Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 28

Cập nhật lúc: 12/02/2026 11:02

Hứa Bát Tuyết nhìn về phía cô.

"Tớ sợ nói ra cậu không tin." Hoàng Đào hơi do dự, "Chính là Đỗ Minh Châu ở cùng phòng với cậu. Sáu người các cậu quan hệ khá tốt, tớ sợ nói ra sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của mọi người."

"Chữ của cậu ấy đâu?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

"Ở đây." Hoàng Đào đưa qua, "Hai chữ trên cùng kia là chữ ký của cậu ấy, chỉ giống bảy phần so với chữ trên cuốn sổ cậu đưa. Nhưng tớ đã tìm thấy bản thảo diễn thuyết trên sân khấu những năm trước của cậu ấy, có ba bản, b.út tích đều không giống nhau. Tớ nghĩ có lẽ cậu ấy biết viết nhiều kiểu chữ..."

Hứa Bát Tuyết đương nhiên sẽ không chỉ dựa vào mấy bản b.út tích này mà khẳng định chuyện này là do Đỗ Minh Châu làm.

Bút tích giống thì đã sao, trên đời có bao nhiêu người viết chữ gần giống nhau, cái này không thể coi là bằng chứng, chỉ có thể coi là suy đoán.

Hơn nữa, bản gốc của bức thư cũng không nằm trong tay cô.

Rốt cuộc là gửi bưu điện hay là đưa tận tay nhân viên công tác của đài quốc gia?

Không biết trên phong thư có dán tem hay không.

Hứa Bát Tuyết nghĩ đi nghĩ lại, nếu muốn lấy lại bức thư đó, chỉ có một người có thể giúp được.

Chu Tinh Thần.

Anh ta ở thủ đô, lại là MC mới của đài truyền hình quốc gia, tiếp xúc với nhân viên công tác cũng nhiều.

Nếu bức thư vẫn còn, anh ta muốn lấy được chắc sẽ rất dễ dàng.

Dễ hơn cô nhiều.

Vấn đề hiện giờ là làm sao thuyết phục được Chu Tinh Thần giúp cô đây?

Hoàng Đào thở dài: "Gia đình Đỗ Minh Châu điều kiện tốt, ở ký túc xá ra tay hào phóng, cư xử với mọi người đều rất tốt, nếu không phải tớ nhìn thấy cậu ấy và Chu Tinh Thần..." Giọng cô thấp xuống, "E là tớ cũng không nghĩ đến Đỗ Minh Châu đâu."

Cũng thật là trùng hợp.

Đỗ Minh Châu cư xử với mọi người khá ổn, nhưng sự kiêu ngạo từ trong xương tủy của cô ta là không thể che giấu được. Một người kiêu ngạo như cô ta mà lại chủ động tỏ tình với người khác, đúng là khiến người ta kinh ngạc.

Cái chính là còn bị người ta từ chối.

Hoàng Đào nghĩ đến đây liền cảm thấy, thế gian này quả nhiên không có chuyện gì là vẹn toàn cả.

"Đài của chúng tớ vẫn còn thiếu phóng viên, cậu có muốn đến thử xem không?" Hứa Bát Tuyết hỏi Hoàng Đào.

Có bản tin thì phải có phỏng vấn, phải đi khắp nơi thu thập tư liệu, chỉ có hai phóng viên thì hoàn toàn không đủ, đài đang tuyển thêm phóng viên.

Đài của các cậu?

Hoàng Đào đột nhiên nhìn Hứa Bát Tuyết: "Cậu tìm được việc làm rồi à?" Cô nhanh ch.óng chốt hạ, "Đi, đương nhiên là đi, địa chỉ ở đâu?"

"Chuyện này cậu nhớ giữ bí mật giúp tớ. Trước khi tìm được bằng chứng, tất cả những nghi ngờ của chúng ta tốt nhất đừng để người thứ ba biết." Hứa Bát Tuyết nhấn mạnh, "Nếu cậu có gặp Đỗ Minh Châu, dù trong lòng có ý kiến gì cũng không được biểu hiện ra ngoài, tránh đ.á.n.h rắn động cỏ."

Đến lúc đó sẽ càng khó tìm bằng chứng hơn.

Tất nhiên, cũng có khả năng không phải Đỗ Minh Châu.

Hứa Bát Tuyết cũng không vơ đũa cả nắm, nếu không phải do Đỗ Minh Châu làm, vậy thì bằng chứng tìm được chẳng phải cũng có thể chứng minh Đỗ Minh Châu trong sạch sao?

Tiếp theo Hứa Bát Tuyết có hai hướng để điều tra.

Một là tìm bức thư, nếu trên phong thư có dán tem thì càng tốt, có thể đi hỏi từng bưu điện một để xem con tem đó được bán ra ở bưu điện nào, người mua là ai.

Hai là hỏi rõ nhân viên đài quốc gia nhận được thư vào lúc nào, từ đó suy ra thời gian gửi thư ước chừng.

Điều Hứa Bát Tuyết lo lắng nhất chính là, nếu bức thư đó không có tem, mà là được đưa trực tiếp cho nhân viên tuyển dụng đài quốc gia ngay tại trường thì sao?

Đỗ Minh Châu là người thông minh, nếu là cô ta làm, cô ta chắc chắn sẽ không tự mình đi đưa thư mà sẽ tìm người giúp đỡ.

Hứa Bát Tuyết lướt qua tất cả các vấn đề và rắc rối có thể gặp phải trong đầu một lượt.

Nếu bức thư thực sự bị xé rồi thì sao?

Hứa Bát Tuyết suy nghĩ kỹ lại, thấy khả năng đó không lớn, bởi vì cái tên "Hứa Bát Tuyết" đã nằm trong danh sách trúng tuyển, chỉ còn chờ ký hợp đồng, hợp đồng chắc cũng đã được soạn xong. Nhân viên đài quốc gia nói suông là "Hứa Bát Tuyết" tự mình từ bỏ thì lãnh đạo cấp trên chưa chắc đã tin.

Vậy thì bức thư đó chính là bằng chứng, phải mang về.

Hoàng Đào nói: "Muộn quá rồi, Bát Tuyết, chúng ta nên về thôi."

"Được."

Trở về ký túc xá.

Hứa Bát Tuyết nhận thấy bầu không khí trong phòng không ổn, từ phía giường trên của Giang Tiểu Lệ liên tục phát ra tiếng thút thít, giống như đang khóc.

Trần Thần đang ăn bắp rang bơ từng miếng lớn.

Trương Nặc Thuần đang ngồi trên giường đọc sách, gương mặt mộc mạc sạch sẽ, lớp trang điểm lúc trước đã tẩy sạch rồi.

Chu Linh đang rửa mặt bên trong.

Giang Tiểu Lệ khóc sao?

Hứa Bát Tuyết nhớ Hoàng Đào hôm qua từng nói bạn trai cô ấy thấy Giang Tiểu Lệ xuất hiện ở quán bar.

Chẳng lẽ là bị bắt nạt rồi?

Hứa Bát Tuyết đi tới hỏi: "Giang Tiểu Lệ, cậu sao thế? Có phải chỗ nào không khỏe không?"

Tiếng thút thít ban đầu khựng lại một giây sau đó biến thành tiếng khóc rống lên t.h.ả.m thiết.

Chương 16 016

Sao lại khóc t.h.ả.m thiết thế này?

Tim Hứa Bát Tuyết thắt lại, sợ Giang Tiểu Lệ xảy ra chuyện gì ở quán bar. Nhưng lại không tiện hỏi trực tiếp, nên nói thế nào đây?

Hứa Bát Tuyết suy nghĩ một lát rồi lên tiếng: "Giang Tiểu Lệ, có phải cậu gặp chuyện gì rồi không? Cậu đừng có giữ kín trong lòng. Bác sĩ trường nói chuyện gì mà cứ nén nhịn trong lòng lâu ngày sẽ làm hỏng người đấy. Cậu cứ nói với bọn tớ, mọi người sẽ cùng nghĩ cách giúp cậu?"

Chu Linh nghe tiếng khóc liền lau mặt vội vàng đi ra.

Cô nhớ lúc mình mới về bầu không khí trong phòng đã không đúng lắm, giờ Giang Tiểu Lệ lại khóc như vậy, chẳng lẽ là cãi nhau với Trần Thần và những người khác sao?

Chu Linh nhìn về phía Trần Thần, ánh mắt dò hỏi.

Trần Thần đặt túi bắp rang xuống: "Tớ không có chọc cậu ấy, tớ mang bắp rang về cho các cậu ăn, vừa vào cửa cậu ấy đã chê tớ ồn, sau đó tớ cũng đâu có nói to tiếng nữa."

"Chỉ vậy thôi sao?" Chu Linh quay sang tìm kiếm câu trả lời từ phía Trương Nặc Thuần.

Trần Thần lẩm bẩm: "Chỉ là lời qua tiếng lại vài câu thôi, đâu đến mức khóc như thế này." Cũng đâu có nói gì quá đáng đâu.

Trong ký túc xá cãi cọ nhỏ nhặt là chuyện khó tránh khỏi, cô cũng không nói lời nào quá đáng mà.

Trong lòng Trần Thần đã hạ quyết tâm, nếu bọn họ bắt cô xin lỗi thì cô nhất định sẽ không đồng ý.

Giang Tiểu Lệ vẫn trùm kín mặt dưới tấm ga trải giường mỏng, không chịu ló mặt ra. Chu Linh và Hứa Bát Tuyết dùng giọng điệu ôn tồn hỏi han mấy lần, Giang Tiểu Lệ mới nghẹn ngào nói: "Là chuyện ở nhà thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.