Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 1874: Nhân Quả Và Sự Giải Thoát
Cập nhật lúc: 12/03/2026 03:48
Đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng cãi vã. Tiêu T.ử Kiệt nhíu mày, lấy gối qua, cẩn thận kê dưới đầu cô: "Anh ra xem sao."
"Vâng."
Nhìn anh đi ra ngoài, Hàn Tiểu Diệp đổi tư thế, vùi mặt vào người Tiểu Môi Cầu, "hít mèo". Cho đến khi nghe thấy một cái tên quen thuộc, cô mới nhíu mày động đậy. Vừa ngẩng đầu lên liền bốn mắt nhìn nhau với đôi mắt to tròn của Tiểu Môi Cầu.
Hàn Tiểu Diệp nói: "Mày có nghe thấy gì không? Có phải có người nhắc đến Trần Vi không?"
[Nghe thấy Trần gì gì đó!] Mẹ kiếp, bổn miêu không để ý nha!
Hàn Tiểu Diệp vò vò mái tóc đã cắt ngắn, nhanh ch.óng xỏ dép lê đi ra ngoài. Vừa hay đám người đó đ.á.n.h nhau đến tận cửa phòng cô. Tiêu T.ử Kiệt vừa thấy cô ra, lập tức bước tới đứng chắn trước mặt bảo vệ cô.
Không bao lâu sau, bọn họ đã hiểu rõ ngọn nguồn sự việc. Đứa trẻ của gia đình này bị suy thận, cần phải thay thận, chắc là thông qua Tần Minh Hiên liên lạc được với bố của Trần Vi. Kết quả Trần Vi và Tần Minh Hiên ở giữa ăn chặn tiền, lúc bố Trần Vi tiếp nhận thì phát hiện nguồn thận có vấn đề, thế là làm chậm trễ việc điều trị của bệnh nhân, người nhà liền làm ầm lên.
Viện trưởng vội vàng chạy tới đưa người đi. Nhìn người nhà đang khóc lóc và cậu bé sắc mặt nhợt nhạt được khiêng tới, Hàn Tiểu Diệp thở hắt ra. Cô biết cậu bé này sẽ không c.h.ế.t, ít nhất là bây giờ sẽ không c.h.ế.t. Kiếp trước... quả thận của cô đã được thay cho cậu bé này. Lúc đó khi cô lướt qua phòng bệnh, vội vã nghe được một cái tên, vừa hay giống hệt cái tên trên áo bệnh nhân của cậu bé này!
Vì gia đình này quen biết người của giới truyền thông báo chí nên bệnh viện xử lý rất nhanh. Đến tối, Hàn Tiểu Diệp đã nghe tin bố Trần Vi bị sa thải, hơn nữa cùng với Trần Vi và Tần Minh Hiên sắp phải đối mặt với số phận bị khởi kiện...
Thực ra Hàn Tiểu Diệp đã không còn quá để tâm đến Tần Minh Hiên và người nhà họ Trần nữa. Hơn nữa, nguyên nhân gây ra bi kịch kiếp trước của cô cũng không chỉ nằm ở những người này. Vấn đề lớn nhất là Dương Huân, cô đã giải quyết xong hắn rồi. Sau khi tận mắt chứng kiến Dương Huân bị dung nham nung chảy thành tro bụi, Hàn Tiểu Diệp đã cảm thấy nhẹ nhõm.
Điều này không phải do cô rộng lượng bao nhiêu, mà là vì sau khi trọng sinh, cô đã quá hạnh phúc chăng? Người hạnh phúc thì thường sẽ khoan dung hơn, bởi vì chẳng có chuyện không vui nào đáng để cô phải so đo tính toán cả. Vẫn là câu nói đó, bên cạnh cô có quá nhiều người xứng đáng để cô trân trọng, cho nên Hàn Tiểu Diệp không muốn đặt sự chú ý của mình lên những kẻ không xứng đáng.
"Bọn Skye đi cả rồi, chúng ta cũng đi thôi? Nếu em muốn quay lại Đại Thanh Sơn thăm bầy sói thì chúng ta có thể xuống núi tìm nhà khách." Ở cái chốn này thì đừng mơ tưởng đến khách sạn hay gì đó! Trên tỉnh lỵ thì có đấy, nhưng ở đó lại không tiện.
Hàn Tiểu Diệp lắc đầu: "Thôi bỏ đi! Trong núi bây giờ người đông, thiết bị cũng nhiều. Nếu em qua đó, bầy sói nhất định sẽ hiện thân, đến lúc đó đối với bầy sói mà nói, có thể sẽ gặp rắc rối."
Cô hít sâu một hơi: "Nhưng đi thì vẫn phải đi! Chúng ta qua chỗ giáo sư xem tiến độ thế nào, sau đó đi du lịch nhé? Hỏi xem mẹ và mọi người bao giờ về Ma Đô, có thể đi cùng họ."
"Được. Phía Ma Đô không có gì đáng lo, chị Lưu Phương đã dọn dẹp nhà cửa xong xuôi rồi. Có điều..."
"Em hiểu. Tập đoàn Hàn thị bỗng nhiên có hai người bị bắt cóc, tin tức lớn như vậy sao có thể không để lại chút dấu vết nào? Lúc trước mọi người đều bận đi tìm em, Hàn lão phu nhân chắc hẳn cũng nhân cơ hội này làm không ít việc nhỉ?" Hàn Tiểu Diệp bĩu môi, "Nhưng dù bà ta không nói, quan hệ giữa nhà chúng ta và Hàn thị trong giới thượng lưu ở Ma Đô cũng chẳng phải bí mật gì..."
"Lần này em đoán sai rồi." Tiêu T.ử Kiệt nhéo mũi cô, "Hàn Annie còn cần chúng ta giải cứu, hơn nữa vì chuyện này mà nội bộ Hàn thị đã hỗn loạn một trận."
Phải nói rằng, Hàn lão phu nhân thực sự là người cầm lên được thì buông xuống được! Vì bên này Tiêu T.ử Kiệt đang hành động nên bà ta hoàn toàn không nhúng tay vào, chỉ xử lý công việc của Hàn thị. Dương Huân để lại quá nhiều cái đuôi, để Hàn thị không bị sụp đổ, Hàn lão phu nhân đương nhiên phải toàn tâm toàn ý. Hơn nữa những thứ này sau này đều để lại cho Hàn Annie, bà ta làm mẹ, không thể để lại cho con gái một mớ hỗn độn được.
"Bà ta à! Đúng là một người biết cách lựa chọn!"
Tiêu T.ử Kiệt thì không cảm thấy Hàn lão phu nhân thế nào, nhưng anh yêu Tiểu Diệp Tử, đương nhiên yêu ghét đều theo ý cô! Cho nên dù anh có cái nhìn khác cũng sẽ không tranh cãi với cô.
"Đau đầu thật đấy! Chắc là mẹ em vừa về tới nơi là sẽ xử lý chúng ta ngay!" Hàn Tiểu Diệp cảm thấy tắc nghẹn trong lòng.
"Có anh chắn trước mặt em rồi, bị mắng cũng là anh bị mắng trước. Anh nói thế, em có thấy vui vẻ hơn chút nào không?"
"Cũng tạm!" Hàn Tiểu Diệp hừ hừ như chú heo con, "Đúng rồi, lần này phía Tiêu gia không giở trò gì chứ? Chuyện bức tranh kia cuối cùng thế nào? Anh coi như hoàn thành nhiệm vụ hay chưa hoàn thành?"
"Hoàn thành hay không hoàn thành, anh cũng đâu có định thừa kế Tiêu gia. Anh có sự nghiệp của riêng mình, tội gì phải đi dọn mấy cái mớ hỗn độn đó." Không sai, trong mắt Tiêu T.ử Kiệt, Tập đoàn Tiêu thị đã là một mớ hỗn độn danh xứng với thực rồi. Lão gia t.ử đã già nhưng mãi vẫn chưa định được người kế nghiệp, không phải ông cụ không muốn, mà là không có người để chọn! Nếu chỉ là giữ gìn gia nghiệp thì với số lượng người của gia tộc họ Tiêu, muốn tiến thêm bước nữa e là khó, từ từ lụi bại đã là cục diện định sẵn.
