Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 493: Bữa Trưa Đặc Biệt
Cập nhật lúc: 02/03/2026 18:10
“Chị Lâm Phương, sao chị lại tới đây?” Hàn Tiểu Diệp cười chạy tới.
“Chị tới đón Tiểu Dương đi Cục hộ tịch.” Lâm Phương cười nói, “Vừa lúc đi qua đây, cho nên liền đưa cơm cho em. Lâm Húc đi đón Tiểu Dương rồi, lát nữa chị cùng bọn họ cùng nhau ăn.”
Lâm Phương giao cặp l.ồ.ng giữ nhiệt cho Hàn Tiểu Diệp, “Đồ ăn chuẩn bị rất nhiều, cầm đi cùng ăn với bạn cùng phòng ký túc xá của em, em có đôi khi cởi mở, có đôi khi xác thật không thích nói chuyện, kết bạn phải chủ động một chút.” Lâm Phương dặn dò Hàn Tiểu Diệp nhất định phải ăn ngon miệng, lại nói với Tạ Oánh vài câu, lúc này mới xoay người rời đi.
Đưa mắt nhìn Lâm Phương rời đi, Tần Sướng bĩu môi, “Thời đại nào rồi, thế nhưng còn để người hầu trong nhà tới đưa cơm! Quả nhiên là tác phong nhà giàu mới nổi đâu!”
Tạ Oánh nhíu mày: “Tần Sướng cậu nói chuyện bớt âm dương quái khí đi, mùi chua bốc lên trời rồi! Còn nữa a, đó là chị gái của Tiểu Diệp Tử, sao thế, chị gái quan tâm em gái đưa bữa cơm, đến trong miệng cậu sao liền thay đổi mùi vị rồi?”
“Hừ!” Tần Sướng trừng mắt nhìn Tạ Oánh một cái, lúc đi qua bên người cô ấy dùng cặp sách đụng Tạ Oánh một chút, sải bước rời đi.
“Người này thật là...”
“Thôi bỏ đi! Mau về ký túc xá đi! Cậu có số điện thoại của Quan Tình và Chu Giai Giai không? Bảo các cậu ấy giữa trưa đừng mua cơm nữa! Nơi này có nhiều như vậy đâu! Chúng ta khẳng định đủ ăn rồi.” Hàn Tiểu Diệp nói.
“Sử Cường Sử Lâm?” Hàn Tiểu Diệp sắc mặt đổi đổi, “Bọn họ là học sinh ở đây?”
Tạ Oánh thấy sắc mặt cô không đúng, có chút tò mò: “Sao vậy?”
Hàn Tiểu Diệp nhíu mày có chút hoài nghi nhìn chằm chằm Tạ Oánh: “Hôm qua cậu không nhìn thấy bọn họ?”
“A? Tớ không chú ý a!” Tạ Oánh bị thái độ này của cô làm cho thật sự có chút mờ mịt.
“Hôm qua hai người này chính là đi theo sau lưng Tiêu T.ử Ngữ tìm chúng ta gây chuyện a! Cậu không thấy khuôn mặt ngũ sắc sặc sỡ của bọn họ sao? Hôm qua hai anh em này hẳn là bị các anh trai tớ trọng điểm chiêu đãi!” Hàn Tiểu Diệp vì Tạ Oánh đối với việc này hoàn toàn không biết gì cả cảm thấy thập phần kinh ngạc, “Cậu một ngày này đều đang chú ý cái gì a! Đúng rồi, buổi sáng cậu muốn nói gì với tớ ấy nhỉ?”
Buổi sáng?
“A!” Tạ Oánh xua tay, “Tớ nhớ ra rồi! Là chuyện vũ hội a, cũng không biết là ai đem chuyện này nói ra ngoài, hiện tại mọi người đều nói cậu là nhà giàu mới nổi từ trong núi bay ra đâu!”
Hàn Tiểu Diệp mỉm cười, lập tức nghĩ thông suốt.
Chu Giai Giai cùng Quan Tình bởi vì tan học chạy quá nhanh, lúc Tạ Oánh thông báo cho các cô ấy, các cô ấy đều đã mua xong cơm nước rồi. Cô ấy thậm chí còn đang nói với bọn Tạ Oánh vận may của mình tốt bao nhiêu bao nhiêu, thế nhưng mua được thịt kho tàu số lượng có hạn do đầu bếp chính làm như thế nào như thế nào, thẳng đến khi Tạ Oánh đặt hai cái bình giữ nhiệt lớn trước mắt cô ấy, Chu Giai Giai rốt cuộc câm miệng.
Hàn Tiểu Diệp nhìn chằm chằm món ngon Chu Giai Giai nói, hạt dẻ đen thui và khối thịt đỏ bóng lưỡng khóe mắt co giật hai cái, trường học quý tộc này hình như không có quý tộc như cô nghĩ a! Cô thật sự là dùng tự chế lực rất lớn mới nín nhịn không để mình nói chuyện.
“Tớ quyết định hào phóng chia cho cậu một miếng!” Chu Giai Giai lại khẳng khái gạt ra một hạt dẻ.
Hàn Tiểu Diệp kinh hãi nhìn hạt dẻ trên đũa đối phương gần như đã bị xào đến đổi màu, còn có thịt kho tàu đầy dầu mỡ kia, cái này thật sự là quá ảnh hưởng muốn ăn a!
Cô nheo mắt cười cười: “Cảm ơn nha, cậu ăn là được.”
Chu Giai Giai sau khi bị từ chối khéo tương đối vui vẻ, ngao ô một ngụm nhét cả hạt dẻ vào miệng, hừ hừ hộc hộc còn muốn nói chuyện. Cô ấy thấy Hàn Tiểu Diệp đang mở bình giữ nhiệt, vươn tay liền muốn đi hỗ trợ. Thật vất vả mới nuốt được thịt hạt dẻ trong miệng xuống, cô ấy vừa muốn miệng tiện hỏi Hàn Tiểu Diệp trong bình giữ nhiệt là món ngon gì, liền bị một cỗ hương khí ập vào mặt làm cho choáng váng.
Hàn Tiểu Diệp nhìn vào trong bình, khoai tây đã hòa tan vào trong canh, thịt giăm bông cắt thành lát mỏng và nấm hương thái lát béo gầy đều đặn, được hầm thành màu vàng gần như trong suốt, cái này vừa thấy chính là bà ngoại làm a! Phỏng chừng canh này hẳn là tối hôm qua đã dùng nồi đất hầm rồi.
Trong cái bình bên kia chia làm ba tầng, hai món mặn một phần cơm, một món ngó sen trộn, một món nạm bò kho tàu.
Ngó sen trộn hẳn là chị Lâm Phương làm, bởi vì bên trong có mùi dầu mè, hơn nữa chị Lâm Phương đặc biệt thích làm món trộn nhỏ.
Hàn Tiểu Diệp cầm đũa gắp một miếng ngó sen trộn nhét vào miệng, cũng không đụng vào bát nạm bò kia, hôm qua cô ở tiệc rượu ăn không ít bánh kem, đêm lại ăn bữa khuya, buổi sáng lại ăn bánh trứng gà cuốn rau, lúc này thật sự là một chút cũng không đói a! Bất quá canh ngược lại không tồi, cô đối với canh nấm giăm bông rất có hứng thú.
Chung quanh tức khắc nhìn qua toàn là ánh mắt như sói.
“...” Hàn Tiểu Diệp rũ mắt nhìn, Chu Giai Giai vốn dĩ ngồi bên cạnh cô đã sắp bò lên trên người cô rồi.
Hàn Tiểu Diệp đẩy cô ấy ra.
Chu Giai Giai khóc lóc t.h.ả.m thiết: “Mỹ nữ, tớ vì sự keo kiệt vừa rồi của tớ cảm thấy sỉ nhục, cầu xin ngài không so đo hiềm khích lúc trước thưởng cho tớ một miếng đi!”
“Mặt mũi đâu?” Hàn Tiểu Diệp nhẹ nhàng kéo da mặt cô ấy một chút.
Chu Giai Giai không chút do dự: “Không có thứ đó!”
Hàn Tiểu Diệp cười cười, dứt khoát đẩy cả bát đến giữa bàn, dù sao cô cũng không ăn, thứ này nguội rồi sẽ không có cách nào ăn. Quan Tình dường như có chút ngượng ngùng, Tạ Oánh và Chu Giai Giai thì tùy tiện trực tiếp ra tay.
Mùi thơm nồng đậm của nạm bò quả thực khiến người ta đắm chìm trong đó không thể tự thoát ra được, thịt nạm thượng đẳng béo gầy đều đặn, quả thực là một tia mỡ xen lẫn một tia nạc tinh tế như vậy, mỡ đã được rán ra một ít, mùi khét của lớp ngoài cùng và mùi thịt sau khi ngấm gia vị kết hợp hoàn mỹ với nhau. Mấy cô nương nhỏ lập tức liền bị chinh phục.
