Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 955: Sự Giày Vò Ngọt Ngào
Cập nhật lúc: 04/03/2026 06:01
Tiêu T.ử Kiệt nhìn Tiểu Diệp T.ử với hai gò má đỏ hây hây như quả táo chín, bỗng cảm thấy cổ họng hơi khô khốc. Anh bất giác nuốt nước miếng, giọng nói có chút khàn khàn: “Anh không còn là trẻ con nữa rồi...”
Không biết có phải bị ánh mắt và giọng nói của anh mê hoặc hay không, Hàn Tiểu Diệp cảm thấy mọi chuyện sau đó đều mơ mơ màng màng. Đợi đến khi cô phản ứng lại thì bản thân đã nằm gọn trong lòng anh rồi.
Cô là một người khi ngủ rất chú trọng tư thế thoải mái, nói cách khác, nếu tư thế không đúng, cô sẽ không tài nào ngủ được. Cho nên cô bắt đầu điều chỉnh...
Nhưng vì không biết anh đã ngủ chưa nên Hàn Tiểu Diệp không dám cử động quá mạnh. Cô cứ giống như Tiểu Môi Cầu vậy, chốc chốc lại động tay, chốc chốc lại động chân, rồi lại cọ cọ...
Yết hầu Tiêu T.ử Kiệt khẽ chuyển động. Vốn dĩ anh muốn tự thôi miên bản thân để ngủ nhanh một chút, nhưng giờ anh cảm thấy việc tìm cớ qua đây ở cùng Tiểu Diệp T.ử quả thực là đang tự làm khó mình!
Anh thế này đúng là... sắp tu thành tiên đến nơi rồi!
Tiêu T.ử Kiệt giơ tay vỗ nhẹ lên lưng cô một cái: “Mau ngủ đi!”
“... Ồ!” Hàn Tiểu Diệp hít hít mũi. Mùi sữa tắm giống hệt nhau trên người hai đứa khiến cô vô cùng dễ chịu, cảm giác như bọn họ thực sự thuộc về nhau vậy.
Cô động đậy đầu, tìm một vị trí thoải mái trong lòng anh, rồi rất nhanh đã nhắm mắt lại. Vốn tưởng rằng sẽ không ngủ được, nhưng có lẽ do quá an tâm, chẳng bao lâu sau cô đã bắt đầu đi hẹn hò với Chu Công.
Nghe tiếng thở đều đều của Hàn Tiểu Diệp, Tiêu T.ử Kiệt đang giả vờ ngủ bỗng mở mắt ra. Anh hơi cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, lầm bầm khe khẽ: “Đúng là một sự giày vò ngọt ngào mà... Tiểu Diệp Tử, mau tốt nghiệp đi...”
Hàn Tiểu Diệp dường như nghe thấy lời anh trong mơ, khóe môi khẽ động đậy nhưng không hề tỉnh lại.
Vì đây là khu nhà gần trường học nên cư dân đều dậy rất sớm. Hàn Tiểu Diệp bị tiếng cười đùa hi hi ha ha của trẻ con ngoài cửa sổ đ.á.n.h thức. Lúc tỉnh dậy, cô phát hiện Tiêu T.ử Kiệt không có ở đó.
Ma xui quỷ khiến thế nào, cô không đi rửa mặt ngay mà xỏ dép lê mở cửa đi ra ngoài: “Anh T.ử Kiệt? Anh T.ử Kiệt?”
Gọi hai tiếng đều không có ai trả lời, cô liền đi đến cửa phòng Tiêu T.ử Kiệt, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Vì là phòng hướng Bắc nên ánh nắng chưa chiếu tới, khiến căn phòng có cảm giác hơi âm u lạnh lẽo.
Cô bước vào phòng, đưa tay sờ sờ chăn. Thực ra căn phòng này vẫn ở được, dù sao cũng có dì giúp việc đến dọn dẹp định kỳ, chỉ là có lẽ không được thoải mái lắm thôi.
Tiêu T.ử Kiệt không có ở đây. Cô đoán chắc là anh đã ra ngoài mua đồ ăn sáng rồi. Bọn họ lâu lắm không qua đây, cho dù dì giúp việc có dọn dẹp thì cũng không thể chịu trách nhiệm lấp đầy tủ lạnh được! Cho nên... Hàn Tiểu Diệp vô cùng chắc chắn tủ lạnh trong nhà đang ở trạng thái ngắt điện.
Hàn Tiểu Diệp dụi dụi mắt, đang định rời đi thì nhìn thấy một chai nước hoa màu nâu trên bàn. Cô nhẹ nhàng đi tới, cầm chai nước hoa thủy tinh lên. Cái nắp màu vàng kim phản chiếu ánh sáng, nước hoa bên trong trông rất sang trọng.
Cô không nghiên cứu nhiều về nước hoa, ngoại trừ vài thương hiệu lớn thì những cái khác đều không rõ, nhưng chai này nhìn rất cao cấp nha!
Ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào, Hàn Tiểu Diệp cầm chai lên xịt nhẹ một cái vào bên cổ...
Khi mùi hương nồng nàn xộc vào mũi, Hàn Tiểu Diệp bỗng chốc hoàn hồn. Trời ơi! Cô rốt cuộc đang làm cái gì vậy nè?
Hàn Tiểu Diệp vội vàng chạy về phòng mình. Lúc soi gương, quả nhiên cả người cô đều đỏ bừng như con tôm vừa vớt ra từ nước sôi! Cô nhanh ch.óng rửa mặt, tuy đã thay quần áo nhưng trên tóc vẫn còn lưu lại mùi nước hoa...
Lúc này cô thật lòng mong lát nữa Tiêu T.ử Kiệt mua đồ ăn sáng về sẽ bị đủ loại mùi đồ ăn làm cho mũi mất linh!
Đợi đến khi Hàn Tiểu Diệp dọn dẹp phòng xong xuôi thì nghe thấy tiếng mở khóa: “Anh T.ử Kiệt?”
“Dậy rồi à? Anh mua đồ ăn sáng rồi, em thu dọn chút rồi qua ăn cơm. Không phải em bảo sáng nay có tiết sao? Nếu lề mề là muộn đấy! Anh thì không sao, chủ yếu lo em bước vào lớp dưới sự chú ý của mọi người sẽ ngại thôi!”
“Đến đây đến đây! Thật là... em đâu có ngày nào cũng lề mề đâu chứ?” Hàn Tiểu Diệp chạy chậm từ trong phòng ra: “Mua bánh bao nước à?”
“Ừ, bánh bao nước, cháo thịt nạc trứng bắc thảo, còn có chút súp lơ.” Tiêu T.ử Kiệt vẫy vẫy tay: “Ngẩn ra đó làm gì? Qua ăn cơm đi!”
“Ồ, đến ngay đây!” Hàn Tiểu Diệp thật không biết phải nói gì về mình nữa! Cô cảm thấy chân mình nặng trịch, cứ thế lề mề đi tới, rồi ngồi xuống đối diện Tiêu T.ử Kiệt.
Hành động này khiến Tiêu T.ử Kiệt có chút khó hiểu. Bình thường hai người luôn thích ngồi cạnh nhau, sao lần này lại ngồi đối diện?
Tiêu T.ử Kiệt vừa định nói gì đó, chưa kịp thốt ra lời thì đã hít hít mũi, sau đó ngước mắt nhìn cô: “Em dùng... nước hoa của anh à?”
Hàn Tiểu Diệp nhất thời đứng hình. Lúc này cô thật sự hận không thể có cái lỗ nẻ nào để chui xuống! Cô cúi đầu nhìn tay mình, cảm thấy đúng là ngứa tay mà! Lúc xịt cô không nghĩ gì cả, chỉ là thấy chai đẹp, nước hoa trông xịn, rồi theo bản năng muốn dùng thử mùi hương của anh... không dùng là cứ thấy ngứa ngáy trong lòng mãi.
