Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 450: Bạn Cùng Phòng

Cập nhật lúc: 02/03/2026 18:05

Diêu Hãn thản nhiên liếc nhìn người đang lải nhải bên cạnh mình: “Cậu nói nhiều thật đấy.”

“Hả?” Người nọ nhìn Diêu Hãn vác cặp sách rời đi, không hiểu rốt cuộc mình đã phạm lỗi gì, cậu ta chỉ muốn nhân cơ hội nịnh nọt một chút, chẳng lẽ cậu ta nói sai gì sao?

Triệu Phong vỗ vỗ vai người nọ: “Đừng lo, cậu không làm sai gì cả, chỉ là nói quá nhiều thôi.” Nói xong cậu ta cũng đi theo bước chân Diêu Hãn ra khỏi lớp, còn lớn tiếng gọi: “Diêu Hãn, cậu đợi tớ với!”

Diêu Hãn nghe thấy tiếng Triệu Phong, bước chân khựng lại, bóng lưng dường như có chút bất lực nhưng cậu vẫn đi sang một bên đợi Triệu Phong tới. Triệu Phong sải bước chạy tới khoác vai Diêu Hãn: “Sao thế? Hôm nay tâm trạng cậu có vẻ không tốt lắm à?”

“Không có.” Diêu Hãn gạt tay Triệu Phong xuống, “Nóng.”

“Cái người cả ngày mặt lạnh như băng như cậu mà cũng biết nóng á?” Triệu Phong bỏ tay xuống, “Cậu nói xem người kia thật thú vị, còn cái gì mà chỗ ngồi anh Diêu thích, haha! Cậu ta tưởng chúng ta là ai? Phần t.ử k.h.ủ.n.g b.ố chắc?”

Diêu Hãn dường như cảm thấy chuyện này có chút buồn cười, khóe miệng cậu giật giật hai cái: “Loại người như cậu ta nhiều lắm, không để ý là được.”

“Đúng đúng! Đi thôi! Nghe nói học kỳ này nhà ăn có đầu bếp mới, chúng ta mau đi nếm thử. Cô ngốc nhà họ Tạ kia cũng không biết là thế nào, có vẻ quan hệ với cô bạn chuyển trường kia rất tốt đấy!” Triệu Phong lải nhải suốt dọc đường khiến Diêu Hãn hận không thể dùng băng dính dán miệng Triệu Phong lại...

“Cậu chạy cái gì thế?” Hàn Tiểu Diệp xách cặp đi bên cạnh Tạ Oánh, nhìn Tạ Oánh mệt đến thở hồng hộc, rất không hiểu cô nàng này lên cơn gì.

“Không chạy thì đám người kia chắc chắn sẽ vây lại cùng nhau tìm cậu hóng hớt bát quái đấy!” Tạ Oánh vẻ mặt sao cậu ngốc thế. Bỗng nhiên cô nàng như phát hiện ra điều gì, nhìn Hàn Tiểu Diệp từ trên xuống dưới: “Trước đây cậu là kiện tướng chạy đường dài hay sao thế? Sao chạy lâu như vậy mà cậu thở cũng không gấp?”

Hàn Tiểu Diệp buồn cười nói: “Sao tớ không thở chứ? Không thở thì còn là người sao? Tớ chỉ là... thể lực khá tốt thôi?” Cô dù sao cũng là người có bàn tay vàng mà, người phàm như Tạ Oánh đương nhiên không thể so sánh với cô rồi!

“Đúng rồi, anh T.ử Kiệt tới làm gì thế? Đưa đồ cho cậu à?” Tạ Oánh dẫn Hàn Tiểu Diệp vào nhà ăn, nhưng cô không đưa Hàn Tiểu Diệp đi tầng một mà đi thẳng lên tầng hai: “Đồ ăn tầng hai ngon hơn, hơn nữa người cũng không đông như vậy, nhưng rất nhiều quầy ở tầng hai không dùng được thẻ ăn.”

“Ồ, cái đó không sao, tớ có mang ví tiền. Anh T.ử Kiệt tới đưa chìa khóa ký túc xá cho tớ.” Nói rồi Hàn Tiểu Diệp lấy chìa khóa từ trong túi áo ra.

Tạ Oánh chộp lấy chìa khóa vừa nhìn liền cười haha: “Tớ đoán ngay là cậu mà! Vì ký túc xá bọn tớ vừa khéo có một người đi nước ngoài du học cho nên trống một giường.” Cô cao hơn Hàn Tiểu Diệp một chút nên giơ tay khoác vai Hàn Tiểu Diệp rất dễ dàng: “Tớ nói cho cậu biết, người trong ký túc xá bọn tớ đều rất tốt, cậu thực sự là may mắn đấy. Lỡ như phân lại ký túc xá, phân đến chỗ Tần Sướng cậu mới có mà khóc nhé!”

“Tớ chỉ là buổi trưa nghỉ ngơi ở ký túc xá thôi, cũng không ở thường xuyên!” Hàn Tiểu Diệp theo Tạ Oánh đi tới một quầy hàng rõ ràng là khẩu vị miền Nam: “Cậu ở ký túc xá à?”

“À, tớ có lúc ở có lúc không, không cố định! Đây là quán mới mở, cậu xem ăn gì? Lần trước cậu mời tớ ăn cơm rồi, lần này đổi lại tớ mời.” Tạ Oánh hào sảng nói.

“Được thôi!” Hàn Tiểu Diệp cũng không phải kiểu người keo kiệt nên cô nhìn thực đơn gọi một phần hủ tiếu xào bò, cô vẫn rất thích món hủ tiếu này.

“Hình ảnh này trông cũng ngon đấy, vậy tớ cũng gọi một phần.” Tạ Oánh trả tiền rồi đứng đợi ở một bên: “Chúng ta mua về ăn nhé, thế nào?”

“Tớ thì sao cũng được, miễn là các cậu không cảm thấy trong ký túc xá có mùi thức ăn là được.” Ăn cơm mà, ăn ở đâu chẳng giống nhau?

“Ký túc xá không có mùi cơm sao gọi là ký túc xá chứ? Mấy đứa bọn tớ thường xuyên mua các món khác nhau về ký túc xá ăn chung đấy!” Tạ Oánh bảo người bán hàng đóng gói đồ ăn, sau đó dẫn Hàn Tiểu Diệp về ký túc xá: “Đợi ăn cơm xong tớ dẫn cậu đi dạo một vòng trong trường.”

“Được thôi!” Hàn Tiểu Diệp nhìn ngó xung quanh: “Tớ thấy người ăn ở nhà ăn cũng không ít đâu! Còn có người mặc áo gile đỏ, sao cảm giác những người đó cũng là học sinh?”

“Tớ chẳng phải đã nói chuyện lớp đặc biệt rồi sao? Những người đó đều là vừa học vừa làm. Mặc dù nhà trường vì thành tích của họ mà nhận họ vào cũng sẽ miễn giảm rất nhiều chi phí, nhưng mức sống ở Ma Đô là thế này, họ muốn bản thân sống tốt hơn đương nhiên phải kiếm tiền rồi!”

“Hóa ra là vậy.” Hàn Tiểu Diệp gật đầu đi theo Tạ Oánh về ký túc xá. Cửa ký túc xá đang mở, vừa nhìn là biết có người về trước rồi!

Tạ Oánh vừa đẩy cửa, Hàn Tiểu Diệp liền nghe thấy người bên trong nói: “Biết ngay cậu nhất định sẽ dẫn học sinh chuyển trường về ăn cơm mà!”

“Chào cậu, tớ là Quan Tình, tớ học lớp bên cạnh các cậu.” Quan Tình vốn đang ăn cơm, lúc này thấy Tạ Oánh dẫn Hàn Tiểu Diệp về liền nghiêng người vẫy tay chào hỏi.

“Hi, tớ là Chu Giai Giai, học cùng lớp với Quan Tình!” Đây là một cô gái dáng người không cao, cười lên rất đáng yêu, cô ấy vừa khéo ở giường đối diện Hàn Tiểu Diệp.

“Tớ là Hàn Tiểu Diệp.” Hàn Tiểu Diệp hào phóng đi theo Tạ Oánh vào trong, cười chào hỏi bọn họ. Tạ Oánh còn chưa kịp mở miệng, Hàn Tiểu Diệp đã đi tới vị trí của mình ngồi xuống, sau đó đưa tay về phía Tạ Oánh: “Cơm lai!”

“Cậu đúng là...” Tạ Oánh cười haha, cũng không biết phải nói cô thế nào: “Còn cơm lai? Cậu gọi một tiếng nước lai xem nó có thưa cậu không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.