Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 1249: Lời Hứa Của Tiêu Tử Kiệt
Cập nhật lúc: 12/03/2026 02:01
Dù sao hai người cũng đã xác định quan hệ rồi, vậy thì tại sao phải xấu hổ chứ?
“Nhớ anh?” Khóe môi Tiêu T.ử Kiệt khẽ nhếch lên, “Thích anh đến thế cơ à!”
“Ừm!” Hàn Tiểu Diệp gật đầu, “Thích.”
“Anh cũng thích em.” Trong mắt Tiêu T.ử Kiệt tràn đầy ý cười, trong mắt Hàn Tiểu Diệp, ánh mắt ấy giống như đang chứa cả một dải ngân hà rực rỡ.
“Cho nên em xem, chúng ta như thế này không phải rất tốt sao? Tình yêu ấy mà... không phân biệt tuổi tác!” Tiêu T.ử Kiệt khẽ nói.
“Cái ông họ Chu kia...”
“Chu Nham.”
Mắt Hàn Tiểu Diệp trợn tròn: “Sao anh biết? Ông ấy chẳng phải chỉ nói mình họ Chu thôi sao?”
“Trong phòng ông ấy có rất nhiều bưu kiện, chắc là bưu điện mới gửi tới chưa kịp sắp xếp, anh có nhìn thấy tên trên đó.” Tiêu T.ử Kiệt giải thích.
Hàn Tiểu Diệp: “...” Hai người bọn họ rõ ràng như hình với bóng, tại sao thứ anh nhìn thấy, cô lại không thấy?
“Họ Chu cũng đâu phải họ hiếm gặp, sao anh biết ông ấy tên là Chu Nham?” Hàn Tiểu Diệp khiêu khích nhìn anh.
Tiêu T.ử Kiệt định nhéo mũi cô, bị Hàn Tiểu Diệp nhanh tay gạt sang một bên: “Mau nói đi!”
“Vốn dĩ chỉ liếc qua một cái, nhớ kỹ cái tên Chu Nham này, sau đó ông ấy nói mình họ Chu, bảo chúng ta gọi là chú Chu, lại kể chuyện gia đình ông ấy. Nếu ông ấy có quan hệ tốt với người nhà, thì sẽ không đợi đến khi sự việc trôi qua bao nhiêu năm mới xuất hiện ở Thôn Thanh Sơn.”
Hàn Tiểu Diệp nhíu mày: “Ý anh là... người lừa ông ấy năm xưa chính là người nhà của ông ấy?”
“Ngoại trừ người thân thiết, còn ai có thể lừa một cái là lừa suốt bao nhiêu năm chứ?” Tiêu T.ử Kiệt không biết nghĩ tới điều gì, ánh mắt trở nên có chút u ám.
Hàn Tiểu Diệp nắm lấy tay anh: “Em ở bên cạnh anh.”
“Ừ, anh biết.” Tiêu T.ử Kiệt cúi người, ghé sát vào Hàn Tiểu Diệp. Cảm nhận được hơi thở của anh, cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Tiêu T.ử Kiệt nhẹ nhàng hôn cô một cái: “Được rồi! Anh ngửi thấy mùi cơm rồi, sắp ăn cơm rồi nhỉ?”
“Anh nói xem... có phải em nên đợi ăn cơm xong rồi mới nói chuyện này với dì cả thì tốt hơn không?”
“Đương nhiên.” Tiêu T.ử Kiệt nói, “Bất kể dì cả muốn tha thứ cho ông ấy, chấp nhận ông ấy hay là buông bỏ đoạn tình cảm kia, thì đó đều không phải là những cảm xúc bình lặng. Dù sao nếu thật sự buông bỏ rồi, thì bây giờ hai người sẽ không ở trong trạng thái sống như thế này. Mà bất kỳ cảm xúc kịch liệt nào cũng sẽ ảnh hưởng đến khẩu vị, vẫn là ăn cơm xong hãy nói!”
“Vậy thì em không thể bàn bạc với bố mẹ được rồi!” Hàn Tiểu Diệp vặn vẹo như con sâu róm, “Ây da!”
“Được rồi! Ăn no không lo nghĩ, đi thôi!” Tiêu T.ử Kiệt nhéo má cô, “Mau dậy đi! Nếu không lát nữa mẹ qua nhìn thấy, lại bảo em ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng bây giờ!”
“Hứ! Mẹ em dạo này nhìn em không thuận mắt chút nào!”
“Đó là vì nếu mẹ không tỏ ra mạnh mẽ một chút, mẹ ấy sẽ lo em cứ bám lấy vết thương trên mặt mẹ ấy không buông.”
“Bà ấy không nhắc tới thì em có thể coi như mắt mình có vấn đề không nhìn thấy sao?”
“Chuyện này dù sao cũng liên quan đến Tạ gia. Thịnh Văn và Thịnh Võ nếu không phải tâm trạng không tốt, cũng sẽ không ra ngoài dọn sân quét tuyết vào lúc này! Còn về phía lão Hàn gia... bên đó dù sao cũng từng nuôi dưỡng bố!”
“Xéo đi!” Lời này Hàn Tiểu Diệp thật sự không thích nghe, “Cái gì gọi là từng nuôi dưỡng bố em? Bọn họ cùng lắm là bế bố em từ bệnh viện ra thôi được không? Nếu không phải bọn họ, có lẽ bố em đã được người tốt nhận nuôi, nói không chừng sẽ sống cuộc sống cơm áo không lo, chứ không đến mức vì bị đưa về thôn mà thiếu ăn thiếu mặc, ốm đau suýt c.h.ế.t!”
“Đừng giận đừng giận!” Tiêu T.ử Kiệt vội vàng vuốt lông cho Hàn Tiểu Diệp, “Em hiểu lầm ý anh rồi!”
Lông mày Hàn Tiểu Diệp dựng lên, vẻ mặt như đang chờ anh giải thích. Tiêu T.ử Kiệt véo má cô, kéo sang hai bên: “Ý anh là tâm trạng của bố. Em cũng biết tính bố rồi đấy, bố ấy đối với lão Hàn gia bên kia vào lúc đó chắc chắn là từng có sự kỳ vọng! Sau khi chúng ta đến Ma Đô, tuy hai bên không qua lại nữa, nhưng anh nghĩ, bố chắc không muốn hai bên căng thẳng quá mức đâu.”
“Bố em chính là đồ ngốc!” Hàn Tiểu Diệp hờn dỗi ngồi bên cạnh Tiêu T.ử Kiệt.
“Bố vốn là người thành thật, người thành thật đều có số tốt! Cho nên mới gặp được mẹ, sau đó có em đấy thôi!” Tiêu T.ử Kiệt kéo Hàn Tiểu Diệp đứng dậy, “Đi thôi! Đi ăn cơm! Vừa nãy anh còn nghe thấy em nói muốn đi bưng thức ăn giúp bố mà!”
“Đi thì đi, em có nói là không đi đâu, thật là! Rốt cuộc anh có cùng phe với em không đấy hả!”
“Anh đương nhiên là cùng phe với em rồi! Chỉ có điều anh không phải là chưa rước em về dinh sao? Đương nhiên phải dỗ dành bố và mẹ rồi!”
Hàn Tiểu Diệp lườm anh một cái: “Ồ! Hóa ra là vì chưa rước em về dinh à...”
Nghe cái đuôi âm kéo dài cố ý của cô, Tiêu T.ử Kiệt cảm thấy tâm trạng yêu thích cô sắp tràn ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, anh bước tới ôm lấy cô: “Bố mẹ em chính là bố mẹ anh, sau khi cưới được em, anh sẽ chỉ đối xử với họ tốt hơn thôi, em tin anh đi.”
Hàn Tiểu Diệp biết, quá trình trưởng thành của Tiêu T.ử Kiệt luôn thiếu vắng không khí gia đình ấm áp, cho nên rất nhiều lúc, cô đều cảm thấy câu “mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh” thật sự quá tinh tế! Hồi nhỏ nhà cô chẳng qua chỉ nghèo một chút, trong cuộc sống đơn điệu đó, những chuyện lông gà vỏ tỏi giữa hàng xóm láng giềng đều là gia vị cuộc sống, còn anh thì sao? Mỗi ngày tiếp nhận nền giáo d.ụ.c tốt, hưởng thụ cuộc sống xa hoa, nhưng thì sao chứ? Những người bên cạnh đều giống như những cỗ máy lạnh lẽo, thiếu đi sức sống.
“Em tin anh mà!” Hàn Tiểu Diệp giơ tay ôm eo anh, tay còn vỗ vỗ lên lưng anh, “Anh biết đấy, em rất yêu anh! Lần đầu tiên nhìn thấy anh, đã bị anh mê hoặc đến mức không lối thoát rồi! Nhưng mà con người em có đôi khi mồm miệng hơi ngứa đòn tí thôi, anh phải thích nghi mới được, đây cũng là biểu hiện anh yêu em mà đúng không?”
