Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 846: Truy Tìm
Cập nhật lúc: 03/03/2026 20:11
Nếu không phải quần áo của Hàn Tiểu Diệp quá bó sát, Vũ Huân chắc chắn sẽ đi gỡ móng vuốt nhỏ của Hôi Đậu ra, nhưng lúc này rõ ràng là không được.
Đương nhiên Hàn Tiểu Diệp cũng không để ý, bộ đồ đính hôn này về nhà cũng sẽ được giặt sạch rồi treo vào tủ, không thể lấy ra mặc lại nữa. Dù sao màu sắc bộ đồ này quá nổi bật, kiểu dáng cũng quá thời thượng, bình thường không có cách nào mặc ra ngoài, cho dù là đi dự tiệc, quần áo đã mặc qua cũng không tiện mặc lại.
“Không sao đâu.” Hàn Tiểu Diệp cúi đầu nắm lấy móng vuốt nhỏ của Hôi Đậu.
Hôi Đậu thấy cô không có ý định không mang nó theo cũng thuận thế thu móng vuốt sắc bén vào trong đệm thịt: [Mèo cũng muốn đi!]
Hàn Tiểu Diệp ngẩng đầu nhìn Vũ Huân, vẻ mặt có chút lo lắng: “Chuyện này rõ ràng là có người cố ý làm! Nhưng mặc kệ là ai, em cũng phải tìm hắn ra. Hơn nữa... những người đó nhất định không biết ch.ó mèo chỗ em rất nhiều, bọn chúng muốn lần theo mùi tìm ra kẻ đang trốn trong khách sạn hẳn là một chuyện rất dễ dàng.”
Vũ Huân cúi đầu nhìn Hôi Đậu một cái, nói: “Được! Lúc nãy anh còn cùng Dương Đông ra ngoài một chuyến, cái hộp kia bị người ta đặt ngoài cửa chắc chưa quá mười lăm phút. Nếu lúc này hắn chạy ra ngoài thì khó tránh khỏi quá mức gây chú ý, cho nên anh nghĩ người này hẳn là sẽ thay quần áo rồi lẩn trốn vào trong đám khách khứa ở sảnh tiệc nào đó, mà khả năng lớn nhất chính là...”
“Chính là cái sảnh tiệc đã mời phóng viên tới kia!” Hàn Tiểu Diệp hất cằm nói.
Vũ Huân cũng rất tán đồng điểm này. Phải biết rằng mời phóng viên đều là mời người quen biết, nếu thật sự không quen thì cũng sẽ tìm đến tòa soạn, vậy thì không nên tồn tại phóng viên có thân phận không rõ ràng mới đúng, chẳng lẽ mình mời ai cũng không biết sao? Trừ phi người làm chuyện này bản thân hắn đã có vấn đề!
“Trong lòng em hiểu rõ là được, ở đây em không cần lo. Cơ quan chức năng anh cũng đã gọi điện thoại dặn dò rồi, người của họ sẽ đến ngay, sẽ không có ai dám lén lút giở trò đâu!” Vũ Huân nghiêm mặt nói.
Hàn Tiểu Diệp cười cười: “Vậy em vào trong gọi Hắc Đường ra.”
Dù bọn họ có che giấu thế nào đi nữa, bầu không khí xung quanh họ vẫn có chút kỳ lạ. Người khác không chú ý tới, nhưng Dương Đông, Lưu Húc bọn họ mắt mũi đâu có vấn đề gì!
Hàn Tiểu Diệp xoa đầu Hôi Đậu: “Em đi theo anh Vũ Huân trước, đợi chị dẫn Hắc Đường ra rồi sẽ đón em đi, nếu không để Tiểu Môi Cầu và Hổ Đầu bọn chúng đều nháo nhào đòi ra thì loạn lắm.”
[Vậy chị phải giữ lời đấy!] Hôi Đậu trừng mắt tròn xoe nhìn Hàn Tiểu Diệp.
Sau khi Hàn Tiểu Diệp cam đoan năm lần bảy lượt, Hôi Đậu mới ngoan ngoãn nằm lại vào lòng Vũ Huân.
Hàn Tiểu Diệp đi qua nói với người nhà vài câu rồi vào trong gọi Hắc Đường ra. Bởi vì lần này mang theo rất nhiều đồ chơi cộng thêm đây là môi trường mới nên đám Hổ Đầu đều chơi rất vui vẻ.
Cô vốn còn đang nghĩ xem nên tìm cớ gì, kết quả lúc Hắc Đường đi ra, đám nhóc bên trong lại chẳng có đứa nào chú ý tới.
Tuy nhiên dù vậy, để tránh lát nữa đám nhóc phản ứng lại sẽ gây loạn, Hàn Tiểu Diệp vẫn gọi Đại Hoa ra dặn dò vài câu mới dẫn Hắc Đường men theo góc sảnh tiệc đi ra ngoài. Đại Hoa là một con vịt có tuổi rất đáng tin cậy, trong số đám nhóc nhà họ, nó được coi là rất có khả năng trấn áp tràng diện, chuyện này giao cho nó tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì.
[Sao thế?] Hắc Đường biết lúc này tiệc đính hôn hiệp một còn chưa tan đâu, Tiểu Diệp T.ử dẫn nó ra ngoài lúc này là không đúng nha!
“Xảy ra chút chuyện.” Bởi vì lát nữa ra ngoài sẽ không tiện mở miệng nên Hàn Tiểu Diệp trực tiếp kéo Hắc Đường đi đến một góc, rất nhanh kể lại sự việc cho nó nghe một lần: “Lát nữa sẽ để em và Hôi Đậu đi ngửi mùi của cái hộp kia, chị và anh Vũ Huân đều nghi ngờ người đó vẫn chưa rời khỏi khách sạn.”
Bởi vì quan hệ giữa Hắc Đường và đám mèo luôn rất tốt nên vừa nghe có người cố ý g.i.ế.c c.h.ế.t mèo, nó liền rất tức giận! Nhưng Hắc Đường là một chú ch.ó từng trải qua sương gió, cho nên nó vô cùng hiểu chuyện, biết lúc này nếu tức giận sủa to thì sẽ thu hút sự chú ý của mọi người!
“Bởi vì như vậy không tiện để Hổ Đầu và Kẹo Ngọt bọn chúng biết. Trước khi sự việc được làm rõ, lát nữa em và Hôi Đậu cũng phải kiềm chế!” Để Hôi Đậu đi cũng là chuyện không còn cách nào khác, dù sao Hôi Đậu vừa rồi cùng Vũ Huân đi ra ngoài đã nhìn thấy, nếu không cho Hôi Đậu đi ngược lại sẽ gây loạn.
Đều là đồng loại, Hàn Tiểu Diệp vô cùng hiểu tâm trạng của chúng.
“Nhưng em phải nhớ kỹ, người ở đây quá đông, lát nữa lúc em và Hôi Đậu đi tìm cố gắng khiêm tốn một chút. Còn nữa là chú ý đừng làm người ta bị thương! Đương nhiên đó là trong tình huống các em không gặp nguy hiểm, nếu có nguy hiểm cứ trực tiếp động móng vuốt! Trong mắt chị, những người đó đều không quan trọng bằng các em.” Hàn Tiểu Diệp xách váy ngồi xổm trước mặt Hắc Đường: “Hứa với chị, đừng để bản thân bị thương.”
Thân hình Hắc Đường tuy đã rất lớn nhưng ánh mắt của nó lại luôn ôn hòa như vậy, khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy trong lòng rất dễ chịu: [Yên tâm đi! Cứ giao cho cẩu ta!]
Hàn Tiểu Diệp không có thói quen dùng dây dắt Hắc Đường, Hắc Đường luôn tự mình ngậm dây dắt đi trước hoặc đi sau bọn họ. Cô dẫn Hắc Đường qua đón Hôi Đậu, đặt Hôi Đậu lên lưng Hắc Đường rồi dẫn chúng cùng đi ra ngoài.
“Cẩn thận.” Vũ Huân khẽ nói.
Hàn Tiểu Diệp cười cười: “Vâng.”
Lúc cô đẩy cửa ra ngoài, bên ngoài cảnh sát đã tới. Nhìn kỹ lại hóa ra là người quen, Cục trưởng La chính là người quen cũ của họ đấy! Hơn nữa Phương Duy không biết đã đi theo ra từ lúc nào.
