Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 75: Mật Báo Của Loài Chim
Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:05
Triệu Sơn lầm lũi đi tới, dỡ cái bọc lớn trên lưng xuống. Hắn chưa kịp ném xuống đất thì đã bị Tiêu T.ử Kiệt nhanh tay giật lấy.
Rõ ràng Tiêu T.ử Kiệt nhỏ tuổi hơn Triệu Sơn, nhưng chẳng hiểu sao Triệu Sơn lại sợ anh một phép.
Nhìn thấy đứa em trai quý hóa không nói tiếng nào đã trốn tịt sang một bên, Triệu Xuân tức đến mức chỉ muốn dậm chân. Thật là ăn tốn cơm gạo, cao to lừng lững như vậy mà nhát như cáy, đúng là đồ tốt mã rẻ cùi, vô dụng!
"Im miệng!" Hàn Tiểu Diệp bị tiếng khóc lóc ỉ ôi của Tô Quế Hoa làm cho phát phiền, quát lên một tiếng.
Tô Quế Hoa bị tiếng quát đầy uy lực của cô làm cho giật mình, tiếng khóc im bặt, sau đó chuyển sang nấc cụt từng cơn.
"Tô Quế Hoa trả lại những gì thế? Sao cái bọc to vậy?"
"Cái này thì bà không biết rồi, bà ta ngay cả chăn bông của thím Triệu cũng trộm đấy! Đây là do nhà lão Vương nhìn thấy nhận ra, nói là mặt chăn này là bà ấy cho thím Triệu, cả cái Trấn Du Lâm này không ai có cái thứ hai đâu!"
"Trời đất ơi! Nhà lão Tô sao lại đốn mạt đến thế chứ!"
"Mấy cô con gái khác của nhà lão Tô gả đi xa, chứ nếu ở gần, có khi cái chợ này còn náo nhiệt hơn đấy!"
Lão Tô đầu nghe những lời bàn tán xì xào không kiêng nể xung quanh, mặt đỏ tía tai, chỉ muốn đào một cái lỗ chui xuống đất. Mặt mũi mấy đời nhà họ Tô coi như mất sạch sành sanh! Tất cả đều là lỗi của con ranh con Hàn Tiểu Diệp này! Ông ta đứng một bên, dùng ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm vào cô.
"Ông nhìn cái gì?" Tiêu T.ử Kiệt lập tức chắn trước mặt Hàn Tiểu Diệp, trừng mắt nhìn lại Lão Tô đầu. Những người xung quanh thấy thế cũng dồn hết ánh mắt khinh bỉ vào ông ta.
"Tôi… tôi có nhìn gì đâu?" Lão Tô đầu chột dạ, căng thẳng nuốt nước bọt.
"Hừ!" Tiêu T.ử Kiệt ghét nhất loại người dám làm mà không dám nhận, hèn hạ bẩn thỉu. Nhìn đám người này chỉ tổ bẩn mắt, anh thà quay sang ngắm Tiểu Diệp T.ử của mình còn hơn!
Đặc biệt là Tiểu Diệp T.ử lúc xù lông đ.á.n.h người mắng người, thật là… đáng yêu c.h.ế.t đi được!
Lúc này, hai con bồ câu béo tròn bay tới, đậu trên bờ tường nhà họ Triệu, bắt đầu gù gù gù…
Trong lúc bà ngoại đang kiểm kê đồ trong bọc, Hàn Tiểu Diệp đã bị đôi bồ câu một xám một trắng trên tường thu hút toàn bộ sự chú ý.
[Tiểu Bàn, bọn tớ thấy rồi! Đám người xấu xa này giấu rất nhiều đồ đi rồi!] Con bồ câu màu xám (Hôi Hôi) dùng đôi mắt tròn xoe nhìn xuống Tiểu Bàn đang lượn lờ ở cửa chuồng vịt.
[Giấu đi?] Tiểu Bàn vỗ cánh phành phạch, kêu quạc quạc hai tiếng, [Mau nói cho Tiểu Diệp T.ử biết, dẫn cậu ấy đi tìm! Như vậy cậu ấy sẽ thưởng cho các cậu bánh ngọt! Bánh ngọt của Tiểu Diệp T.ử làm ngon tuyệt cú mèo!]
[Tiểu Diệp Tử?] Bồ câu xám nhìn về phía Hàn Tiểu Diệp, [Tớ biết cậu ấy. Chi Chi và bọn chuột đang canh chừng ở chỗ giấu đồ đấy!]
Hàn Tiểu Diệp không để lại dấu vết lùi dần vào góc tường. Dù sao lúc này ánh mắt của mọi người đều đang tập trung vào đống đồ hổ lốn trên đất, không ai để ý đến cô.
"Biết họ giấu những gì không?" Cô khẽ thì thầm, môi mấp máy rất nhỏ.
[Cậu thật sự nghe được chúng tớ nói chuyện đấy à!] Trong đôi mắt nhỏ của Hôi Hôi tràn đầy sự phấn khích. Nó vỗ cánh, không kìm được muốn bay xuống đậu lên đầu Hàn Tiểu Diệp, nhưng lại bị con bồ câu trắng (Bạch Bạch) bên cạnh dùng cánh đập cho một cái bay ra xa.
[Cậu ngoan ngoãn một chút đi, ở đây đông người thế này!]
[Ồ.] Cái đầu nhỏ của Hôi Hôi gật gật, [Có rất nhiều thứ màu vàng lấp lánh và màu xanh lá, còn có thứ hình tròn giống như đồng xu nữa!]
Đồng xu? Không, không phải đồng xu bình thường.
Thứ trong cái hộp gỗ đỏ đó… lẽ ra phải là tiền đồng cổ! Là Quang Tự Thông Bảo!
Cô nhớ ra rồi!
Quang Tự Thông Bảo, nếu đây là hàng thật, thì giá trị của chúng phải lên đến mấy trăm nghìn tệ!
"Ở cửa có hai bà già, là ai giấu?" Hàn Tiểu Diệp cố nén tâm trạng kích động, nhỏ giọng hỏi tiếp.
[Bà già bị cậu đ.á.n.h giấu đó! Mụ béo kia cũng giấu nữa!] Hôi Hôi gù gù mách lẻo.
"Tớ biết rồi." Hàn Tiểu Diệp cố nén ham muốn đưa tay lên vuốt ve hai con bồ câu, ngón tay nắm c.h.ặ.t lại để kiềm chế, "Buổi tối, các cậu qua đây, tớ sẽ cho các cậu đồ ăn ngon. Tớ sẽ không để các cậu giúp không công đâu."
[Vậy thì tốt quá rồi! Phải biết rằng, nếu không phải Tiểu Bàn quảng cáo chỗ cậu có đồ ăn ngon, tớ mới lười để ý đến cậu đấy! Con người các cậu rất đáng ghét! Cậu mau đi tìm đi, Chi Chi và bọn chuột đang đợi ở đó!] Hôi Hôi nói xong liền tung cánh bay lên, [Bọn tớ còn có việc, đi lượn một vòng trước đây, tối bọn tớ qua gọi cậu nhé!]
Một tiếng vỗ cánh phần phật vang lên, ngay sau đó bên ngoài truyền đến một tiếng hét thất thanh: "A! Cái quái gì rơi vào đầu tôi thế này!"
Là giọng của Tô Quế Hoa!
[Bạch Bạch cậu xem, tớ đã nói Tiểu Bàn đáng tin cậy mà!]
[Ừm, cô bé Tiểu Diệp T.ử đó cũng khá tốt. Sau này đói bụng có thể qua tìm cậu ấy. Người phụ nữ vừa bị "dính đạn" hình như là kẻ thù của cậu ấy. Cậu còn phân không? Đi ị thêm một bãi nữa lên đầu bà ta đi! Tối nay chúng ta cũng tiện mồm đòi Tiểu Diệp T.ử thêm chút đồ ăn!]
Cơ mặt Hàn Tiểu Diệp co giật liên hồi, cô phải c.ắ.n c.h.ặ.t môi để không bật cười thành tiếng. Cô giả vờ như không nghe thấy gì, từ từ đi về phía cổng lớn. Quả nhiên, vừa ra đến nơi đã nghe thấy tiếng c.h.ử.i rủa om sòm của Lão Tô thái thái và Lão Tô đầu. Thật là…
Làm tốt lắm các bé cưng!
Tối nay cô nhất định sẽ mời hai "hiệp sĩ" bồ câu này một bữa thịnh soạn!
Tiêu T.ử Kiệt ngẩng đầu nhìn đôi bồ câu bay đi, ánh mắt hơi nheo lại. Anh luôn cảm thấy hai con bồ câu đó… hình như gù gù hơi lâu so với bình thường.
Chủ nhiệm Trương nhìn Hàn Tiểu Diệp một cái, hỏi: "Nếu không có vấn đề gì nữa, tôi sẽ dẫn họ đến nhà họ Dương giải quyết tiếp."
"Có vấn đề." Hàn Tiểu Diệp nhìn thẳng vào mắt chủ nhiệm Trương, giọng kiên định, "Hộp thì trả lại rồi, nhưng đồ bên trong lại không cánh mà bay!"
"Đồ gì? Chúng tôi không biết! Trong hộp vốn dĩ chẳng có gì cả!" Lão Tô thái thái lập tức la toáng lên chối bay chối biến.
Chủ nhiệm Trương nhìn vẻ mặt chột dạ rõ rành rành của Lão Tô thái thái, còn có gì mà không hiểu. Lúc này ông thật sự muốn c.h.ử.i thề. Chuyện đã đến nước này rồi, thành thật một chút để được khoan hồng không được sao? Cứ thích làm khó ông là thế nào?
"Chủ nhiệm Trương." Hàn Tiểu Diệp nhẹ giọng nói, thái độ vô cùng lễ phép nhưng lời lẽ lại sắc bén, "Người nhà họ Tô đều quá xảo quyệt. Nếu không, họ cũng chẳng thể dùng chiêu 'kiến tha lâu đầy tổ' mà trộm sạch đồ đạc nhà bà ngoại cháu được. Mỗi ngày công việc của chú bận rộn trăm công nghìn việc như vậy, người lại nhiệt tình vì dân, chắc chắn không thể nào lường hết được độ vô liêm sỉ của bọn họ đâu."
