[thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 124: Người Phụ Nữ Bị Bạo Hành, Trông Rất Có Tu Dưỡng
Cập nhật lúc: 08/02/2026 16:21
Cố Dã vừa về, Chu Dư đã nhanh ch.óng đóng cửa lại, như thể sợ Cố Dã bị người ta đuổi đ.á.n.h.
“Thế nào rồi?” Chu Dư nắm tay Cố Dã hỏi.
Cố Dã cười cười, vẻ mặt âm trầm như chưa từng xuất hiện.
Anh an ủi Chu Dư: “Thời gian tới chắc sẽ không sao đâu.”
“Nhưng những ngày sau thì không biết.” Điều này Cố Dã cũng không giấu giếm, “Bà ta không phải người dễ đối phó.”
Chu Dư lại cảm thấy vui vẻ: “Yên ổn được một thời gian cũng tốt rồi.”
Bớt bị đ.á.n.h một trận là một trận mà, phải không?
Cố Dã cũng thấy vậy.
Nhà vệ sinh mới đã hoàn toàn xây xong, bồn cầu bên trong mới tinh, Chu Dư ban đầu còn không biết dùng, thợ dạy cô rồi mới đi.
Thế là Chu Dư lại hăm hở dạy lại cho Cố Dã, cuối cùng còn nói: “Anh nhớ lúc đi tiểu phải nhấc nắp bồn cầu lên nhé, xong thì hạ xuống, giữ gìn sạch sẽ!”
Cố Dã nhìn dáng vẻ nghiêm túc của vợ mà muốn cười, nhỏ giọng nói: “Tuân lệnh.”
Hai người tắm rửa xong lên giường thì trời đã khuya.
Cố Dã bây giờ đối với cơ thể của Chu Dư đã không còn xa lạ, thậm chí còn có thể kìm nén cảm giác mà ôm ấp, sờ soạng vợ.
Trong lòng Chu Dư cũng ngứa ngáy.
Thế là cô giả vờ như ghét anh phiền phức mà hất tay Cố Dã ra.
Cố Dã oan ức thu tay lại, lại bắt đầu nghĩ có phải là vấn đề của mình không, cuối cùng vẫn quyết định ngày mai đi hỏi Vương mặt rỗ và những người khác.
Tuy hai người đó cũng là trai tân, nhưng theo Cố Dã biết, phim ảnh các loại họ xem không ít.
Ngày mai phải đi tìm hiểu kỹ càng.
Sáng sớm hôm sau, Đặng Chí Cao lại đến từ rất sớm.
Cố Dã không ngạc nhiên mà liếc Đặng Chí Cao một cái, “Làm việc cho tốt, không có việc gì đừng tìm chị dâu của cậu.”
Ý tứ bên ngoài là, không được tìm Chu Dư đòi tiền.
Đặng Chí Cao gật đầu, “Em biết rồi anh, em nghĩ thông suốt rồi.”
Hôm qua Vương mặt rỗ và Tạ lão lục lôi anh ta đi không phải để anh ta đến khách sạn làm ca đêm ngay, mà là đưa anh ta đi thăm bà nội Đặng.
Chỉ là trước khi vào phòng bệnh, Tạ lão lục bảo anh ta hãy nhìn kỹ mẹ mình.
Đặng Chí Cao trong lòng sững lại, bèn nhân lúc thăm hỏi này để ý kỹ hơn người mẹ đang chăm sóc bệnh nhân.
Mẹ đã gầy đi một vòng.
Không chỉ vậy, Đặng Chí Cao còn thấy chiếc vòng vàng trên tay mẹ lại mất đi một chiếc.
Lần trước khi Đặng Chí Cao gom tiền sính lễ, mẹ anh đã bán một chiếc rồi, chiếc vòng vàng này là do bố anh mua cho mẹ, lần đó anh đã không cho mẹ bán, ai ngờ mẹ lại cười an ủi anh vẫn còn một chiếc.
Bây giờ một chiếc cũng không còn.
Hơn nữa quần áo trên người bà cũng gần giống của Đặng Chí Cao, rách rưới.
Đặng Chí Cao trong lòng áy náy không nói nên lời, chỉ dám cúi đầu.
Lại bất ngờ nhìn thấy hộp cơm mẹ ăn chưa hết nhưng không nỡ vứt đi.
Bên trong còn nửa củ khoai lang và một ít rau muống.
Nhớ lại cảnh mình đưa Ôn Phỉ Phỉ đi mua quần áo, ăn nhà hàng sang trọng, Đặng Chí Cao càng cảm thấy mình không phải là người.
Cuối cùng lúc ra về không cần Vương mặt rỗ và Tạ lão lục nói, Đặng Chí Cao tự mình cũng cảm thấy mình nợ gia đình quá nhiều.
Ngay cả Vương mặt rỗ bình thường nói chuyện ngốc nghếch cũng nói: “Nếu Ôn Phỉ Phỉ thật lòng với cậu, cô ta không nên vào lúc này còn ép cậu bỏ tiền ra đãi em gái cô ta, hay là cậu thử thương lượng với cô ta xem?”
Đặng Chí Cao thấy có lý, tối nay sẽ nói chuyện t.ử tế với Phỉ Phỉ, xem ngày mai em gái cô ấy đến có thể tạm thời dùng tiền của cô ấy trước không.
Sau này bà nội anh khỏe lại, anh sẽ bù lại cho cô.
Cố Dã không nói nhiều lời vô ích với Đặng Chí Cao rồi ra ngoài, Đặng Chí Cao người này tuy luôn bị tình yêu làm cho mụ mị đầu óc, nhưng lời nói và việc làm đều đáng tin cậy.
Dù sao thì anh cũng sẽ không đưa tiền cho Đặng Chí Cao, Cố Dã quyết định trực tiếp đến đóng viện phí cho bà nội Đặng.
Lúc Chu Dư dậy thì Đặng Chí Cao đã làm việc được một lúc, Chu Dư ngạc nhiên vì anh ta lại đến sớm như vậy, “Không phải đã nói có thể đến muộn một chút sao? Buổi sáng những việc đó tôi làm là được rồi, cậu vừa tan ca đêm không nghỉ ngơi một chút à?”
Cô biết Đặng Chí Cao làm hai công việc, nên bình thường cô đều cố gắng để Đặng Chí Cao đến muộn một chút, buổi trưa cũng sẽ để Đặng Chí Cao nghỉ ngơi.
Con người là gốc, tiền bạc kiếm không bao giờ hết, nhưng khuyên Đặng Chí Cao như vậy anh ta cũng không nghe.
Đặng Chí Cao nghe lời Chu Dư nói, cười thờ ơ, “Chị dâu, em là đàn ông con trai sợ gì mệt, bây giờ còn trẻ kiếm thêm chút tiền là tốt rồi, chị đừng lo, nếu em không khỏe em sẽ nói với chị.”
Chu Dư gật đầu.
Nói nhiều vô ích, thà làm thêm chút việc.
Rau củ hôm qua mua không đủ, cô quyết định sang nhà thím Lý mượn một ít.
Vừa ra khỏi cửa thì tình cờ gặp nhà thím Phùng đóng cửa, Chu Dư bất giác nhìn qua, thấy một người phụ nữ mặc đồng phục công nhân.
Cô đội một chiếc mũ, mắt thâm quầng đỏ hoe, chân đi cũng có chút không linh hoạt.
Chắc là con dâu nhà đó rồi.
Người phụ nữ đó thấy Chu Dư còn cố gắng nặn ra một nụ cười.
Cô biết người hôm qua đến ngăn cản chính là chồng của Chu Dư, Cố Dã, tuy cô bình thường ít giao tiếp với hàng xóm xung quanh, nhưng lại nghe được không ít chuyện về láng giềng.
Dù sao thì cô cũng có một bà mẹ chồng lắm điều.
Cô biết người phụ nữ ở đối diện tên là Chu Dư, là người phụ nữ đẹp nhất cả khu phố, nhưng ngoài ra còn nghe thím Phùng nói không ít lời xấu về Chu Dư, thậm chí Chu Dư còn bị coi là tấm gương xấu, bị mẹ chồng cô chỉ trích thậm tệ.
Cô tự nhiên sẽ không để những chuyện này trong lòng.
Người phụ nữ ôn hòa nhìn Chu Dư một cái, rồi vội vã đi làm.
Chu Dư không nhịn được quay đầu nhìn bóng lưng cô.
Người phụ nữ này cho người ta cảm giác đầu tiên không tệ, rất có tu dưỡng, hơn nữa nếu không có những vết thương kia, ngũ quan chắc cũng không tồi.
Nhưng sao lại gả vào một gia đình như vậy?
Lúc Chu Dư đi mượn rau lại gặp Mã Diễm, cô bé cũng lên lớp 12, bây giờ là nghỉ hè, cô bé lề mề không muốn đi học thêm.
Thấy Chu Dư, cô bé lại lén lườm Chu Dư một cái.
Chu Dư trực tiếp cười mà như không cười “quan tâm”: “Bác Mã, bình thường bác đừng ép con bé Diễm quá, bác xem con bé mệt đến nỗi mắt thỉnh thoảng lại trợn ngược lên kìa.”
Bác Mã nghe xong tức không chịu nổi, Chu Dư lòng tốt không hiểu đó là cái lườm, nhưng ông làm sao không biết con gái mình tính nết thế nào?
Hơn nữa lời Chu Dư nói không nghi ngờ gì lại chọc vào nỗi đau của ông, ông mà ép Mã Diễm c.h.ặ.t à? Mã Diễm bây giờ đến lớp học thêm buổi tối cũng không đi, thành tích ở lớp học thêm đều đội sổ!
Ông tát một cái vào đầu Mã Diễm, “Cút đi học cho tao!”
Trước đây ông còn không biết Mã Diễm là người như thế nào, từ sau chuyện lần trước với Chu Dư xảy ra, ông càng nhìn càng thấy Mã Diễm có quá nhiều tật xấu.
