gala cuối năm cô sẽ lên tầng sáu ngủ, cho nên với bên này thế nào cũng được.

Chỗ này vốn dĩ là mua cho bọn Lý Tiểu Quân, nên chúng nó thích trang trí thế nào thì trang trí.

Lý Đan đành thôi, nghĩ bụng, đợi hôm nào cô bé đổi mấy chậu cây xanh về, giống như cách bài trí bên phòng mẹ, mấy loại cây xanh dây leo rủ xuống dài dài, nhìn rất mát mắt.

Cùng lắm thì kiếm mấy chậu hoa thật cũng được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.