Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 340: Khoản Tiền Riêng Của Tô Quế Hoa
Cập nhật lúc: 02/03/2026 17:20
"Nấu cơm thì em không thành vấn đề, nhưng mà chị cả... cái kia... sáng hôm qua lúc đến bệnh viện, tiền t.h.u.ố.c của Triệu Sơn còn chưa trả đâu, lúc này Triệu Lâm lại bị đưa vào bệnh viện rồi, tiền làm sao bây giờ?" Triệu Hạ gấp gáp nói.
Triệu Xuân liếc Triệu Hạ một cái, "Đứng đây đợi."
Lúc này đám đông đều đã rời đi theo cảnh sát, dù sao cũng không ai muốn đến nhà Tô Quế Hoa xem thử, loại chuyện đen đủi này, ở trong thôn vẫn là rất kiêng kị.
Triệu Xuân sải bước đi về phía nhà bếp, ở trong một cái bếp lò bỏ hoang sờ soạng lấy ra một cái hộp sắt.
Vừa mở ra, bên trong hộp sắt chính là một bọc vải thô.
Triệu Xuân mở bọc vải ra, bên trong đó đều là tiền!
Triệu Hạ suýt thì bị đống tiền trước mắt làm cho khiếp sợ, cô ta thật sự không ngờ tới, bà mẹ tiêu tiền như nước của mình, thế mà có thể tích cóp được nhiều tiền như vậy?
Tuy rằng bên trong không có bao nhiêu tờ tiền mệnh giá lớn, phần lớn đều là một đồng và mấy hào lẻ tẻ, nhưng mà không chịu nổi số lượng nhiều nha.
Triệu Xuân cẩn thận đếm rõ ràng số tiền, bên trong thế mà có hơn 300 đồng, chỗ này tương đương với ba tháng tiền lương của bọn họ rồi.
Theo tính cách của Tô Quế Hoa, bà ta có thể tích cóp được số tiền này cũng thật sự là không dễ dàng.
Triệu Xuân nhìn về phía Triệu Hạ hỏi: "Hôm qua nợ bệnh viện bao nhiêu tiền t.h.u.ố.c?"
Triệu Hạ cúi đầu nghĩ nghĩ, nói với Triệu Xuân: "Hình như là bốn mươi lăm đồng tám hào."
Triệu Xuân gật gật đầu, từ trong hộp đếm ra một trăm đồng đưa cho Triệu Hạ, "Trước tiên trả khoản nợ của Triệu Sơn, sau đó, bên phía Triệu Lâm phỏng chừng cũng phải tốn một ít, nhưng nó chắc chỉ là sốt cao và gãy xương, nắn xương với truyền dịch thì không tốn bao nhiêu tiền đâu, chỗ này chắc là đủ rồi. Vạn nhất không đủ, em lại đến tìm chị một chút."
Triệu Hạ gật gật đầu, bỗng nhiên cô ta nghĩ tới cái gì, có chút rụt rè nhìn về phía Triệu Xuân, "Hôm qua lúc rời khỏi bệnh viện, mẹ còn lấy từ chỗ em 20 đồng đấy!"
Triệu Xuân nhíu nhíu mày, "Được rồi, người đều không còn nữa, còn nói số tiền kia có tác dụng gì hả? Huống chi lúc này mẹ đều bị kéo đến nhà xác bệnh viện rồi, em muốn đi đến đó lấy à?"
Triệu Hạ vội vàng lắc đầu: "Em không đi, hơn nữa, số tiền kia có thể hôm qua còn nộp phí đăng ký khám bệnh nữa, phỏng chừng cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Chị, em dọn dẹp nhà cửa trước đã, căn nhà này nếu không dọn dẹp, chúng ta cũng không có chỗ ở."
"Em dọn đi, chị còn phải về nhà bà ngoại." Triệu Xuân đem số tiền còn lại cất kỹ, một lần nữa đặt trở về chỗ cũ, "Nếu cần dùng tiền mà lại không tìm thấy chị, em cứ tự mình đến chỗ này lấy, dù sao tiền cũng ở đây, không mất được. Nhà chúng ta vừa mới xảy ra chuyện, cũng sẽ không có ai dám vào trộm đồ đâu."
Triệu Hạ nhỏ giọng nói: "Cũng không biết làm sao, cái nhà bếp này thế mà lại đầy một sàn dầu. Nếu không phải có đống dầu này, có thể mẹ đã không xảy ra chuyện rồi."
Triệu Xuân nhìn vết dầu trên mặt đất, trầm mặc một lát, mới lại tiếp tục nói: "Em lau dọn chỗ này cho sạch sẽ, quay đầu đừng để lại bị ngã, còn có giá d.a.o gì đó, đừng để trên bệ bếp, cứ để sang một bên dưới đất đi, đừng có quản cái gì bẩn hay không bẩn, cái gì cũng không quan trọng bằng cái mạng."
"Em biết rồi, chị cả."
"Vậy em dọn dẹp trước rồi nấu cơm đi, buổi tối không phải còn phải đưa cơm cho Triệu Lâm và Triệu Sơn sao? Cứ đi nhờ máy cày của anh hai nhà bí thư thôn mãi cũng không tiện, lần này em đến bệnh viện hỏi rõ bác sĩ xem, xem Triệu Sơn bọn nó còn phải nằm viện mấy ngày? Nếu thời gian có thể xác định, em cứ ở cổng bệnh viện thuê một chiếc xe ba gác đưa đón em đi về."
"Chị, vậy chị không ở nhà à? Thế chị có muốn đến bệnh viện xem một chút không?" Triệu Hạ hỏi.
"Có cái gì mà xem? Em đi không phải là được rồi sao? Vết thương của hai đứa nó chị đều rõ ràng, không c.h.ế.t được, bất quá tiền t.h.u.ố.c men này cũng coi như cho tụi nó chút giáo huấn đi, thanh niên trai tráng to xác như vậy rồi, có chút việc cỏn con cũng làm không xong, chị còn có thể trông cậy tụi nó làm gì? Hiện giờ mẹ không còn nữa. Chị cũng chẳng lớn hơn tụi nó mấy tuổi, tụi nó có thể đi làm thì đi làm, đừng có ở nhà mà ăn bám." Nói xong, Triệu Xuân liền xoay người đi ra ngoài.
Hàn Tiểu Diệp trước khi vào cửa, nhìn thấy cái đuôi quen thuộc của con chuột béo, vì thế cô nói với Tiêu T.ử Kiệt và Hạ Noãn: "Em có chút việc, hai người vào trước đi!"
"Vậy được, anh dẫn Hạ Noãn vào trước, vừa vặn cùng bà ngoại nói chuyện căn nhà, em ở bên ngoài cũng đừng nán lại quá lâu, dù sao người nhà họ Tô vẫn còn ở đây cả đấy!" Tiêu T.ử Kiệt lo lắng nói.
"Anh cứ yên tâm đi, em ở ngay chỗ này, còn có thể xảy ra nguy hiểm gì? Vừa rồi em hình như nhìn thấy mấy nhóc con chạy qua chạy lại, em cho tụi nó ăn chút gì đó rồi em về."
Dù sao loại chuyện này cũng không giấu được, thay vì để mọi người đoán già đoán non, không bằng cô trực tiếp nói ra.
Hàn Tiểu Diệp nhìn con chuột béo đang đi cùng hai con sóc nhỏ tới, tay cô thò vào trong túi, liền từ trong không gian lấy ra rất nhiều đồ ăn vặt, sau đó ở trong góc đút cho mấy nhóc con ăn. Chuột béo nói nó trốn ở một bên cũng không tiến lên, nhưng nó vẫn cảm thấy có chút không đúng, cho nên mới chạy qua tìm Tiểu Diệp Tử.
Chuột béo chít chít kêu, [Cái chai dầu đó là do Rat mỗ làm đổ mà! Nhưng mà lúc đầu trên mặt đất đâu có nhiều dầu như vậy đâu.]
Tiểu Diệp T.ử cúi đầu suy tư, cô thật sự không ngờ tới chuyện này sẽ thành ra như vậy.
Trước đó chuột béo nói, lúc rời đi đã để lại cho nhà Tô Quế Hoa một cái phá hoại. Lúc nghe Hàn Tiểu Diệp cũng không để ý lắm, nhưng mà hiện giờ... uy lực của cái phá hoại này, cũng quá lớn rồi đấy chứ!
