Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 588: Kiếm Chuyện
Cập nhật lúc: 02/03/2026 19:10
Không ngờ Tần Sướng lại đứng lỳ bên bàn Hàn Tiểu Diệp, giơ tay gõ mạnh xuống mặt bàn: "Bạn học Hàn, đây là giờ truy bài. Cho dù cậu không cần học thì cũng đừng làm ảnh hưởng đến người khác chứ! Cậu đã mang mèo vào lớp thì làm ơn quản cho tốt, đừng để nó kêu meo meo làm phiền chúng tôi!"
"Này Tần Sướng, cậu bị làm sao thế?" Tạ Oánh lập tức nhận ra Tần Sướng đang cố ý gây sự, "Cái gì mà mèo của Tiểu Diệp T.ử kêu ảnh hưởng mọi người? Tớ ngồi ngay cạnh đây còn chẳng nghe thấy gì, cậu đứng tận trên bục giảng mà nghe được à? Cậu luyện được công phu 'Thuận Phong Nhĩ' từ bao giờ thế?"
"Cậu!" Tần Sướng hít sâu một hơi, "Tớ biết cậu và Hàn Tiểu Diệp chơi thân, nhưng không thể vì thế mà đổi trắng thay đen được! Mèo làm sao mà không kêu? Cậu không nghe thấy chứng tỏ cậu đang thả hồn treo ngược cành cây trong giờ truy bài chứ gì!"
Tiểu Môi Cầu đúng là có kêu, nhưng tiếng kêu sữa non nớt của nó hoàn toàn bị tiếng đọc bài của cả lớp nuốt chửng. Hơn nữa, nó chỉ nói vài câu với Tiểu Diệp T.ử chứ không hề kêu liên tục. Tần Sướng rõ ràng là đang bới lông tìm vết.
Hàn Tiểu Diệp nhìn khuôn mặt trắng trẻo của Tần Sướng, thầm nghĩ: Chẳng lẽ đúng là "mặt hoa da phấn mà lòng dạ hẹp hòi" sao? Hay là Tần Sướng đã biết trước thành tích nên nhìn thấy cô là thấy ngứa mắt? Chắc là vậy rồi. Cô còn chưa kịp mở lời thì Tạ Oánh đã thay cô "vả mặt" đối phương không trượt phát nào.
"Bạn học Hàn Tiểu Diệp! Trả lời đi! Con mèo của cậu vừa nãy có kêu không?" Tần Sướng đanh mặt nhìn Hàn Tiểu Diệp.
Công bằng mà nói, Hàn Tiểu Diệp thấy Tần Sướng khá xinh đẹp, ít nhất là hơn cô, nhưng không hiểu sao cứ nhìn mặt cô ta là cô lại thấy ngứa tay. Đây đúng chuẩn là gương mặt của mấy cô nàng thích đóng vai nạn nhân hoặc tiểu tam trong phim ảnh.
Ánh mắt Hàn Tiểu Diệp dời từ mặt Tần Sướng xuống chiếc băng đỏ hai vạch trên cánh tay cô ta. À, làm cán bộ lớp rồi cơ đấy? Thảo nào lại chạy đến đây tìm cảm giác tồn tại. Chẳng biết thầy Ông nhìn trúng điểm gì ở cô ta, hay là thầy nhìn ra tố chất "bà tám" thích soi mói của Tần Sướng?
"Bạn học Hàn! Tôi đang nói chuyện với cậu đấy!" Tần Sướng bị phớt lờ thì vô cùng tức tối, cô ta lại gõ "cộc cộc" xuống mặt bàn gỗ.
Tiếng động đó làm Tiểu Môi Cầu ngứa ngáy, định vươn móng vuốt ra cào, may mà Hàn Tiểu Diệp nhanh tay giữ c.h.ặ.t cái vuốt nhỏ của nó lại.
"Tần Sướng, cậu tỉnh táo lại chút đi. Có cần tôi báo cảnh sát đến đo độ decibel tiếng mèo kêu so với tiếng đọc bài của cả lớp không?" Hàn Tiểu Diệp nhìn Tần Sướng bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, "Đừng có đưa ra những vấn đề làm tôi phải nghi ngờ chỉ số thông minh của cậu nữa. Với lại, lúc cậu đi xuống chắc cũng thấy tôi đang ngủ gật, cậu nghĩ trong tiếng đọc bài ồn ào thế này mà tôi vẫn ngủ được thì có nghe thấy tiếng mèo kêu không?"
"Đừng có đ.á.n.h trống lảng, tôi chỉ hỏi là mèo của cậu có kêu hay không thôi!" Tần Sướng nhíu mày gặng hỏi.
Triệu Phong ngồi gần đó bực mình ném mạnh quyển sách xuống bàn: "Giờ truy bài này có định đọc tiếp không? Không đọc thì tôi đi vệ sinh đây!"
"Triệu Phong!" Tần Sướng quay sang quát Triệu Phong, trong lòng càng thêm căm ghét Hàn Tiểu Diệp. Cô ta không hiểu nổi tại sao từ khi Hàn Tiểu Diệp chuyển đến, dù chẳng đi học được mấy ngày nhưng ai cũng có ấn tượng tốt với cô. Lần trước Ngụy Minh bị Hàn Tiểu Diệp ném bóng trúng đến mức nhập viện, vậy mà Diêu Hãn và Triệu Phong lại chạy đi làm chứng cho cô. Chuyện này thật quá vô lý! "Triệu Phong, đây là giờ truy bài, cậu có chút ý thức kỷ luật nào không hả?"
"Người thiếu kỷ luật nhất ở đây là cậu đấy! Cứ lải nhải chuyện tiếng động này nọ, cậu mà không nói thì chẳng ai để ý cả!" Triệu Phong trợn trắng mắt. Cậu ta ghét nhất loại người như Tần Sướng.
Đã vào học trường này thì gia cảnh ai cũng chẳng kém ai. Đây lại không phải lớp chọn, mọi người đều đóng tiền như nhau, ai sợ ai chứ? Ở nhà cậu ta đã chán ngấy cái vẻ nịnh bợ của đám người xung quanh rồi, vào lớp lại gặp Tần Sướng kiểu này, thật sự thấy phát nôn.
"Tôi là ủy viên học tập, tôi phải có trách nhiệm với việc học của cả lớp!" Tần Sướng chỉ dám nói với Triệu Phong một câu rồi quay lại dùng ánh mắt khiển trách nhìn Hàn Tiểu Diệp, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cô.
Lúc Hàn Tiểu Diệp không đi học, Triệu Phong dù không học cũng chỉ im lặng ngủ gật, không hề gây rối. Cô vừa xuất hiện là không khí học tập của lớp bị phá hỏng ngay!
Đúng là "khí trường" không hợp nhau! Hàn Tiểu Diệp thấy Tần Sướng có tướng "tiểu tam", còn Tần Sướng nhìn Hàn Tiểu Diệp thì thấy cái gì cũng đáng ghét.
