Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 365

Cập nhật lúc: 02/03/2026 17:23

Manh Manh nghiêng đầu nhìn Tiêu T.ử Kiệt, mặc dù nó tỉnh rồi nhưng thực ra vẫn chưa có tinh thần lắm, cho nên nó nhảy lên tay Đại Ma Vương, men theo cánh tay hắn đi lên, sau đó ngồi yên trên vai hắn.

Hàn Tiểu Diệp một tay vòng qua cổ Tiêu T.ử Kiệt, một tay ôm lấy Manh Manh, tránh cho nó ngủ gật rồi rơi xuống.

“Chúng ta đi!” Tiêu T.ử Kiệt sải bước chạy về phía trước.

Quạ Tiên Sinh bay ngay trên đầu bọn họ.

Tiểu Diệp T.ử có chút lo lắng cho mấy con rắn nhỏ, nhưng lúc này, cô cũng chỉ có thể tin tưởng bọn chúng có thể cầm cự được.

Dương Huân và đồng bọn rất nhanh phát hiện ra những con rắn này không có độc, bị c.ắ.n vài cái tuy đau nhưng cũng không phải không chịu đựng được.

“Lão Thất đâu?” Dương Huân lớn tiếng gọi.

“Anh Sáu và anh Bảy chắc đều ở phía sau chúng ta.” Lão Bát vừa dùng báng s.ú.n.g gạt bầy rắn ra, vừa lớn tiếng nói.

Nghe thấy lời Lão Bát, Dương Huân lập tức yên tâm.

“Cỏ đuổi rắn đâu?” Dương Huân mặc kệ rắn trên người, chạy thẳng đến chỗ để ba lô lục lọi nhanh ch.óng.

Hắn giật phăng con rắn đang treo trên cổ định c.ắ.n vào mặt mình ném ra ngoài, sau đó lấy cỏ đuổi rắn ra, trực tiếp dùng bật lửa đốt.

Dương Huân cầm cỏ đuổi rắn đang cháy, liên tục vung vẩy, lũ rắn xung quanh hắn lập tức lẩn vào bụi cỏ.

“Anh Hai! Mau tới đây! Chỗ em nhiều rắn quá!” Có người không cẩn thận ngã xuống, trên người lập tức bị rắn bò đầy.

Dương Huân chạy về phía người đó, vừa chạy vừa ném cỏ đuổi rắn xuống đất, rất nhanh, bầy rắn đều bò hết vào bụi cỏ.

“Anh Hai, con ranh kia chạy mất rồi!” Lão Bát trầm giọng nói.

“Nó không chạy thoát được đâu.” Dương Huân nheo mắt nói.

Chuyện này rốt cuộc là sao? Con đường này hắn đã đi qua không chỉ hai lần, nơi này trước giờ chưa từng có bầy rắn, sao bỗng nhiên lại...

“Đoàng ——” Một tiếng s.ú.n.g vang lên, vọng lại trong rừng núi.

Dương Huân lập tức nhíu c.h.ặ.t mày, có người nổ s.ú.n.g, là Lão Lục hay Lão Thất?

“Anh Hai! Chúng ta đi phát tài mà, con ranh kia chạy thì cho nó chạy đi!” Lão Bát thực sự không hiểu, chẳng qua chỉ là đi trộm mộ thôi mà, mang theo cái của nợ vướng víu làm gì?

Dương Huân dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lão Bát, “Mày có ý kiến?”

“Không có không có.” Lão Bát lắc đầu lia lịa, rõ ràng người này chỉ là anh Hai, nhưng nỗi sợ hãi của mọi người đối với hắn cũng chẳng kém gì đối với đại ca, thậm chí Lão Bát còn cảm thấy, người anh Hai này còn đáng sợ hơn cả đại ca.

“Hàn Tiểu Diệp này là người đại ca chỉ đích danh phải mang theo! Bây giờ đại ca có thể đã đợi chúng ta ở phía trước rồi, người chạy mất, đến lúc gặp đại ca thì ăn nói thế nào?” Dương Huân lạnh giọng nói.

“Nhưng mà... chuyện này ai mà ngờ được ở đây có nhiều rắn thế chứ...” Người kia cảm nhận được ánh mắt của Dương Huân, giọng nói càng lúc càng nhỏ.

Cũng may là bầy rắn này không độc, chứ nếu có độc thì bọn họ chắc đều bỏ mạng ở đây rồi!

Nhìn đám anh em ai nấy đều bị thương, Dương Huân nói: “Sát trùng bôi t.h.u.ố.c trước đã, đợi tin của Lão Lục và Lão Thất.”

Mắt cá chân của Hàn Tiểu Diệp bị thương, chắc chắn chạy không xa được, Dương Huân ngồi trên bãi đất trống, vừa sát trùng chỗ bị rắn c.ắ.n, vừa tỉ mỉ suy nghĩ, liệu có phải... có người giúp đỡ Hàn Tiểu Diệp?

Quạ Tiên Sinh đang bay, bỗng nhiên có một cảm giác kỳ lạ.

Nó quay đầu nhìn lên cây, liền thấy trong đám lá cây, có họng s.ú.n.g đang ẩn nấp!

*[Trên cây có s.ú.n.g!]* Quạ Tiên Sinh kêu toáng lên bay về phía Hàn Tiểu Diệp.

“Nằm xuống!” Hàn Tiểu Diệp dùng sức nhảy từ trên lưng Tiêu T.ử Kiệt xuống, đẩy mạnh hắn ngã nhào.

Một tiếng s.ú.n.g vang lên, hai người đều đã lăn vào bụi cỏ rậm rạp.

Manh Manh trực tiếp ngã từ trên vai Tiêu T.ử Kiệt xuống, ngồi bệt trong bụi cỏ, đôi mắt to tròn hiện lên mấy vòng nhang muỗi xoay mòng mòng.

Quạ Tiên Sinh bay tới, túm lấy cánh Manh Manh, giống như một tia chớp đen, bay đến bên cạnh Hàn Tiểu Diệp.

*[Ta nhìn thấy rồi, có hai tên! Một tên nấp trên cây, một tên nấp ở đằng kia!]* Quạ Tiên Sinh giơ cánh lên, chỉ về phía một cái cây lớn.

Lúc này Hàn Tiểu Diệp không ở cùng một chỗ với Tiêu T.ử Kiệt, dù sao tách ra mục tiêu nhỏ hơn, cũng dễ phân tán rủi ro.

Cô mím c.h.ặ.t khóe môi, “Các em nấp kỹ đi, đừng để kẻ xấu phát hiện, chị phải qua báo cho anh T.ử Kiệt chuyện này!”

Hàn Tiểu Diệp bắt buộc phải qua đó, bởi vì nếu cô lớn tiếng nói cho Tiêu T.ử Kiệt biết, thì đồng thời hai kẻ đang ẩn nấp kia cũng sẽ nghe thấy.

Lúc này, cô cuối cùng cũng biết nhận định ban đầu của mình về số lượng nhóm người này là đúng! Chín người cộng thêm hai tên này, chính là mười một người!

Cô xé ống quần rách bươm ra, sau đó gói đất cát và đá xung quanh vào, bọn người này tuy có s.ú.n.g, nhưng cũng chỉ là s.ú.n.g săn mà thôi, loại s.ú.n.g b.ắ.n tỉa như trên phim truyền hình, Hàn Tiểu Diệp tin là bọn chúng không có!

Cảm nhận trọng lượng của túi đá trong tay, Hàn Tiểu Diệp cảm thấy cũng tàm tạm, phải biết rằng, hồi tiểu học cô từng đạt giải quán quân ném bao cát đấy!

Cô hít sâu một hơi, “Nói cho chị biết, kẻ nấp trên cây đang ở đâu?”

Đôi mắt nhỏ của Quạ Tiên Sinh chớp chớp, *[Ngay chỗ đó! Dưới cái cây kia có cái tổ chim rơi xuống!]*

Quạ Tiên Sinh nói rất chi tiết... nhưng bụi cỏ rậm rạp che khuất tầm nhìn của Hàn Tiểu Diệp, cô muốn nhìn rõ dưới gốc cây thì phải thò đầu ra, thế chẳng phải rõ ràng là làm bia ngắm cho người ta b.ắ.n sao?

“Nói phía trên ấy! Phía trên cái cây đó có chỗ nào đặc biệt không?” Hàn Tiểu Diệp nói nhỏ.

Đầu Manh Manh xoay lại, *[Trên thân cây đó có cái hốc sâu bự chảng!]*

Hàn Tiểu Diệp nheo mắt nhìn qua, khóe môi hơi nhếch lên, “Tìm thấy rồi!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.