Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 17
Cập nhật lúc: 12/02/2026 06:04
Lúc bước vào cửa, cô suýt chút nữa thì tự vấp ngã.
Khoảng chừng bảy tám phút sau cô đi ra, vừa đi vừa quẹt nước mắt: "Tớ chẳng nhớ nổi cái gì cả, trả lời loạn hết cả lên."
Thôi xong rồi.
Hỏng bét rồi.
Chu Linh định an ủi Trần Thần nhưng đằng kia đã lập tức gọi tên cô. Việc phỏng vấn quan trọng hơn nên Chu Linh chưa kịp an ủi Trần Thần đã vội vàng đi vào.
Hứa Bát Tuyết hỏi Trần Thần: "Họ hỏi cậu những gì?"
Trần Thần nức nở nói: "Là câu hỏi về phỏng vấn, đài trưởng Chu làm khách mời, còn tớ làm người dẫn chương trình, họ bảo tớ thị phạm cách phỏng vấn như thế nào."
Nói đến đây, Trần Thần càng đau lòng hơn, lại lôi chiếc khăn tay nhỏ ra, chiếc khăn lau nước mắt này đã ướt sũng rồi.
Trương Nặc Thuần nói: "Tớ cũng vậy." Rồi cô nhìn sang Hứa Bát Tuyết, "Còn cậu?"
Ngô Trạm định ngăn Trương Nặc Thuần lại để cô đừng hỏi, nhưng vẫn chậm mất một bước.
Trần Thần lúc này mới sực nhớ ra, sau khi phỏng vấn xong vẻ mặt Hứa Bát Tuyết không được tốt, nhưng giờ cô lại bỗng nhiên thấy không sao cả, vì chính cô kết quả cũng chẳng ra gì mà.
"Bát Tuyết, họ cũng bảo cậu phỏng vấn à?"
"Không." Hứa Bát Tuyết nói, "Họ hỏi tớ nếu mở một chương trình mới thì tớ có ý tưởng gì."
Cái này còn khó hơn!
Trương Nặc Thuần và Ngô Trạm trầm ngâm suy nghĩ.
Dường như họ đang nghĩ xem nên trả lời câu hỏi này thế nào.
Trong lòng Trần Thần thầm thấy may mắn, cũng may vừa rồi không hỏi cô câu này, nếu không cô đúng là một chữ cũng không thốt ra nổi.
Mười phút sau Chu Linh đi ra.
Lúc cô ra, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
"Cậu không sao chứ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.
Chu Linh không hé răng lấy một lời, chỉ có ánh mắt là có chút đờ đẫn, ai hỏi gì cô cũng phải mất một lúc lâu mới phản ứng lại được.
Ai cũng nhìn ra Chu Linh bị đả kích không nhỏ.
Nhóm Hứa Bát Tuyết không ai dám hỏi thêm câu nào nữa.
Ngoảnh đi ngoảnh lại đã đến trưa.
Đã đến lúc ăn cơm trưa rồi.
Ngô Trạm nói: "Chúng ta tìm đại một quán nào gần đây ăn trưa đi, tớ mời."
Chu Linh nói: "Tớ về căng tin ăn."
Đông người thế này, ăn một bữa ở ngoài tốn không ít tiền đâu, cô không muốn Ngô Trạm phải tốn kém.
Cô sợ nợ ân tình của người khác.
"Còn các cậu thì sao?" Ngô Trạm nhìn ba người còn lại.
Trần Thần lên tiếng trước, mặt tươi cười hớn hở: "Cơm căng tin tớ ăn chán lắm rồi, nếu cậu đã mời thì tớ không khách sáo đâu."
Trương Nặc Thuần hơi lo cho Chu Linh: "Tớ đi cùng Chu Linh."
Bây giờ chỉ còn lại Hứa Bát Tuyết.
Hứa Bát Tuyết nói: "Tớ không ăn ở ngoài đâu, tớ phải về thư viện trường viết chút đồ." Bản kế hoạch ấy mà.
Thời gian đang gấp gáp lắm.
"Vậy cơm trưa của cậu tính sao?"
"Chỗ kia có hàng bán bánh màn thầu, tớ mua hai cái lót dạ là được rồi."
Hứa Bát Tuyết không đi cùng họ.
Lúc trước là vì Chu Linh và những người khác chưa phỏng vấn xong, nếu không cô đã về viết bản kế hoạch từ lâu rồi.
Phải biết rằng, thể lệ của chương trình "Tuyển tú" này rất dài, muốn viết cho rõ ràng mạch lạc, lại còn phải để lãnh đạo cấp trên đọc hiểu được, thì đó không phải là một chuyện đơn giản.
Hứa Bát Tuyết đến hàng bánh màn thầu gần đó mua hai cái, vừa ăn vừa đi bộ ra trạm xe buýt.
Chu Linh và Trương Nặc Thuần không đi qua đây, chắc hẳn Trương Nặc Thuần và Ngô Trạm đã thuyết phục được Chu Linh đi ăn ngoài cùng rồi.
Xe buýt đến, Hứa Bát Tuyết quay về trường.
Suốt cả buổi chiều, Hứa Bát Tuyết vùi đầu trong thư viện, vừa viết vừa lật lại một số tư liệu cũ. Lúc viết cô cũng không quên từ từ điều chỉnh nét chữ của mình cho giống với nét chữ của "Hứa Bát Tuyết" hơn. Tuy hiện tại chưa thể giống y hệt nhưng cũng đã có sáu bảy phần tương đồng rồi.
Cô viết ròng rã suốt bốn tiếng đồng hồ.
Tay Hứa Bát Tuyết mỏi nhừ, lúc này cô vô cùng nhớ chiếc máy tính ở đời sau.
Gõ phím nhanh biết bao nhiêu, rồi lại còn dùng máy in in ra nữa chứ.
Mà nói mới nhớ.
Giờ là năm chín lăm, đã có máy tính rồi mà.
Trường học còn có một phòng máy tính nữa đấy!
Hứa Bát Tuyết bỗng thấy hứng thú, muốn đi xem thử.
Nhưng vừa đứng dậy cô lại ngồi xuống ngay, giờ đang vội, không đi được. Hơn nữa máy tính thời này chắc cũng chưa kết nối với máy in, đến đó chỉ xem vài cái thì đúng là phí thời gian.
Hứa Bát Tuyết nghĩ có thể đợi sau khi bận xong rồi hẵng đi.
Thời gian ở thư viện trôi qua đặc biệt nhanh, Hứa Bát Tuyết cố gắng lắm mới hoàn thành toàn bộ phương án cho chương trình "Tuyển tú" trước khi ký túc xá tắt đèn.
Sáng hôm sau lúc ngủ dậy, tay Hứa Bát Tuyết mỏi kinh khủng, suýt chút nữa ngay cả cái cốc đ.á.n.h răng cũng cầm không vững.
Cô dậy từ sáu rưỡi.
Lúc ra khỏi cửa là bảy giờ, Trần Thần vẫn chưa dậy, còn Chu Linh đã không có mặt trong phòng rồi.
Trương Nặc Thuần thì vừa mới ngủ dậy.
Người duy nhất không đi phỏng vấn cùng họ là bạn Giang, ban nãy cũng đã ra ngoài rồi. Theo lời Trần Thần nói thì bạn Giang vẫn luôn đi làm thêm bên ngoài để kiếm tiền.
Hứa Bát Tuyết đến căng tin ăn sáng, sau đó ra trạm chờ xe buýt, bảy giờ bốn mươi cô đã có mặt ở đài truyền hình.
Đài trưởng Chu bảo là tám giờ, cô đã đến sớm hơn.
"Chu Linh, sao cậu lại ở đây?" Hứa Bát Tuyết nhìn thấy Chu Linh đang đứng ở cổng đài truyền hình.
Sao cô ấy cũng tới đây nhỉ.
Chu Linh cũng rất ngạc nhiên nhìn Hứa Bát Tuyết: "Cậu cũng đến phỏng vấn à." Hôm qua phỏng vấn ở bộ phận tin tức, hôm nay còn có buổi phỏng vấn của bộ phận chương trình nữa.
Hôm qua thể hiện không tốt nên hôm nay Chu Linh vẫn muốn đến thử sức lần nữa.
Không thể cứ gặp khó khăn một lần là đã chùn bước được.
Hứa Bát Tuyết cầm bản kế hoạch trong tay: "Đài trưởng Chu bảo tớ viết một phương án chương trình." Đài trưởng Chu bảo cô hôm nay bắt đầu đi làm, chuyện này cô không muốn rêu rao nhưng cũng không muốn giấu giếm bạn cùng phòng.
Thế là sau khi cân nhắc, cô vẫn nói thật: "Đài trưởng Chu bảo nếu bản kế hoạch này làm ông ấy hài lòng thì sẽ cho tớ vào làm việc."
Chu Linh nhìn Hứa Bát Tuyết rất lâu.
Cuối cùng trong miệng mới thốt ra được hai chữ: "Chúc mừng."
Hứa Bát Tuyết nói: "Cũng chưa chắc đâu." Lựa chọn từ hai phía mà, không chỉ đài truyền hình chọn cô, mà cô cũng muốn xem không khí và môi trường làm việc ở đài có phù hợp với mình hay không.
Tuy kiếm tiền rất quan trọng, nhưng làm việc vui vẻ còn quan trọng hơn.
Hôm qua phỏng vấn ở tầng hai, Chu Linh vẫn đi lên đó, còn Hứa Bát Tuyết phải lên tầng bốn. Cả tầng bốn là khu vực làm việc của đài kinh tế.
