Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 409: Tiêm Thuốc Phòng Bệnh
Cập nhật lúc: 02/03/2026 18:01
"Được ạ! Vậy cháu đi mở đồ hộp cho mấy đứa nhỏ." Hàn Tiểu Diệp vừa nói vừa lấy từ trong tủ chạn ra rất nhiều đồ hộp cá và đồ hộp thịt heo.
"Vậy bà nấu nhiều mì một chút, nấu mềm hơn, rồi trộn cho chúng nó ăn."
Trước đây khi ở nhà, lão thái thái và Hàn Tiểu Diệp cũng ăn uống đơn giản như vậy, cuộc sống trôi qua bình dị mà hạnh phúc. Hàn Tiểu Diệp mở đồ hộp đương nhiên nhanh hơn lão thái thái nấu cơm rồi! Cô nhàn nhã dựa vào khung cửa nhìn bóng dáng gầy gò nhưng thẳng tắp của bà ngoại, trong lòng bỗng nhiên có chút chua xót. Cô không xác định được rốt cuộc mình đã trọng sinh hay đây chỉ là một giấc mộng, nhưng dù thế nào đi nữa, có thể tỉnh ngộ trước khi mọi bi kịch xảy ra luôn là điều tốt! Quan trọng nhất là cô có linh tuyền, thứ này giúp sức khỏe của người nhà cô đều dần tốt lên.
Dù nói thế nào, cô cũng cảm thấy may mắn.
"Bà ngoại." Hàn Tiểu Diệp nhìn lão thái thái tắt lửa trong bếp lò, lúc này mới mở miệng nói: "Hôm nay cháu gặp một người."
Dương Huân, kẻ này quá âm hiểm, hơn nữa không biết có phải do cô có bàn tay vàng hay không mà thời gian hắn tìm tới cửa đã sớm hơn vài năm. Mà lúc này... Tiểu Xán chưa ra đời, Hàn Annie cũng chưa c.h.ế.t! Vậy thì Dương Huân và Hàn Annie liệu có làm ra chuyện gì trong lúc cô không đề phòng hay không? Hàn Tiểu Diệp cảm thấy... vẫn nên tiêm cho bà ngoại một liều t.h.u.ố.c phòng bệnh trước thì tốt hơn!
Đây chính là cái lợi của việc "nhà có một người già như có một báu vật". Chỉ cần có bà ngoại là cây định hải thần châm ở đây, thì dù xảy ra chuyện gì, cũng có người có thể chống đỡ được!
"Gì cơ?" Lão thái thái trước tiên múc mì của bà và Hàn Tiểu Diệp ra, lại múc phần của mấy đứa nhỏ ra, dùng nước sôi tráng qua cho bớt nóng, sau đó dùng kéo cắt vụn mì, chia thịt và cá để riêng ra, phần thịt đương nhiên là cho ch.ó, phần cá là cho mấy con mèo.
Hàn Tiểu Diệp đi tới giúp bưng đồ ra nhà bếp, để mấy đứa nhỏ ăn cơm trước, lúc này mới rửa tay, bưng cơm của cô và bà ngoại vào trong nhà. Lão thái thái nghi hoặc ngồi trên giường lò nhìn Hàn Tiểu Diệp: "Cháu nói gặp ai?"
Hàn Tiểu Diệp mím môi: "Hắn nói hắn là chú hai của cháu!"
"Hàn Kiến Quân?" Lão thái thái nói xong liền lập tức lắc đầu, nếu là Hàn Kiến Quân thì Tiểu Diệp T.ử sẽ không nói kiểu đó! Bà như chợt nghĩ ra điều gì, trong mắt lập tức lóe lên một tia giận dữ: "Là bên phía bố cháu..."
Hàn Tiểu Diệp gật đầu: "Ăn mặc ra vẻ đạo mạo lắm, nói là muốn nhận chúng ta về, ai biết hắn nói thật hay giả chứ! Hơn nữa, đã bao nhiêu năm trôi qua, sớm không tìm, muộn không tìm, cứ nhè đúng lúc chúng ta sống tốt mà tìm tới. Tuy nhìn quần áo và xe của hắn không giống kiểu đến để 'đánh gió', nhưng ai dám nói không có âm mưu gì chứ?"
"Đúng là đủ không biết xấu hổ, coi đứa bé là cái gì? Là đồ chơi sao? Nói không cần là không cần, nói muốn nhặt về là nhặt về?" Lão thái thái càng nói càng tức, mắt thấy sắp đập bàn c.h.ử.i ầm lên rồi. Đương nhiên... thực ra là đã bắt đầu c.h.ử.i rồi!
Hàn Tiểu Diệp vội vàng rót cho lão thái thái một cốc nước: "Bà ngoại, cháu nói chuyện này cho bà biết không phải để bà tức giận đâu!"
Lão thái thái nhận lấy bát nước uống hai ngụm, lý trí cũng dần dần quay trở lại, bà nheo mắt nhìn về phía Hàn Tiểu Diệp: "Sao hả? Cháu đây là... trước đó không định nói cho bà biết à?"
Hàn Tiểu Diệp đảo mắt, thật là... thông minh quá làm gì không biết!
"Bà ngoại, cháu đang nói chuyện chính sự với bà đấy! Không phải nói đùa đâu." Hàn Tiểu Diệp có chút đau đầu vò vò tóc mình.
Lão thái thái nheo mắt nghiêm túc đ.á.n.h giá Hàn Tiểu Diệp: "Bọn Quạ Tiên Sinh không phải đi lên núi chơi, mà là đi theo người này rồi đúng không?"
"Bà ngoại à! Nói chuyện chính trước được không?" Hàn Tiểu Diệp thật là oan uổng quá! Nhưng cô cũng không thể nói người này chính là con cá lọt lưới của băng nhóm tội phạm kia được! Quan trọng là Dương Huân đã đổi mặt rồi, chuyện này cô cũng không có chứng cứ, cho dù cảnh sát để những người kia đến nhận diện, đoán chừng bọn họ cũng không nhận ra được.
Lão thái thái vốn còn muốn nói thêm gì đó, kết quả bị Hàn Tiểu Diệp chặn họng như vậy, liền nuốt lời trở về. Bà thở hổn hển vài cái, nhìn Hàn Tiểu Diệp: "Đang đợi cháu đây, cháu mau nói đi chứ!"
"Ồ!" Hàn Tiểu Diệp mím môi, nghĩ nghĩ, vẫn là nói thân phận của Dương Huân ra trước: "Chuyện này đặc biệt trùng hợp, người tự xưng là chú hai của cháu này, tên là Dương Huân."
"Dương Huân?" Lão thái thái lúc này cũng cảm thấy cái tên này có chút quen tai! Bỗng nhiên, khóe mắt đang sụp xuống của bà mở to ra: "Ý cháu là..."
Hàn Tiểu Diệp gật đầu: "Chính là như bà nghĩ đấy, lúc đầu khi anh T.ử Kiệt mới đến nhà chúng ta, chẳng phải nói muốn tìm Dương Huân sao? Cháu đã gọi điện thoại cho anh ấy rồi, vừa khéo lúc này anh T.ử Kiệt và bạn bè đều đang ở đây, Dương Huân cũng ở đây, chỉ cần tìm người điều tra kỹ càng, kiểu gì cũng tra ra được dấu vết. Cháu nói với bà ngoại, là vì cháu không tin tưởng Dương Huân, cho nên cháu lừa hắn, bảo hắn ngày kia hãy quay lại, như vậy đợi lúc hắn tới, trong nhà đã vườn không nhà trống rồi. Đến lúc đó hắn muốn tìm chúng ta, kiểu gì cũng cần chút thời gian, mà khoảng thời gian này vừa vặn cho chúng ta cơ hội để xoay sở. Bố là trẻ bị bỏ rơi, chuyện này ở thôn Thanh Sơn cũng chẳng phải bí mật gì, ngộ nhỡ bọn họ cố ý đến tìm bố thì làm sao?"
"Cố ý?" Trong ánh mắt lão thái thái có chút mờ mịt, bà cảm thấy mình hơi choáng váng, chuyện tìm con cái này còn có gì mà cố ý hay không cố ý?
Hàn Tiểu Diệp che giấu sự lạnh lẽo trong mắt: "Ví dụ như... trong nhà có đứa trẻ nào bị bệnh, cần m.á.u hoặc tủy xương gì đó." Cô không phải đang nói chuyện giật gân, mà là nếu Hàn Annie thật sự bị bệnh nặng, loại người điên như Dương Huân chuyện gì cũng có thể làm ra được! Có khi nào... Dương Huân cùng những kẻ kia đào trộm mộ, chính là muốn tìm thứ gì đó trong mộ cổ hay không?
