Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 860: Ai Là Kẻ Đứng Sau?
Cập nhật lúc: 04/03/2026 02:01
Hàn lão phu nhân đương nhiên cũng nghe thấy! Bà ta nhìn về phía Tiểu Bát đang đứng bên cạnh mình.
Tiểu Bát vội vàng nói: “Cô nãi nãi, không phải như Tiểu Diệp T.ử nói đâu! Đúng, cháu có nói chuyện với Lạc Khê, nhưng cô nãi nãi cũng biết mà, Lạc Khê luôn thích chạy qua chạy lại bên cạnh cháu, nếu không gặp thì thôi, cô ấy đã nhìn thấy cháu sao có thể không qua nói chuyện với cháu chứ...”
“Vậy các cháu đã nói gì? Tại sao con bé đó lại chạy qua tìm Tiểu Diệp T.ử gây phiền phức?” Hàn lão phu nhân sa sầm mặt nói.
“Mẹ nuôi, bây giờ không phải lúc nói chuyện này. Những người có quan hệ gần gũi với Hàn thị đều biết Lạc Khê, để Tiểu Diệp T.ử tiếp tục làm tới chỉ khiến chúng ta càng thêm mất mặt.” Dương Huân đứng một bên nhíu mày nói.
Dương Huân rất coi thường sự ngu xuẩn của Lạc Khê, đối với việc Tiểu Bát gây phiền phức cũng cảm thấy rất vô vị, nhưng anh ta tức giận nhất là việc Hàn Tiểu Diệp không nể mặt mũi. Nghe lời Hàn Tiểu Diệp là có thể hiểu, cô ấy đã nhìn thấy Lạc Khê và Tiểu Bát nói chuyện. Đã như vậy, cô ấy hẳn phải rất rõ ràng Lạc Khê này có qua lại với Hàn thị, thậm chí Lạc Khê cũng là con cháu Hàn thị.
Dù sao bọn họ đều biết tính khí của Hàn Tiểu Diệp, cho nên Hàn lão phu nhân cũng vậy, hay là Dương Huân cũng vậy, khi đều muốn giới thiệu con cháu Hàn thị cho Hàn Tiểu Diệp đều sẽ cân nhắc kỹ lưỡng, chính là lo lắng gặp phải đứa ngu, đến lúc đó quan hệ với Hàn Tiểu Diệp không kéo gần được, ngược lại còn kết thù.
“Con cảm thấy lúc này qua đó có tác dụng không?” Hàn lão phu nhân bây giờ đối với tính khí của Hàn Tiểu Diệp không nói là biết rõ mười mươi cũng có thể biết được bảy tám phần. Lúc này qua đó chỉ khiến hỏa khí của Hàn Tiểu Diệp lớn hơn, đến lúc đó chỉ làm sự việc càng khiến người ta không vui.
Dương Huân cũng hiểu ý của Hàn lão phu nhân, đợi hỏa khí của Hàn Tiểu Diệp tan bớt anh ta lại qua đó hòa giải một chút. Đây cũng chỉ là tranh chấp giữa hai cô gái nhỏ mà thôi, nếu anh ta bây giờ qua đó, Hàn Tiểu Diệp nể mặt thì còn đỡ, nếu không nể mặt chỉ khiến Hàn thị càng thêm mất mặt.
“Sau này cháu ít tiếp xúc với đứa này thôi!” Hàn lão phu nhân trừng mắt nhìn Tiểu Bát một cái.
Tiểu Bát rất thông minh, đáng tiếc là không dùng sự thông minh vào đúng hướng! Nếp nhăn nơi khóe mắt Hàn lão phu nhân càng thêm rõ ràng: “Nếu để ta phát hiện cháu còn qua lại với con ngu này, ta sẽ mặc định là cháu muốn cưới nó, cháu hiểu ý ta không, Tiểu Bát!”
“Vâng, cô nãi nãi, cháu hiểu.” Giọng nói của Tiểu Bát tuy nhẹ nhưng trả lời cũng rất rõ ràng.
“Tốt nhất là như vậy!” Hàn lão phu nhân rút tay ra, không để Tiểu Bát dìu nữa. Bà ta nói với Dương Huân bên cạnh: “Ta qua bên kia ngồi một chút, đợi gần xong rồi nhớ đi đưa Lạc Khê ra ngoài! Tiểu Diệp T.ử không quen biết nó, cũng không thể nào mời người nhà nó đến, nó hẳn là đi theo người bên phía chúng ta đến.”
Tiểu Bát tuy là lợi dụng Lạc Khê đi gây phiền phức cho Hàn Tiểu Diệp, nhưng Lạc Khê này cũng không phải do cậu ta mang đến. Cậu ta rất rõ mình cần phải vớt vát điểm ấn tượng trước mặt Hàn lão phu nhân: “Cô nãi nãi, Lạc Khê không phải do cháu mang đến.”
“Ừ.” Hàn lão phu nhân nhìn về phía Dương Huân, “Đi tra!”
Đã người không phải do Tiểu Bát mang đến, vậy thì có khả năng là có người muốn một mũi tên trúng hai đích, thậm chí nhiều hơn...
“Kẻ ngu xuẩn rất dễ lợi dụng, nhưng cũng tương tự, kế hoạch có tốt đến đâu đặt lên người kẻ ngu xuẩn đều sẽ nảy sinh những biến số mà con không thể lường trước được!” Hàn lão phu nhân nói xong không để ý đến Tiểu Bát nữa mà xoay người rời đi, bà ta không hy vọng lát nữa bị mọi người chú ý.
“Cảm ơn cô nãi nãi.” Tiểu Bát nói với bóng lưng Hàn lão phu nhân, cũng không quan tâm bà có còn nghe thấy tiếng cậu ta hay không.
“A... Cô quá đáng lắm!” Lạc Khê giơ tay dụi mắt, làm lớp trang điểm mắt của cô ta lem nhem hết cả.
Bố Hàn và mẹ Hàn nếu không nghe thấy không nhìn thấy thì thôi, đã chú ý đến bên này, bọn họ là bố mẹ của Hàn Tiểu Diệp thì không thể không qua đó. Hơn nữa bọn họ cũng lo lắng... Hàn Tiểu Diệp sẽ đ.á.n.h người ta bị thương! Cô gái này nhìn qua thì yếu ớt mong manh, lỡ như con gái bọn họ trước mắt bao người làm người ta xảy ra vấn đề gì... thì phải làm sao đây!
Cho nên... bố Hàn và mẹ Hàn không phải lo lắng con gái nhà mình bị người ta bắt nạt mà là lo lắng Hàn Tiểu Diệp sẽ bắt nạt người khác quá thê t.h.ả.m! Nếu lúc này Hàn Tiểu Diệp biết hoạt động nội tâm của họ là gì, nhất định sẽ nghi ngờ mình là do họ nhặt từ bãi rác về mất.
Không phải bố Hàn và mẹ Hàn không quan tâm cô, thật sự là họ đã nhìn thấy quá trình sự việc ngay từ đầu. Đây là buổi trình diễn thời trang do Hàn Tiểu Diệp tổ chức, đừng nói là bố Hàn và mẹ Hàn, ngay cả lão thái thái bọn họ đều đang dùng toàn thân để thể hiện niềm tự hào về sự thành công của con cháu nhà mình, cho nên Hàn Tiểu Diệp vừa xuất hiện, ánh mắt của họ cũng khó tránh khỏi rơi vào người cô.
Dù sao họ cũng lớn tuổi rồi, đương nhiên sẽ không bị những cô cậu thanh niên trẻ trung xinh đẹp này thu hút. Tuy khi nhìn họ cũng sẽ cảm thấy: Ái chà, cô gái này thật xinh đẹp. Ái chà, chàng trai kia thật tuấn tú. Nhưng điều này cũng giống như cảm thán một đóa hoa nở đẹp vậy, nhìn một cái là được rồi, cũng sẽ không khiến họ có ý nghĩ muốn hái hoa mang đi.
Nhưng họ đối với Hàn Tiểu Diệp thì khác, đây là bảo bối nhà mình mà! Đương nhiên phải thời thời khắc khắc trông chừng rồi! Cho nên không chỉ bố Hàn và mẹ Hàn, những người đang nhìn chằm chằm Hàn Tiểu Diệp đều nhìn rõ mồn một việc cô thoáng cái đã làm cô gái đáng thương kia ra nông nỗi thê t.h.ả.m này.
