Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 675: Mùi Của Mộ Táng
Cập nhật lúc: 03/03/2026 07:04
"Được rồi, Miêu đại gia!" Hàn Tiểu Diệp nhẫn nhục chịu khó nói.
Hàn Tiểu Diệp ở trong sân nhìn đám nhóc chơi đùa, Tiểu Hồ Ly và Tiểu Môi Cầu cùng Chi Chi cứ thích dính lấy người cô.
Chi Chi bỗng nhiên dùng móng vuốt nhỏ kéo kéo áo cô. Nếu không phải cô vừa khéo nhìn thấy con chuột nhỏ này thì động tác nhỏ như vậy cô căn bản không cảm nhận được có được không? Dù sao đây cũng không phải mùa hè chỉ mặc một cái áo, đây chính là mùa đông, mùa đông a!
"Sao thế?" Cô cúi đầu nhìn con chuột nhỏ.
[Rat mỗ cảm thấy người kia là đang đi về phía này đó!] Râu của Chi Chi động đậy liên hồi.
[Bổn miêu biết! Đây là người mới chuyển đến nhà bên cạnh đó! Nhưng nhà bọn họ rất kỳ quái, thường xuyên không có người ở!] Tiểu Môi Cầu dùng chân chấm nước miếng rửa mặt, loài mèo đều vô cùng yêu sạch sẽ nha!
Cái đuôi xù của Tiểu Hồ Ly quét qua quét lại trên chân Hàn Tiểu Diệp: "Em không thích gia đình này."
Hàn Tiểu Diệp vừa nghe ba đứa nhỏ nói vậy liền đoán được nhà này là ai ở rồi! Lúc trước Hàn lão phu nhân nói muốn chuyển đến khu Lục Âm nhưng cô ở đây lại chưa từng gặp qua bà ta. Đương nhiên chuyện này cũng có liên quan nhất định đến việc bà ta là một người ru rú trong nhà, nhưng Tiêu T.ử Kiệt ngày nào cũng dắt Hắc Đường đi dạo, anh cũng nói chưa từng gặp Hàn lão phu nhân. Kết quả không ngờ Hàn lão phu nhân đã không biết chuyển tới từ lúc nào rồi.
Cô ngẩng đầu nhìn lại, người đang đi về phía cô quả nhiên là Hàn Annie và Dương Huân, hai người vừa đi còn vừa nói gì đó.
Nhưng Tiểu Hồ Ly lại ghét bọn họ, chuyện này có vẻ thú vị đây! "Tại sao Tiểu Hồ Ly không thích bọn họ?"
Tai Tiểu Hồ Ly động đậy: [Trên người bọn họ có một mùi rất đáng ghét! Rất đáng ghét!] Nó dường như để khiến Hàn Tiểu Diệp coi trọng cách nhìn của nó, nói xong còn dùng sức gật đầu giống hệt một đứa trẻ đáng yêu.
"Mùi?" Hàn Tiểu Diệp hơi nhướng mày nhìn Hàn Annie và Dương Huân đang đi nhanh đến ngoài cửa nhà họ. Không biết hai người này là thuần túy đi ngang qua hay là chuyên môn tới tìm cô?
Tiểu Môi Cầu kêu meo meo: [Bổn miêu không ngửi thấy mùi gì kỳ quái nhưng Quạ Tiên Sinh và Manh Manh cũng không thích bọn họ!]
Ý này là nói... Quạ và Manh Manh cũng cảm thấy người nhà họ Hàn mùi vị không tốt sao? Hàn Tiểu Diệp đung đưa trên ghế bập bênh thầm suy tính...
Tiểu Hồ Ly, Quạ và Manh Manh, ba đứa nhỏ này nếu nói có điểm gì khác biệt so với những đứa khác thì đó chính là sự trải nghiệm! Tiểu Hồ Ly là trốn thoát từ tay bọn trộm săn, thậm chí vì màu lông đặc biệt để không bị lột da mà nó đã nhảy xuống giếng cạn, lúc này mới thoát được một kiếp. Mà cái miệng giếng đó sau này được các giáo sư chứng minh chính là một lối vào dẫn đến mộ táng. Còn Quạ thì sao? Ai cũng biết quạ là cao thủ tìm kho báu rồi, trong một số thời điểm thói quen của quạ quả thực giống hệt loài cự long trong truyền thuyết, hận không thể dùng tiền vàng lấp lánh để xây tổ! Mà Quạ Tiên Sinh cũng đến từ trong núi, nơi có nhiều đồ lấp lánh nhất trong núi... không cần nói, đó chắc chắn là mộ táng rồi! Còn Manh Manh ư? Cú mèo là loài chim đi đêm, trong đêm tối nó có thể sẽ nhìn thấy rất nhiều chuyện ở nơi âm u...
Tóm lại, bọn chúng chắc chắn là không thích những người mang theo mùi của mộ táng!
Nói như vậy, Hàn lão phu nhân và Dương Huân ở một khía cạnh nào đó cũng không tính là nói dối. Gia tộc của bọn họ... trước kia chắc chắn từng làm qua loại chuyện không thể lộ ra ánh sáng nào đó! Chỉ có điều mùi có di truyền không? Nếu bây giờ trên người bọn họ còn có loại mùi này... vậy chỉ có thể nói rõ trong số bọn họ có người vẫn đang làm chuyện như vậy!
Vậy thì... có lẽ lời nguyền mà Hàn lão phu nhân nói là thật, nhưng sự thật và chân tướng thường thường có sự sai lệch nha! Bất kể nói thế nào, nhà họ Hàn... dường như là một món đồ nguy hiểm đây!
Hàn Annie và Dương Huân đứng lại ngoài cửa nhà Hàn Tiểu Diệp, bọn họ dường như có chút ngạc nhiên vì có thể nhìn thấy cô!
Dương Huân vẫy tay với Hàn Tiểu Diệp: "Hiếm khi thấy sân nhà cô có người đấy!" Mà Hàn Annie tuy không mở miệng nhưng cũng gật đầu thân thiện với cô.
"Nói gì vậy chứ! Tôi chẳng phải cũng là lần đầu tiên gặp các người ở đây sao?" Cô cũng đâu phải kẻ suốt ngày vô công rồi nghề, làm sao có thể cả ngày lẫn đêm ở trong sân chơi trò chơi với đám nhóc chứ! Hơn nữa đây cũng đâu phải mùa hè! Tuy rằng mùa đông ở Ma Đô nhiệt độ cao hơn mùa đông ở thôn Thanh Sơn không ít nhưng ở đây khác với cái lạnh khô của phương Bắc, gió nhỏ ở Ma Đô vừa thổi cô đều cảm thấy sẽ thổi cái không khí băng giá ẩm ướt vào tận trong kẽ xương ấy chứ!
Dương Huân cười cười: "Là tôi lỡ lời! Thật ra chúng tôi chuyển tới được một thời gian rồi, chỉ là việc của mẹ nuôi nhiều quá nên mấy ngày gần đây mới dọn qua ở thôi!"
Hàn Tiểu Diệp thật sự chẳng muốn cùng Dương Huân tán gẫu chuyện nhà chút nào, nhưng may quá có người còn mất kiên nhẫn với những chuyện này hơn cả cô.
Hàn Annie nói: "Hai người nói chuyện đi! Tôi còn có chút việc, đi ra bãi đỗ xe lấy xe trước đây!" Vì quan hệ Tết nhất, chủ sở hữu bất động sản đốt pháo ảnh hưởng đến an toàn xe cộ nên từ đêm giao thừa đến rằm tháng giêng xe cộ chỉ có thể đỗ ở bãi đỗ xe quy định của ban quản lý mà không được đỗ trong sân nhà mình. Đương nhiên nếu là gara khép kín thì không sao.
"Bye bye!" Hàn Tiểu Diệp vẫy tay với Hàn Annie. Cô mới không thèm nói tạm biệt với một số người đâu nhé! Vì cô thật sự không muốn gặp lại một số người! Thật là... nói chuyện với bọn họ thực sự quá tốn tế bào não, ảnh hưởng đến tâm trạng hiếm khi muốn nghỉ ngơi của cô nha!
