[thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 110: Cố Dã Ra Tay, Cách Thức Giáo Dục Đặc Biệt
Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:23
Bất kể buổi tối người đàn ông nói năng lảm nhảm thế nào, ban ngày vẫn đứng đắn trưởng thành hơn nhiều.
Cố Dã nghe lời Chu Dư, ăn sáng xong liền đến tìm Chu Phóng.
Trước khi đi còn nhớ ra gì đó nói: “Lương của Đặng Chí Cao em đừng đưa cho cậu ta, để anh đưa, anh trực tiếp nộp vào tài khoản bệnh viện của bà nội cậu ta.”
“Sao thế?” Chu Dư không khỏi hỏi.
Cố Dã nói thật: “Hôm qua anh nghe thấy bạn gái Đặng Chí Cao đòi tiền cậu ta rồi, anh lo em đưa tiền cho Đặng Chí Cao, cậu ta quay tay lại đưa cho đối tượng.”
“Hơn nữa, em giúp Đặng Chí Cao tìm việc cũng là giúp anh, anh bỏ số tiền này là hợp lý.”
Chu Dư lại nghe ra một tầng ý nghĩa khác, cô chớp chớp mắt hỏi: “Anh còn có quỹ đen khác à?”
Cố Dã ngẩn ra, vội vàng nói: “Không có, chính là doanh thu hàng ngày, không phải anh đều nói đúng hạn đưa sổ sách cho em sao.”
Dáng vẻ chối đây đẩy này của anh khiến Chu Dư bật cười, cô gật đầu: “Biết rồi, vậy anh thanh toán đi, nhưng nếu Đặng Chí Cao tăng được doanh số cơm hộp em sẽ cho cậu ấy chút hoa hồng, nhưng hiện tại lương cứng nói thế nào cũng là phần lớn.”
Cố Dã nói: “Được.”
Chu Dư nhìn Cố Dã sắp ra cửa còn không yên tâm dặn dò: “Anh cẩn thận cái chân của nó, đừng đ.á.n.h nó thật đấy, dọa dẫm chút là được rồi.”
Cố Dã cười cười: “Vậy em còn không biết anh có đ.á.n.h người hay không à?”
Chu Dư gật đầu: “Đánh.”
Cô theo bản năng sờ sờ môi mình, sáng nay soi gương mới phát hiện Cố Dã c.ắ.n rách cả môi cô rồi.
Cố Dã nhớ đến nụ hôn đó, không tự nhiên cầm lấy bữa sáng Chu Dư gói cho Chu Phóng, đạp xe ra khỏi cửa.
Chu Dư đứng phía sau ngẩn ngơ nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi của Cố Dã, không nhịn được lầm bầm: “Không phải lại có phản ứng rồi chứ?”
“Hả? Bà chủ? Phản ứng gì cơ?”
Câu nói này bị Đặng Chí Cao vừa khéo vào cửa nghe thấy rõ mồn một.
Anh ta về nghĩ ngợi một chút, quyết định không gọi chị dâu nữa.
Cách gọi chị dâu này dựa trên việc Cố Dã là đại ca của anh ta, tuy gọi Chu Dư như vậy cũng không sai, nhưng Đặng Chí Cao luôn cảm thấy thiếu thiếu chút gì đó.
Rõ ràng Chu Dư và Cố Dã làm việc riêng rẽ, Chu Dư dựa vào nỗ lực của chính mình kiếm tiền, gọi một tiếng bà chủ cũng không quá đáng.
Chu Dư bị câu hỏi của Đặng Chí Cao dọa cho quên béng mất việc anh ta đổi cách xưng hô, vội lắc đầu nói: “Không có gì!”
Sau đó dường như ý thức được phản ứng của mình hơi lớn, lại nhanh ch.óng chuyển chủ đề: “Sao cậu đến sớm thế? Những cái hôm qua nói với cậu đã biết chưa? Có thể bắt đầu làm rồi.”
Đặng Chí Cao gật đầu, cười nói: “Em đi làm ngay đây.”
Chu Dư thở phào nhẹ nhõm, cũng bắt đầu làm việc.
...
Cố Dã tìm thấy Chu Phóng ở bên ngoài, ngay dưới lầu nhà Chu Phóng, cậu đang ngồi xổm trước cửa một cửa hàng nhặt rau.
Nhìn thấy Cố Dã đi tới, trong lòng Chu Phóng thắt lại, tay vẫn không ngừng làm việc, chỉ hỏi: “Anh đến làm gì? Là chị em bảo anh đến đúng không?”
Vẻ mặt lạnh nhạt, giọng nói hờ hững, giống như muốn dùng cách của mình đuổi Cố Dã đi vậy.
Thiếu niên mười chín tuổi có sự bướng bỉnh của riêng mình, dưới mái tóc mái của Chu Phóng còn giấu vết thương chưa lành, đôi mắt đen láy ôn hòa giống hệt Chu Dư lại ẩn chứa sự sắc bén.
Cố Dã không để ý đến cậu, đi thẳng vào trong tìm ông chủ nói: “Chu Phóng không làm nữa, phiền ông thanh toán tiền công giúp.”
Bà chủ đang làm việc trong bếp ngẩn ra, sau đó hỏi: “Cậu là ai?”
Cố Dã lịch sự nói: “Cháu là anh rể của Chu Phóng, cháu thay mặt Chu Dư đến tìm Chu Phóng.”
Vừa nhắc đến tên Chu Dư bà chủ liền cười, bà đ.á.n.h giá Cố Dã một chút, rồi hỏi anh: “Tiểu Dư bây giờ sống vẫn tốt chứ?”
Bà trước kia chỉ nghe nói Chu Dư lấy chồng rồi, hôm nay nhìn thấy, còn lấy được một anh chàng đẹp trai thế này cơ mà!
Nhưng cũng phải, bản thân Chu Dư đã xinh đẹp như vậy, lấy được người đẹp trai thế này cũng không có gì lạ.
Cố Dã gật đầu: “Đều rất tốt ạ.”
“Tốt là được rồi.” Bà chủ vừa đi vừa lau tay, từ bếp đi ra nói nhỏ với Cố Dã: “Trước kia là Tiểu Dư làm việc ở đây, mấy hôm trước Chu Phóng cũng nói muốn đến làm, tôi thấy nó có một mình nên thu nhận nó, tiền công vì tôi sợ nó không có cơm ăn nên ngày nào đưa ngày đó, sáng nay nó vừa đến, tôi cũng không biết nên thanh toán thế nào, hay là hai cậu ăn bữa sáng đi nhé?”
Cố Dã nói: “Không cần đâu ạ, mấy ngày nay cảm ơn bác rồi.”
Bà chủ ngại ngùng: “Tôi đều trả lương thấp nhất, nhưng chỗ tôi vốn cũng không thiếu người, nên cũng coi như nể mặt Chu Dư rồi.”
Cố Dã lại cảm ơn lần nữa mới đi ra, vừa ra khỏi cửa anh trực tiếp bê cái chậu của Chu Phóng sang một bên: “Đừng rửa nữa, đi theo anh.”
Chu Phóng vừa nãy đã nhìn thấy Cố Dã vào trong quán, vốn dĩ đã sốt ruột muốn đứng dậy vào xem rồi, Cố Dã vừa ra lại trực tiếp lấy đồ của cậu đi, cơn giận của cậu bốc lên ngay lập tức: “Em đã nói em không đi học, anh đừng làm lỡ việc của em!”
Cố Dã nhìn Chu Phóng với dáng vẻ chống đối tất cả mọi thứ, giống như nhìn thấy chính mình ngày trước.
Trong lòng cũng không khỏi có thêm vài phần cảm xúc khác lạ, cứ như thật sự coi Chu Phóng là em trai vậy.
Anh khẽ nói: “Không phải cậu nói cậu muốn đi làm thuê, muốn lăn lộn ngoài xã hội sao? Anh đến đưa cậu đi tìm việc làm.”
Trong mắt Chu Phóng vốn còn đầy vẻ cảnh giác bỗng hiện lên sự kinh ngạc: “Hả?”
