Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 1608: Hàn Annie Đến Thăm
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:27
Dặn dò xong những việc cần dặn, cô bé hộ lý liền đi theo Vũ Huân rời khỏi.
"Cô về báo lại sự việc cho Lão Tiêu là được. Cảnh sát dẫn đám người gây rối đó đi, quy trình và các mặt đều không có vấn đề gì. Có vấn đề chính là bản thân đám người gây rối này! Kẻ cầm đầu sẽ bị phạt nặng để bọn họ yên tâm." Vũ Huân nói.
Ngô gia vì chuyện của Ngô Địch mà cãi vã thế nào, Hàn Tiểu Diệp và Tiêu T.ử Kiệt đều không có hứng thú. Nhưng Ngô Địch bị hạn chế hoạt động, tạm thời sẽ không ra ngoài phá đám, bọn họ vẫn rất hài lòng. Ít nhất khi đối phó với Dương Huân không cần phải đề phòng thêm Ngô Địch nữa, thế này chẳng phải rất tốt sao?
Hàn lão phu nhân không đến bệnh viện thăm Hàn Tiểu Diệp, ngược lại Hàn Annie đã tới, hơn nữa còn là Dương Huân đi cùng Hàn Annie tới.
"Cô định cản chúng tôi?" Hàn Annie dựng ngược lông mày nhìn cô hộ lý. Rất rõ ràng, nếu cô gái tóc ngắn trên người toát ra mùi lính tráng này không cho bọn họ vào phòng bệnh, Hàn Annie chuẩn bị nổi đóa rồi.
Tiêu T.ử Kiệt bước tới: "Là người quen, không sao đâu."
Cô hộ lý gật đầu, nghiêng người nhường đường cho Hàn Annie vào phòng bệnh. Nhưng khi nhìn thấy Dương Huân, trong mắt cô hộ lý lại mang theo sự dò xét và cảnh giác. Cô ấy rất rõ người này đã từng tới, hơn nữa lần trước còn bị người ta chặn ở ngoài. Hình như lần này chủ thuê làm nguyên một vở kịch chính là vì người tên Dương Huân này thì phải!
Dương Huân rất bình thản đi lướt qua cô hộ lý, bám sát theo Hàn Annie.
"Sao lại thế này?" Hàn Annie đã biết tình hình của Hàn Tiểu Diệp từ chỗ Dương Huân, cho nên dù cô rất sốt ruột nhưng khi gặp Hàn Tiểu Diệp vẫn cố đè thấp giọng, chỉ sợ sẽ làm đứa trẻ này hoảng sợ.
Hàn Tiểu Diệp cười có chút yếu ớt: "Đã không sao rồi ạ! Tinh thần hôm nay khá tốt, cảm giác thèm ăn cũng tốt hơn trước nhiều rồi."
"Vậy thì tốt." Hàn Annie ngồi xuống mép giường Hàn Tiểu Diệp, không nhịn được đưa tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: "Gầy đi rồi..."
Hàn Tiểu Diệp: "..."
Gầy đi? Cái quỷ gì vậy! Rõ ràng là cô béo lên rồi có được không? Bởi vì ở bệnh viện chỉ ăn mà không vận động a! Cho dù thỉnh thoảng cô có thể tìm cơ hội tập yoga trên giường bệnh nhưng cũng không dám quá phô trương. Bộ lọc của vị tiểu cô cô này cũng quá dày rồi.
"Chắc là do tóc dài nhìn mặt có vẻ gầy đi đấy ạ!" Hàn Tiểu Diệp thều thào nói: "Chỉ là dùng sai t.h.u.ố.c nên tinh thần hơi hoảng hốt, ảnh hưởng đến ăn uống và nghỉ ngơi. Dạo này dùng t.h.u.ố.c xong đã đỡ hơn nhiều rồi! Không mấy ngày nữa là có thể xuất viện."
"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Hàn Annie nhìn Tiêu T.ử Kiệt, khó tránh khỏi có chút tức tối: "Nghe nói lúc đó cháu cũng có mặt, sao cháu có thể để Tiểu Diệp T.ử làm chuyện nguy hiểm như vậy?"
"Không thể trách anh T.ử Kiệt được ạ!" Hàn Tiểu Diệp không nhịn được đưa tay đỡ trán, giả vờ yếu ớt, dáng vẻ như có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào: "Là tự cháu thử bậy bạ thôi! Chủ yếu là... hôm ở quán cà phê, vì đột nhiên hít phải mấy thứ đó, cháu cứ như nằm mơ vậy, nhớ lại rất nhiều chuyện cháu từng bỏ quên."
Lúc nói những lời này, Hàn Tiểu Diệp liều mạng kiềm chế bản thân không nhìn về phía Dương Huân, bởi vì vừa nhìn là dễ bị lộ tẩy. Dù sao cô cũng không thể che giấu sự cảnh giác và hận ý đối với Dương Huân.
"Nhưng có lẽ những ký ức đó không hề tồn tại." Hàn Annie giống hệt như Hàn Tiểu Diệp lúc ban đầu, cô cảm thấy những thứ đó đều là ảo giác mới đúng.
"Nếu là ảo giác thì quá chân thực rồi!" Hàn Tiểu Diệp tựa vào gối, hơi khó chịu cử động bả vai. Tiêu T.ử Kiệt lập tức vươn tay giúp cô điều chỉnh vị trí gối tựa.
Cô tiếp tục nói với Hàn Annie: "Chân thực đến mức từng nhành cây ngọn cỏ xuất hiện trong những hình ảnh đó đều từng tồn tại trong hiện thực. Nhưng chuyện kỳ lạ xảy ra là... cháu hoàn toàn không biết gì về những chuyện đó, nhưng cháu lại thực sự rất hiểu rõ nơi đó. Chính vì sự mâu thuẫn này cháu mới muốn thử nghiệm! Không muốn để anh T.ử Kiệt lo lắng, cháu đành phải lén lút tiến hành thôi! Nhưng ai ngờ anh ấy lại quay về giữa chừng chứ?"
"Nếu anh không quay lại, em đã gặp nguy hiểm rồi." Tiêu T.ử Kiệt vô cùng bất đắc dĩ lắc đầu thở dài: "Anh cũng không mong cầu gì khác, chỉ hy vọng sau này trước khi làm việc gì em có thể bàn bạc với anh trước, đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện tiền trảm hậu tấu."
"Biết rồi biết rồi mà~"
Hàn Annie nhìn Hàn Tiểu Diệp vẫn còn tâm trạng nhăn mũi, không nhịn được đưa tay định chọc vào trán cô, nhưng lại bị Tiêu T.ử Kiệt nhanh tay lẹ mắt cản lại: "Không được làm vậy, nếu không cô ấy dễ bị nôn lắm."
"Xin lỗi..." Hàn Annie có chút mất tự nhiên rụt tay về, lí nhí nói.
"Không sao đâu ạ, là anh T.ử Kiệt quá lo lắng thôi. Cháu đâu phải làm bằng giấy, cũng chẳng phải làm bằng bã đậu, không đến mức chọc một cái là thủng đâu!"
Dương Huân chậm rãi lên tiếng: "Có thể chìm vào hồi ức hoặc ảo giác chứng tỏ thứ đó kích thích đại não rất nghiêm trọng, cháu đừng không coi ra gì. Dù sao não bộ con người cũng giống như một cỗ máy vô cùng tinh vi, chỉ cần một linh kiện xảy ra vấn đề, cỗ máy nói không chừng sẽ hỏng bét. Máy móc đã như vậy, huống hồ là con người."
"Anh Dương nói đúng đấy, Tiểu Diệp T.ử cháu phải nghe lời."
"Vâng ạ, Dương thúc thúc. Vâng ạ, tiểu cô cô." Hàn Tiểu Diệp đáp lời với thái độ vô cùng tốt.
Nhưng những người có mặt ở đây đều hiểu rõ, đây chính là điển hình của việc ngoài miệng thì hứa hẹn cho hay, quay lưng đi vẫn chứng nào tật nấy!
"Mọi người đừng lo lắng nữa! Bác sĩ đều nói cháu hồi phục rất tốt rồi, hơn nữa bệnh viện lộn xộn lắm, tĩnh dưỡng ở đây chi bằng về nhà tĩnh dưỡng." Hàn Tiểu Diệp kể chuyện gây rối ở bệnh viện cho Hàn Annie nghe, tất nhiên không thiếu phần thêm mắm dặm muối.
