Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 863: Chớ Khinh Thiếu Niên Nghèo
Cập nhật lúc: 04/03/2026 02:01
Cậu ta hất cằm về phía hai người đang ngã đè lên nhau kia: “Bên kia chẳng phải một người đối đầu với Tiểu Diệp Tử, một người lại có ý đồ xấu sao? Đây là nơi nào, đây chính là hội quán nổi tiếng nhất Ma Đô hiện nay đấy! Cậu biết ở đây có bao nhiêu nhân viên phục vụ và kiểm tra không? Thảm ở đây không thể nào xảy ra vấn đề được! Nhưng bọn họ cứ thế vô duyên vô cớ mà... ngã sấp mặt.”
Tiêu T.ử Kiệt: “... Vận may tốt chẳng lẽ không được?”
Loại câu hỏi này cậu không thể trả lời... Nhưng Tiểu Diệp T.ử của cậu đúng là vận may tốt đến bùng nổ! Dường như từ khi cậu quen biết Tiểu Diệp Tử, vận may của cậu cũng tốt hơn trước đây không ít.
“Đi thôi! Chúng ta cũng qua đó xem xem.” Tiêu T.ử Kiệt không muốn để ý đến Hoắc Tề đang ngẩn ngơ mà đi về phía Tiểu Diệp Tử.
“Cần gọi xe cấp cứu không?” Tiêu T.ử Kiệt đứng bên cạnh Hàn Tiểu Diệp nói.
Hàn Tiểu Diệp nhún vai: “Em cũng không quen Lạc Khê, nhưng vị tiểu thư muốn kéo Lạc Khê dậy lại bị Lạc Khê kéo ngã này hẳn là người của Hàn thị nhỉ? Lúc trước em hình như thấy cô ta ở cùng với Tiểu Bát.”
“Đây là con của một vị cổ đông Hàn thị chúng tôi.” Dương Huân không qua không được, “Rất xin lỗi, làm loạn hội trường của cô.”
Hàn Tiểu Diệp nghiêng đầu cười đáng yêu: “Không sao, dù sao đi catwalk trên sàn T cũng đã kết thúc rồi, lúc này chẳng qua là mọi người nghỉ ngơi chút thôi. Nhưng mà... hai vị tiểu thư này trông có vẻ đều không được thông minh cho lắm nhỉ! Người như vậy không có trưởng bối đi cùng mà ra ngoài sao có thể khiến người nhà yên tâm được chứ?”
“Đúng vậy!” Dương Huân gật đầu phụ họa, “Trở về tôi sẽ nói với người nhà bọn họ để bọn họ ở nhà dưỡng thương cho tốt, học cho kỹ cách nói năng làm việc rồi hãy thả ra.”
“Vẫn là Dương tiên sinh hiểu chuyện.” Hàn Tiểu Diệp khoác tay lên cánh tay Tiêu T.ử Kiệt, cười nhìn Dương Huân.
Tim Dương Huân bỗng nhiên đập nhanh vài nhịp, có một loại dự cảm vô cùng không tốt. Nghe thử xem! Lúc trước khi Hàn Tiểu Diệp hợp tác với anh ta còn gọi anh ta là chú Dương, lúc này lại đã biến thành Dương tiên sinh rồi, có thể tưởng tượng được cô ấy khẳng định cho rằng vở kịch hôm nay là do anh ta sắp xếp! Lúc này Dương Huân cảm thấy thật sự oan uổng quá!
“Nếu Dương tiên sinh đã hiểu chuyện như vậy thì tôi nói thẳng nhé.” Khóe môi Hàn Tiểu Diệp nhếch lên, “Quan hệ của nhà tôi và Hàn thị cũng không phải bí mật gì, dù sao Ma Đô cũng chỉ lớn thế này, người cũng chỉ có bấy nhiêu. Nhưng tôi nghĩ... nhà tôi không muốn có liên quan gì đến Hàn thị hẳn cũng không phải bí mật gì mới đúng. Tôi thật không hiểu nổi đám con cháu lớp lớp xuất hiện của nhà các anh có phải trong đầu bị úng nước rồi không, mỗi lần gặp tôi là phải đến gây phiền phức để làm nổi bật sự tồn tại của bọn họ.”
“Tiểu Diệp Tử...” Dương Huân vừa định nói gì đó đã bị Hàn Tiểu Diệp ngắt lời, dùng động tác và ánh mắt giống hệt Dương Huân ngắt lời Hàn Hiểu Nguyệt lúc trước. Lúc này Hàn Hiểu Nguyệt vì cảm thấy quá mất mặt cho nên sau khi được Dương Huân kéo dậy cũng vẫn luôn cúi đầu đứng một bên, nếu không cô ta sẽ biết cái gì gọi là phong thủy luân chuyển.
“Tôi không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào không có ý nghĩa thực tế. Bởi vì chuyện này tôi đã nói rất nhiều lần rồi, nhưng có một số người vẫn cứ hết lần này đến lần khác đến tìm tôi gây phiền phức! Cho nên tôi rất tò mò, rõ ràng Hàn lão phu nhân và Dương tiên sinh đều rất hiểu chuyện, vậy tại sao các người lại không quản được người bên dưới? Là bọn họ đều là lũ ngu xuẩn cho nên nghe không hiểu tiếng người, hay là nói... bọn họ đều có suy nghĩ gì đó cho nên không muốn nghe lời?”
Lúc này đừng nói là Hàn Hiểu Nguyệt, ngay cả Tiểu Bát thấy Dương Huân qua đây cũng chuẩn bị qua xem thử đều sững sờ. Câu nói này thật sự là... quá lợi hại rồi! Thật sự là mắng Hàn thị từ trên xuống dưới một lượt luôn!
Hàn Tiểu Diệp cười cười: “Chẳng lẽ tôi nói không đúng sao? Nhưng chuyện quá khứ cứ dây dưa mãi cũng chẳng có ý nghĩa gì. Vừa khéo sau hoạt động lần này tôi cũng phải chuẩn bị chuyện lên đại học, trong khoảng thời gian này tôi có thể đều không có thời gian xử lý những chuyện hoặc những người lộn xộn. Hôm nay đến đây đều là đối tác hoặc bạn bè của tôi, cho nên tôi nói lại lần nữa! Tôi cũng vậy hay là người nhà tôi cũng vậy, chúng tôi đều không có ý định gia nhập Hàn thị, cũng xin người của Hàn thị đừng cứ mãi quấy rầy chúng tôi!”
“Đúng, có lẽ tôi của hiện tại đối với tập đoàn Hàn thị mà nói có chút nhỏ bé, nhưng chuyện tương lai ai mà nói chắc được chứ? Dù sao tôi có mắt nhìn mà, phải không? Tiền có thể mua được rất nhiều thứ nhưng không mua được thiên phú! Nếu không thì nhà máy hóa chất lúc đầu tôi hợp tác với Dương tiên sinh cũng sẽ không bị Hàn thị mua đi rồi phải không?” Hàn Tiểu Diệp cười tươi rói nói.
Trong lòng Dương Huân giật thót, anh ta thật sự không ngờ Hàn Tiểu Diệp lại nhắc lại chuyện cũ. Có thể thấy hôm nay Lạc Khê và Hàn Hiểu Nguyệt đã khiến cô tức giận đến mức nào.
“Chuyện quá khứ nói nữa cũng không có ý nghĩa gì nhỉ? Tuy chuyện này không phải bí mật gì nhưng Ma Đô dù sao cũng là đô thị lớn, mỗi ngày đều có những chuyện mới mẻ để mọi người bàn tán. Có một số việc chỉ cần không ai nhắc đến từ từ cũng sẽ qua đi, nhưng nếu nhắc lại khẳng định sẽ lại gây ra một số xáo trộn.”
“Đúng vậy! Tôi đây không phải là đang nhắc nhở một số người phải ngoan ngoãn một chút sao! Dù sao... chớ khinh thiếu niên nghèo mà, phải không? Tôi lớn lên trong núi cho nên tính khí xưa nay không được tốt lắm! Nếu có người không nể mặt tôi thì tôi một chút cũng không ngại xé mặt những kẻ đó xuống rồi giẫm dưới chân đâu!” Hàn Tiểu Diệp lạnh lùng nói.
