Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 989: Bài Tập Và Vệ Sĩ

Cập nhật lúc: 04/03/2026 06:05

Hàn Tiểu Diệp không chuyên về phương diện này bằng bọn họ nên cô rất ít khi phát biểu, chỉ lắng nghe hoặc giúp ghi chép.

"Ban ngày em đi học cả ngày rồi, nếu buồn ngủ thì đi ngủ đi." Tiêu T.ử Kiệt quan tâm nói.

Lưu Húc tai thính, nghe thấy lời của Tiêu T.ử Kiệt liền lập tức ngẩng đầu nhìn Hàn Tiểu Diệp, dùng giọng điệu của bậc trưởng bối nói: "Tiểu Diệp Tử, em... làm xong bài tập chưa?"

Hàn Tiểu Diệp: "..." Cô có thể nói là... cô quên mất rồi không?

Tiêu T.ử Kiệt vừa nhìn biểu cảm của Hàn Tiểu Diệp là biết có chuyện gì, anh bất đắc dĩ nói: "Không sao, ngày mai không phải được nghỉ sao? Đến lúc đó làm cũng được."

Hàn Tiểu Diệp cảm kích nhìn Tiêu T.ử Kiệt, sau đó dùng ánh mắt lên án nhìn Lưu Húc. Gã này coi cô là trẻ con như Tiểu Dương sao? Vừa mới nói xem cô là đối tác hợp tác cùng kiếm tiền, mới qua bao lâu chứ đã lại coi cô là con nít mà giục làm bài tập rồi! Đương nhiên, cô chưa làm thật nên chột dạ.

Tiêu T.ử Kiệt cười nói: "Coi như là cho não nghỉ ngơi đi! Mỗi ngày học hành cũng khá vất vả."

"Tùy các cậu thôi!" Lưu Húc nhún vai, "Dù sao tôi cũng chỉ nhắc nhở một chút. Tôi vừa thấy Tiểu Diệp T.ử quá phấn khích về lần hợp tác này, lo là em ấy quên mất bài tập! Bởi vì Tiểu Dương đã từng làm thế rồi!"

Tiêu T.ử Kiệt ôm vai Hàn Tiểu Diệp, kéo cô vào lòng, dùng sức ấn lên đầu cô rồi xoa hai cái: "Không sao, anh sẽ nhắc Tiểu Diệp Tử!"

Hàn Tiểu Diệp giãy giụa giải cứu cái đầu của mình ra: "Các anh cứ bận đi! Em về lấy bài tập! Không thì ngày mai có khi em quên thật."

"Anh đưa em về!" Đã nửa đêm rồi, Tiêu T.ử Kiệt không yên tâm để cô một mình về lấy bài tập.

Ai ngờ Hàn Tiểu Diệp lại chỉ ra ngoài: "Không phải Hắc Đường qua đây rồi sao?"

Lúc này mọi người mới chú ý đến Hắc Đường đã xuất hiện ở góc phòng một cách lặng lẽ, không biết gã to xác này đã đến từ lúc nào. Nhưng rõ ràng Vũ Huân đã sớm biết, vì biểu cảm của anh không hề thay đổi.

Tiêu T.ử Kiệt biết Hàn Tiểu Diệp cảm thấy hơi mất mặt nên cũng không nói gì thêm mà ngầm đồng ý để Hắc Đường đi cùng Hàn Tiểu Diệp về: "Hay là em về rồi gọi điện cho anh, ngủ luôn bên đó đi! Sáng mai lại qua."

Hàn Tiểu Diệp nghĩ một lát, cảm thấy như vậy cũng không tệ: "Vậy được!" Nói rồi, cô vẫy tay với mấy đứa Tiểu Môi Cầu, "Vậy em đưa chúng nó về nhé, sáng mai qua đưa cơm cho các anh."

Cô biết những người này thực ra đều là người nóng tính, đợi kế hoạch được vạch ra, ngày mai họ chắc chắn sẽ đi khảo sát. Đến lúc đó cô cũng muốn đi theo để mở mang tầm mắt. Cho dù sau này cô không tự mình làm những việc này, nhưng nếu hiểu rõ mọi chuyện thì cũng không dễ bị lừa phải không?

Tiêu T.ử Kiệt tiễn Hàn Tiểu Diệp ra ngoài, đi được vài bước thì bị Hàn Tiểu Diệp chặn lại: "Anh tiễn nữa là về cùng em luôn đấy! Mọi người đang đợi kìa, với lại em có nhiều 'vệ sĩ' thế này, anh có gì mà không yên tâm chứ? Hồi ở quê nửa đêm em còn đi đường núi được cơ mà! Đây là khu Lục Âm, càng không cần phải lo lắng."

"Vậy anh đứng đây nhìn, em về đến nơi thì gọi cho anh." Tiêu T.ử Kiệt cúi đầu hôn lên trán Hàn Tiểu Diệp, đợi đến khi không còn thấy bóng lưng cô nữa mới quay người trở vào.

Không lâu sau, anh nhận được điện thoại: "Nhanh vậy?"

"Đúng thế! Em chạy về đấy! He he, được rồi, em phải lên lầu làm bài tập rồi đi ngủ đây, các anh cũng cố lên nhé!"

Ngày hôm sau Hàn Tiểu Diệp không qua đưa cơm vì cô dậy muộn, người nhà lại không ai biết cô đã về nên lúc cô tỉnh dậy bữa sáng cũng không có phần của cô! Tuy nhà họ không đến mức câu nệ không ăn đồ thừa, nhưng nói sao nhỉ? Thường thì lúc người nhà nấu cơm cũng sẽ không nấu quá nhiều, dù sao trong nhà luôn có đồ ăn vặt, lỡ như không ăn no cũng sẽ không bị đói.

Đương nhiên cô không phải ngủ nướng, chỉ là tối qua làm bài tập, làm xong đã là nửa đêm về sáng! Hàn Tiểu Diệp cảm thấy hai ngày nghỉ này có thể sẽ luôn bận rộn nên cô không muốn vì chuyện bài tập mà không thể đi cùng Tiêu T.ử Kiệt và mọi người ra ngoài mở mang tầm mắt. Nếu vậy cô sẽ cảm thấy rất thiệt thòi.

Nhưng cho dù không có chuyện này, cô cũng không thích làm bài tập vào lúc có thể thư giãn. Dù sao làm bài tập cũng giống như làm việc, khiến cô không thể nghỉ ngơi cho tốt, tính chất của nó khác với việc cô đọc sách hay vẽ vời.

Cô nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ rồi. Nghĩ một lát, Hàn Tiểu Diệp gọi điện cho Tiêu T.ử Kiệt, không lâu sau Tiêu T.ử Kiệt đã trở về.

"Đi thôi! Anh đưa em ra ngoài ăn." Tiêu T.ử Kiệt qua ôm cô một cái, "Vũ Huân và mọi người đi cả rồi, dù sao cũng có một số việc họ phải về hỏi lại. Chúng ta đã bàn bạc xong, những chuyện khác đợi ngày mai giải quyết."

"Vậy em lên lầu thu dọn một chút!"

[Tiểu Diệp Tử! Chị không cho tụi em ăn nữa à?] Tiểu Hồ Ly chạy đến bên chân cô nói.

Hàn Tiểu Diệp cười cười: "Mày đừng tưởng chị không nghe thấy tiếng bà nội chia thức ăn cho chúng mày ngoài sân sáng nay nhé! Còn nước linh tuyền các thứ thì đợi tối đi!"

Tiểu Hồ Ly thấy Hàn Tiểu Diệp đã nhìn thấu kế hoạch của nó liền lặng lẽ cúp đuôi chạy mất. Không lâu sau, Tiêu T.ử Kiệt lái xe đưa Hàn Tiểu Diệp đi. Họ không đến nhà hàng của mình mà đi ăn Pizza Hut. Hàn Tiểu Diệp ban đầu chỉ vô thức nhìn ra ngoài, nhìn hai cái thì phát hiện xe đã dừng trước cửa Pizza Hut.

Kiếp trước Dương Huân từng đưa cô và Tiểu Xán đến ăn một lần, nhưng lần đó cô rất mất mặt. Tiêu T.ử Kiệt nhìn theo ánh mắt của cô lên tấm biển hiệu: "Vừa rồi không phải em cứ nhìn chằm chằm vào đây sao? Chẳng lẽ không phải là muốn ăn?"

Hàn Tiểu Diệp lắc đầu, do dự một chút rồi lại gật đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.