Thập Niên 90 Tươi Đẹp - Chương 113: Thư Tín
Cập nhật lúc: 05/03/2026 08:24
Trong mắt Chu Linh Linh thoáng lên vẻ đau lòng: “Tay anh ấy bị đứt mất hai ngón. Có lẽ chị là người đầu tiên nhìn thấy mà không hề ghê tởm, nên anh ấy mới đối xử với chị khác biệt như vậy!”
Ngọc Khê không đồng tình với lời chị họ: “Em không nghĩ thế đâu. Chỉ là đứt hai ngón tay, đâu phải đứt cả bàn tay. Chắc chắn không chỉ có mình chị không ghét bỏ, còn có nhiều phụ nữ khác nữa. Nhưng anh ấy lại chỉ đối xử đặc biệt với chị. Em thấy, anh ta đã phải lòng chị từ lâu rồi, chỉ là cứ kéo dài thời gian thôi. Giờ tay đã phục hồi nên anh ta mới không tính kéo dài nữa.”
Ngọc Khê phân tích rành mạch, có lý lẽ, khiến Chu Linh Linh ngẩn ngơ. Ngọc Khê thấy bó tay, chỉ số EQ của chị họ cô quả thật chậm hơn cô một nhịp.
Chu Linh Linh lẩm bẩm: “Thảo nào, thảo nào...”
Ngọc Khê tò mò: “Thảo nào cái gì cơ?”
Chu Linh Linh: “Thảo nào chị cứ luôn nhận được những bức thư trắng không ghi gì. Nhất định là anh ấy gửi!”
Ngọc Khê: “... Chị có thể đi hỏi thẳng anh ta mà.”
Chu Linh Linh cười: “Nhất định chị sẽ hỏi. Thôi được rồi, không còn sớm nữa, em cũng nghỉ ngơi sớm đi.”
Ngọc Khê mới chợt nhớ ra chuyện quan trọng: “Chị họ, hì hì. Chị xem, em đến là để bàn chuyện phát triển tương lai và công việc làm ăn. Anh Trần Trì này biết đâu sau này là anh rể họ của em, thế thì chúng ta làm ăn trong nhà với nhau rồi!”
Chu Linh Linh lườm cô em họ: “Chị mới phát hiện ra em thật sự có tố chất của gian thương đấy! Thôi được rồi, chị nhớ hết rồi!”
Ngọc Khê cười tủm tỉm trở về phòng khách. Cô ngồi xe cả ngày trời, quả thực hơi mệt.
Sáng hôm sau, Ngọc Khê thức dậy thì bữa sáng đã được dọn sẵn.
Bác cả Lữ gọi: “Mau đi rửa mặt rồi ăn cơm đi con.”
Ngọc Khê dụi mắt: “Vâng.”
Bữa sáng là bánh bao và cháo. Ngọc Khê vừa c.ắ.n bánh bao vừa nhìn cậu bé mập mạp ngồi đối diện: “Sao em cứ nhìn chị mãi thế?”
Giọng Chu Nghiêu còn ngọng nghịu: “Chị họ xinh đẹp.”
Ngọc Khê thấy vui: “Em mới bé tí đã biết thế nào là xinh đẹp rồi à?”
Chu Nghiêu ưỡn ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ: “Em biết mà! Xinh đẹp là trông dễ nhìn. Chị họ trông dễ nhìn.”
Ngọc Khê sung sướng: “Em họ nhỏ có mắt nhìn đấy!”
(Mối quan hệ chị/em họ bên Trung là phân theo tuổi tác, không theo bối phận cha mẹ nên Ngọc Khê là em họ của Chu Linh Linh nhưng lại là chị họ của Chu Nghiêu nha bà con)
Chu Linh Linh thấy bó tay: “Lời khen của trẻ con thôi mà cũng khiến em sướng thế à.”
Ngọc Khê: “Mắt trẻ con là thuần khiết nhất, đáng tin hơn lời người lớn nhiều.”
Chu Linh Linh: “Em vui là được.”
Ăn cơm xong, bác cả Lữ định dẫn Ngọc Khê đi dạo phố. Ngọc Khê nhìn chị họ, Chu Linh Linh liền nói: “Mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ.”
Bác cả Lữ nhìn qua nhìn lại giữa con gái và cháu gái: “Tiểu Khê, cháu giúp bác trông Chu Nghiêu nhé.”
“Vâng ạ.”
Trong phòng khách chỉ còn lại hai chị em họ. Chu Nghiêu ủ rũ chơi xếp gỗ. Ngọc Khê cười: “Chị chơi với em nhé.”
Chu Nghiêu ngẩng đầu: “Chị họ, mẹ không vui, ba là người xấu.”
Ngọc Khê thấy khó chịu trong lòng. Chu Nghiêu mới bé tí đã phải đối diện với nhân tình thế thái rồi. Cô dịu giọng: “Đó là chuyện của người lớn. Em cứ ngoan ngoãn là được.”
Chu Nghiêu thở dài như một người lớn tí hon: “Em biết mà. Ba không cần bọn em nữa.”
Ngọc Khê: “Em còn có chúng ta, có tất cả mọi người.”
Chu Nghiêu gật đầu: “Vâng.”
Ngọc Khê xoa mái tóc mềm mại của Chu Nghiêu. Vì bác cả gái là sản phụ lớn tuổi nên cơ thể đứa bé này không được cứng cáp như những đứa trẻ bình thường khác. Tuy nhìn mập nhưng chỉ là mập giả, tóc hơi vàng.
Ở cái tuổi nhỏ bé đáng lẽ phải vô lo vô nghĩ, nhưng thằng bé lại sớm trưởng thành hơn những đứa trẻ khác. Sai lầm của người lớn thường ảnh hưởng đến trẻ nhỏ. Đứa trẻ này cũng đang phải gánh chịu.
Khi bác cả Lữ bước ra, hốc mắt bác đỏ hoe, bác ôm Chu Nghiêu không muốn buông tay. Ngọc Khê nhìn mà thấy không dễ chịu chút nào.
Chu Linh Linh kéo Ngọc Khê ra cửa, vừa xỏ giày vừa dặn dò: “Mẹ, mẹ đừng mở cửa cho bất kỳ ai, đợi bọn con về. Con mang theo chìa khóa rồi.”
Bác cả Lữ: “Được.”
Ngọc Khê đi trên đường lớn, lúc này mới lên tiếng: “Bác cả gái đồng ý rồi ạ?”
Chu Linh Linh gật đầu: “Thực tế ép buộc bọn chị không thể không đồng ý. Đi thôi, đi tìm luật sư trước.”
Ngọc Khê không rõ về tỉnh thành, chỉ có thể đi theo chị họ. Tuy nhiên, cô đã từng đến văn phòng luật sư vài lần nên khá quen thuộc. Cô chặn chị họ lại và nói: “Chúng tôi tìm luật sư giỏi nhất về kiện ly hôn.”
Người trợ lý vừa thấy cô là người hiểu chuyện liền nói: “Vâng, hai vị vui lòng chờ một chút.”
Chu Linh Linh ngẩn ra: “Luật sư còn chia loại nữa à?”
Ngọc Khê gật đầu: “Mỗi luật sư đều có lĩnh vực sở trường riêng. Rất ít người có thể làm được toàn năng. Nếu chị không nói rõ, văn phòng luật sư sẽ chỉ giới thiệu luật sư đang rảnh cho chị thôi.”
Đây là kinh nghiệm Ngọc Khê tự đúc kết được. Có nơi còn lấy luật sư tập sự ra lừa mình nữa!
Chu Linh Linh cảm thán: “Mỗi lần gặp mặt, sự trưởng thành của em đều khiến chị kinh ngạc. Em như một miếng bọt biển, không ngừng hấp thụ dưỡng chất cần thiết vậy.”
Ngọc Khê xua tay: “So với bọt biển, em thích mình là nước hơn. Có thể biến hóa thành nhiều hình thái khác nhau. Lúc tấn công thì kết thành băng, lúc học tập thì biến thành nước, dung nạp vạn vật.”
Chu Linh Linh lẩm nhẩm vài lần: “Đây chính là lý do chị không bằng em. Đừng thấy em nhỏ tuổi hơn chị, nhưng cái quyết đoán và tầm nhìn của em thì chị không thể sánh bằng.”
Ngọc Khê: “Hì hì, em cũng học từng bước một thôi, không ai sinh ra đã giỏi giang cả.”
Chu Linh Linh đồng tình. Tính cô ấy trước đây mềm yếu biết bao, vậy mà giờ đây đã phải tự cứng rắn lên rồi đây.
Luật sư đến là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, rất nghiêm túc, không hề nói lời thừa thãi. Anh ta tự giới thiệu rồi đi thẳng vào vấn đề chính.
Điểm này Ngọc Khê cực kỳ hài lòng. Cô không thích người nói nhiều, cô thích người làm việc thực tế.
Vị luật sư nói: “Dựa trên thông tin đã nắm được, khả năng thắng kiện rất lớn. Nếu có thể thu thập thêm nhiều bằng chứng, sẽ giúp ích rất nhiều cho vụ án.”
Ngọc Khê yên tâm. Điều này giống như cô dự đoán: “Xin hỏi, có loại thiết bị nào giống như camera giám sát, có thể quay lại hình ảnh không?”
Vị luật sư nhìn Ngọc Khê thêm vài lần. Ngọc Khê cũng chẳng thấy ngại ngùng, đi thu thập bằng chứng thì giả vờ quân t.ử làm gì.
Luật sư im lặng một lát: “Máy quay phim.”
Ngọc Khê cười gượng một tiếng. Cô thông minh cả đời mà có lúc lại hồ đồ. Ngày nào cũng tiếp xúc với việc làm phim, vậy mà lại quên mất máy quay phim: “Cảm ơn ngài.”
Rời khỏi văn phòng luật sư, Ngọc Khê nói: “Bây giờ chúng ta phải đi mua máy ảnh, b.út ghi âm và máy quay phim.”
Chu Linh Linh có chút hào hứng. Đây là lần đầu tiên cô ấy làm việc này: “Được.”
Ngọc Khê mua máy ảnh mà cô cần dùng, tốn tổng cộng bốn ngàn tệ, siêu đắt.
Chu Linh Linh nhìn vẻ mặt xót xa của cô em họ: “Chị đã bảo để chị mua mà em không chịu.”
Ngọc Khê ôm chiếc máy ảnh: “Em phải dùng mà. Hy vọng bốn ngàn đồng này đáng tiền.”
Chu Linh Linh không thể theo kịp suy nghĩ của cô em họ nữa rồi.
Về đến nhà, Trần Trì lại đang ở đó. Chu Linh Linh cạn lời nhìn mẹ. Bà đã hứa là không cho ai vào cơ mà!
Bác cả Lữ cười: “Mấy đứa về rồi à.”
Ngọc Khê đặt chiếc máy quay phim lên bàn trà: “Bọn cháu về rồi, đồ cũng mua về rồi ạ.”
Bác cả Lữ nhìn thoáng qua: “Máy quay phim à?”
Chu Linh Linh cảm thấy không có gì phải giấu Trần Trì: “Vâng, luật sư nói bằng chứng càng nhiều càng tốt. Cháu muốn lắp máy quay phim trong nhà, lần sau họ có làm loạn thì có thể lấy chứng cứ.”
Bác cả Lữ nhìn phòng khách trống trải: “Thứ này, giấu ở đâu đây?”
Trần Trì nhìn một cái: “Cháu biết lắp ạ.”
Mắt Ngọc Khê sáng rực nhìn Trần Trì, khiến Trần Trì có chút không được tự nhiên. Chu Linh Linh cười: “Vậy được, giao cho anh đấy.”
Trần Trì đứng dậy, lắp pin cho máy quay phim. Ngọc Khê cảm thấy, anh ta thật chuyên nghiệp!
Ngọc Khê cảm thán: “Quân Mân nhà em chắc chắn cũng biết làm.”
Trần Trì quay người lại: “Niên Quân Mân sao?”
Ngọc Khê kinh ngạc: “Anh quen anh ấy ạ?”
