Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 54
Cập nhật lúc: 12/02/2026 16:02
Cậu vừa gọi một tiếng "Chị".
Hứa Bát Tuyết xua tay, bảo cậu khoan hãy nói: "Em nghe chị nói đã, để chị nói xong."
"Chị không muốn vòng vo với em, chị nói thẳng luôn, chị muốn mua nhà." Hứa Bát Tuyết đã quyết định nói thì sẽ nói cho rõ ràng, tránh để lờ mờ, Hứa Cửu Đồng không hiểu.
Cô nói thẳng luôn với Hứa Cửu Đồng rằng mình muốn mua căn hộ nhỏ 65 mét vuông ở khu Nam Sơn kia.
Dĩ nhiên, mục đích của việc nói ra chuyện này chính là vấn đề tiền hoa hồng.
"Quản lý Hà nói để em làm thủ tục, vụ mua bán này thành công thì 5% hoa hồng là của chúng ta." Trong đầu Hứa Bát Tuyết nghĩ thầm, may mà hôm qua nói chuyện với Quản lý Hà khá ổn, kể cho ông ấy chuyện nhà mẫu nên đã coi như trao cho ông ấy một ân tình.
Nếu không, khoản hoa hồng này không dễ kiếm như vậy đâu.
Hứa Cửu Đồng sững sờ tại chỗ.
Hoa hồng.
Cậu nghe Quản lý Hà nhắc đến rồi, nhưng đây là việc cậu chưa từng dám nghĩ tới. Quản lý Hà đã nói với cậu, nếu có thể thúc đẩy thành công một giao dịch mua bán nhà, tiền hoa hồng có thể lên tới ba chữ số.
"Chị, chị muốn mua nhà á?" Nửa ngày sau, Hứa Cửu Đồng mới hiểu ra ý tứ này.
Hứa Bát Tuyết: "Đúng."
Cô còn nói: "Chuyện này em nhớ phải giữ bí mật giúp chị, dù là trước khi làm xong hay sau khi làm xong, nếu chị chưa đồng ý thì em không được nói với bất kỳ ai."
"Tại sao ạ?" Hứa Cửu Đồng không hiểu, đây là chuyện tốt mà.
Chuyện tốt?
Hứa Bát Tuyết thực sự không nhịn được, lấy ngón tay dí vào trán cậu, dí dí mấy cái: "Hôm đó mẹ nói thế nào? Em quên rồi à!" Dương Phượng Ngọc kiên quyết phản đối việc mua nhà.
Nếu để Dương Phượng Ngọc biết được, không chỉ lỗ tai không được yên tĩnh mà Hứa Bát Tuyết còn sợ căn nhà của mình bị "sung công" nữa kìa.
Hơn nữa, với tình hình hiện tại của Hứa Bát Tuyết, ít nhất phải sau khi giao nhà cô mới có thể dọn đi.
Đó là sau tháng mười.
Bây giờ mới là tháng sáu thôi.
Hứa Bát Tuyết dặn đi dặn lại Hứa Cửu Đồng: "Chuyện này nhất định phải giữ bí mật, dù là nằm mơ cũng không được nói ra."
Hứa Cửu Đồng hứa với Hứa Bát Tuyết sẽ không nói với người thứ ba.
Hứa Bát Tuyết: "Em thề đi." Chủ yếu là sợ Hứa Cửu Đồng chỉ nói suông thôi, thề thốt rồi chắc sẽ coi trọng hơn một chút.
Không ngờ Hứa Cửu Đồng thực sự nghe vào tai, nghĩ nửa ngày trời mới tìm ra một câu thề rất độc: "Nếu em mà nói với người thứ ba thì sẽ không thi đậu đại học!"
Thề xong mặt cậu nhóc trắng bệch ra, một lúc lâu sau mới hoàn hồn lại được.
"Sao em lại thề nặng lời thế?" Hứa Bát Tuyết thực sự không ngờ đứa trẻ này lại thật thà đến vậy.
Lấy việc quan trọng nhất là vào đại học ra để thề.
Hứa Cửu Đồng lầm bầm: "Vừa nãy nói đến thề thốt, trong đầu em tự nhiên nghĩ đến cái này." Vô thức nói ra luôn.
Chính cậu cũng thấy sợ.
Không muốn phải học lại thêm một năm nữa đâu.
Hứa Bát Tuyết thấy cậu em trai này thực sự có chút ngốc nghếch.
"Đi thôi, về nhà." Hứa Bát Tuyết ngồi lên xe đạp, một chân chống đất giữ thăng bằng, "Lên xe."
"Sắp đến nơi rồi mà." Hứa Cửu Đồng miệng nói vậy nhưng vẫn ngồi lên yên sau xe đạp.
Xe đạp nhanh ch.óng đi tới dưới lầu khu nhà tập thể nhà máy xe đạp.
Hứa Bát Tuyết khóa xe, cùng Hứa Cửu Đồng lên lầu. Lúc lên lầu Hứa Bát Tuyết bảo Hứa Cửu Đồng: "Từ ngày mai bắt đầu tự đi làm đi, chị không đưa đón em nữa đâu."
Hứa Cửu Đồng nói: "Cái hợp... đồng đó của chị" chẳng phải vẫn chưa ký sao, ngày mai chị không qua đó à?
Hứa Bát Tuyết vội vàng bịt miệng Hứa Cửu Đồng lại: "Giờ không nói chuyện này." Hai bên toàn là hàng xóm cả, đừng để người ta nghe thấy.
Hiểu rồi.
Hứa Cửu Đồng ngậm miệng lại.
Về đến nhà.
Hứa Bát Tuyết đang tra chìa khóa mở cửa thì cửa từ bên trong tự mở ra.
Dương Phượng Ngọc đứng sau cánh cửa, là bà mở cửa.
Sắc mặt không mấy tốt đẹp.
Ước chừng là muốn hỏi Hứa Bát Tuyết sao giờ mới về, ngày nào cũng muộn như vậy, rốt cuộc là đang làm cái quỷ gì.
Nhưng sau khi mở cửa, thấy Hứa Cửu Đồng và Hứa Bát Tuyết cùng về thì bà ngẩn người ra một lát.
Hứa Bát Tuyết nói vài câu đã giải thích rõ ràng: "Mẹ, Cửu Đồng nghỉ hè không có việc gì làm, hai tháng này định tìm một công việc ngắn hạn bên ngoài để mở mang kiến thức và kiếm chút tiền tiêu vặt. Hôm nay là ngày đầu tiên nó đi, trong lòng không yên tâm nên con đi đón nó."
Cho nên mới về muộn.
"Việc ngắn hạn, có lương chứ?" Dương Phượng Ngọc lập tức thay đổi sắc mặt, tươi cười hỏi: "Bao nhiêu tiền một tháng?"
Hứa Bát Tuyết chỉ tay về phía Hứa Cửu Đồng: "Nó tự thương lượng đấy, để nó nói với mẹ." Lại hỏi: "Mẹ, cơm tối xong chưa ạ?"
"Lát nữa mới làm, con đợi một chút." Dương Phượng Ngọc hôm nay không nấu cơm tối, bà nhìn thấy vỏ lon Jianlibao không trong nhà, đó là thứ giá hai tệ một lon, không biết đứa phá gia chi t.ử nào uống.
Dạo này vì chuyện tiền nong, tâm trạng Dương Phượng Ngọc đặc biệt tệ.
Giờ lại thấy không biết đứa phá gia chi t.ử nào tiêu xài hoang phí, cơn hỏa khí này bốc lên ngùn ngụt, chỉ chờ đứa phá gia chi t.ử đó về để dạy dỗ cho một trận thôi.
Cơm tối bị quẳng ra sau đầu luôn rồi.
Dương Phượng Ngọc nhìn Hứa Bát Tuyết hỏi: "Cái lon Jianlibao trong nhà ở đâu ra?" Hứa Kiến Lai không phải hạng người bỏ tiền mua thứ này, Cửu Đồng là học sinh, bình thường tiền tiêu vặt còn ít, nói chi đến mua thứ này.
Nếu là trước kia khi vợ chồng thằng cả còn ở đây thì bà khó hỏi, giờ chỉ có mỗi Hứa Bát Tuyết, đếm tới đếm lui thì ngoài Hứa Bát Tuyết ra thực sự không còn ai phá gia như vậy được nữa.
Hứa Bát Tuyết: "Công ty Cửu Đồng làm việc cho đấy."
Dương Phượng Ngọc lập tức cười: "Không mất tiền chứ?"
"Không ạ!"
Vậy thì không sao.
Dương Phượng Ngọc trút được gánh nặng trong lòng: "Các con nhớ lấy, sau này mấy thứ đồ uống không bõ dính răng này đừng có mua! Lo mà để dành tiền!" Đầu tiên nói Hứa Bát Tuyết: "Còn con nữa, nhận lương xong thì đưa tiền cho mẹ, mẹ giữ làm của hồi môn cho." Lại nhìn Hứa Cửu Đồng: "Con sau này cũng vậy, giống như chị con, mẹ để dành tiền cưới vợ cho."
Lại định lừa tiền trẻ con đây mà.
Hứa Bát Tuyết: "Mẹ, con phát lương xong là dọn ra ngoài ở," ý là tiền tự mình tiêu. Cô nói thế này: "Giờ con lớn ngần này rồi còn chen chúc một phòng với Cửu Đồng, truyền ra ngoài nghe khó nghe lắm."
Thế thì tốn tiền lắm!
Sắc mặt Dương Phượng Ngọc lập tức lại khó coi: "Sao con lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện tiêu tiền thế, giờ anh chị con cũng không ở nhà nữa, sao lại không đủ chỗ cho con ở?"
