Thập Niên 90 Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 419
Cập nhật lúc: 16/04/2026 07:41
Thế Duyên là tên xưởng đồ trang sức nhỏ của cô.
Anh ta đề nghị: "Tôi cảm thấy chúng ta có thể làm một số dự án khác trước, trang phục các loại cũng không tệ, có lãi rất nhanh."
Tô Nhuyễn lắc đầu: "Những dự án này càng sớm càng tốt."
Cô cười cười nói: "Anh hẳn là nhìn ra được, tôi tìm đều là dự án chống lũ cứu nạn, tôi cũng chưa bao giờ trông cậy vào chúng kiếm tiền."
Cô cười nói với bà Mẫn: "Không sợ ngài chê cười, chồng của tôi cũng là một quân nhân, năm chín mươi anh ấy từng một lần suýt chút nữa hy sinh."
"Tôi không muốn trải qua sự tuyệt vọng như vậy nữa, cho nên kiếm được chút tiền xong liền muốn làm những chuyện này trước."
"Lúc cướp hiểm cứu nạn tôi không giúp được anh ấy, nhưng những thứ này tôi làm càng nhiều, nguy hiểm anh ấy gặp phải sẽ càng nhỏ, tôi muốn dùng cách của mình cùng anh ấy nỗ lực."
Bà Mẫn bỗng nhiên trầm mặc, Đinh Cửu cũng không nói gì nữa.
Lúc đưa bà Mẫn xuống lầu bà ấy mở miệng nói với Tô Nhuyễn: "Cô đừng vội, tôi bảo lão Mẫn giúp cô nghe ngóng thêm."
Tô Nhuyễn chân thành nói: "Cảm ơn ngài."
Nhìn bà Mẫn lên lầu, Tô Nhuyễn thở phào một hơi dài, cô kiếp trước chưa bao giờ biết dùng những cách tỏ ra yếu thế này để tranh thủ cái gì, sợ bị người ta coi thường.
Hiện nay những lời này lại có thể không gánh nặng nói ra khỏi miệng, đại khái là vì một tấm chân tình, cho nên không sợ hãi gì cả.
Giáo sư Mẫn ngày hôm sau đã tìm tới, ông ấy không chỉ đồng ý yêu cầu đầu tư thành lập phòng nghiên cứu của Tô Nhuyễn, còn liên hệ các sinh viên giúp cô nghe ngóng xưởng thuyền cứu hộ, đồng thời yêu cầu rõ ràng ngân sách phải trong vòng bảy mươi vạn.
Tô Nhuyễn đều có chút ngại ngùng, cô nói với bà Mẫn tám mươi vạn đương nhiên là có ý than nghèo, không ngờ Giáo sư Mẫn còn giúp cô ép giá.
Cuối cùng có Giáo sư Mẫn giúp đỡ, Tô Nhuyễn dùng một trăm vạn sang lại được một xưởng sản xuất thuyền nhỏ không lớn lắm.
Mặc dù là lĩnh vực Tô Nhuyễn hoàn toàn không hiểu, nhưng cô kiếp trước từng bước qua vô số lĩnh vực, tự có một bộ phương thức của riêng mình, chỉ cần đặt nhân tài vào đúng vị trí, quy trình quản lý thuận lợi, phúc lợi đãi ngộ hợp lý, thì sẽ không có vấn đề gì lớn.
Cho dù như vậy, Tô Nhuyễn cũng mất thời gian một tháng rưỡi mới khiến xưởng miễn cưỡng đi vào quỹ đạo.
Mắt thấy nghỉ hè còn lại tuần cuối cùng, Tô Nhuyễn để lại Đinh Cửu thu dọn tàn cuộc, bản thân cô lặng lẽ ngồi máy bay về Yến Thị.
Nghĩ đến dáng vẻ có thể sẽ ngạc nhiên vui mừng của Lộc Minh Sâm, khóe miệng Tô Nhuyễn liền không khỏi cong lên.
Lúc máy bay hạ cánh là năm giờ chiều, Tô Nhuyễn không thể chờ đợi được nữa lao về khu gia thuộc bộ đội, Lộc Minh Sâm trong thời gian nghỉ hè vẫn luôn có nhiệm vụ, đều ở bên khu gia thuộc.
Tô Nhuyễn giấu vali hành lý ở phòng chứa đồ, bản thân cô thì lén lút đi đến nhà y tá Mễ, định lát nữa Lộc Minh Sâm về cho anh một bất ngờ lớn.
Cô còn đang trong thời kỳ cho con b.ú, béo lên không ít, đương nhiên béo hơn là Lục Cân nhà cô ấy, con trai Lục Thần Minh vì lúc sinh là sáu cân (3kg), cho nên tên ở nhà gọi là Lục Cân.
Lục Cân đã sáu tháng rồi, trắng trẻo mập mạp, mặc cái yếm nhỏ màu đỏ tươi tay chân duỗi ra nằm trong xe nôi, đôi mắt đen láy như quả nho đảo qua đảo lại nhìn Tô Nhuyễn.
Tô Nhuyễn không nhịn được cúi người sờ sờ khuôn mặt nhỏ của thằng bé, nói với y tá Mễ: "Giống cậu."
Khóe miệng y tá Mễ toét ra, nhưng vẫn nói: "Nhưng ngàn vạn lần đừng nói trước mặt lão ngốc nhà tớ như vậy, nếu không có thể lải nhải c.h.ế.t cậu, anh ấy nói giống anh ấy."
Nghĩ đến Lục Thần Minh, Tô Nhuyễn không khỏi bật cười.
Hai người đang nói chuyện, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, cái đầu của bé Lục Cân bỗng nhiên xoay một cái, tay nhỏ vươn về phía cửa nắm nắm, trong miệng "a a" kêu không ngừng.
Y tá Mễ không nhịn được cúi người hôn thằng bé một cái: "Bố chồng tớ đến rồi, cái thứ nhỏ này tai thính cực, hơn nữa biết bố chồng tớ đến nó có thể đi ra ngoài chơi."
Lục sư trưởng mới có cháu trai tự nhiên cưng chiều không thôi, mỗi ngày tan làm về đều sẽ qua xem, hiện nay thời tiết còn nóng, chập tối đều sẽ đẩy đứa bé ra cổng chơi một lát.
Đứa bé sáu tháng đã bắt đầu hướng về bên ngoài rồi.
Y tá Mễ đẩy Lục Cân ra ngoài, Lục sư trưởng hiển nhiên cũng quen rồi, cũng không nói nhiều lời gì, nhận lấy xe đẩy của cháu trai liền đi ra cổng.
Sinh vật trẻ sơ sinh này trời sinh chính là tiêu điểm của đám đông.
Cả con ngõ này chỉ có Lục Cân nhỏ nhất, người qua lại đều không nhịn được phải dừng lại trêu chọc thằng bé một chút, cũng khó trách nó thích bên ngoài.
Rất nhanh Tô Nhuyễn đã qua cửa sổ nhìn thấy Lộc Minh Sâm.
Cô còn tưởng anh sẽ trực tiếp về nhà, trước giờ anh dường như cũng giống cô đối với trẻ sơ sinh đều là thái độ kính nhi viễn chi, thậm chí nhắc cũng không hay nhắc tới.
Tuy nhiên lại thấy anh khi đi qua xe nôi của Lục Cân, thì thả chậm bước chân, Lục sư trưởng cười chào hỏi anh.
Lộc Minh Sâm thuận thế tiến lên, nói với Lục sư trưởng hai câu, ánh mắt liền rơi vào trên người Lục Cân.
Hồi lâu, anh cuối cùng cũng cúi người sờ sờ khuôn mặt nhỏ của Lục Cân, bé Lục Cân lập tức hưng phấn ôm lấy tay anh, cái chân mập nhỏ còn đạp đạp, đôi mắt Lộc Minh Sâm cong lên, biểu cảm trên mặt rất dịu dàng.
Y tá Mễ thấy thế lén lút cười với Tô Nhuyễn: "Lộc đoàn trưởng nhà cậu đúng là buồn cười thật, vì không để tên ngốc nhà tớ đắc ý, bình thường một bộ dạng rất không thích Lục Cân."
"Còn phải để bố chồng tớ chuyên môn gọi chào hỏi, anh ấy mới một bộ dạng miễn cưỡng đến trước mặt nhìn một cái."
"Ha ha, không biết đã sớm bị bé Lục Cân bán đứng rồi, đừng có coi thường Lục Cân, thứ nhỏ này tinh lắm, biết ai thích nó, ai không thích nó."
Tô Nhuyễn nhìn dáng vẻ của Lộc Minh Sâm, trong lòng lại vô cùng rõ ràng, anh biểu hiện ra không thích trẻ sơ sinh cũng không phải là để so kè với Lục Thần Minh.
Mà là vì cô.
Y tá Mễ nhìn Tô Nhuyễn: "Cậu không ra ngoài sao?"
Tô Nhuyễn lắc đầu: "Đợi một lát, đợi anh ấy vào nhà đã." Ra ngoài như vậy sợ anh sẽ xấu hổ.
Tuy nhiên Tô Nhuyễn cuối cùng cũng không đợi được anh vào cửa nhà đã bị phát hiện.
