[thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 158: Gậy Ông Đập Lưng Ông, Người Cha Bỏ Trốn Để Lại Vợ Con
Cập nhật lúc: 08/02/2026 18:03
Tiếng gào của Đặng Ngọc Trinh thê lương, còn mang theo vài phần nghẹn ngào, xung quanh một số người già và phụ nữ không đi làm khó tránh khỏi lại bị thu hút tới.
Nhìn thấy lại là Đặng Ngọc Trinh bọn họ trong mắt đều mang theo chút ghét bỏ, dù sao lần trước Đặng Ngọc Trinh đến làm loạn mọi người đã hiểu rõ ngọn ngành, đã biết chuyện bà ta chiếm hời của Chu Dư.
Nhưng nhìn thấy bố ruột của Chu Dư ở đó, sự tò mò trong mắt mọi người lại dâng lên.
Hiếu thuận với cha mẹ là truyền thống tốt đẹp từ xưa đến nay, nghe ý tứ trong lời nói của Đặng Ngọc Trinh, Chu Dư lại muốn đại nghĩa diệt thân sao?
Thế là ai nấy đều thò đầu ra, chuẩn bị xem cho rõ ngọn ngành.
Thím Lý và thím Trần đều không có ở đây, họ rủ nhau đi mua quần áo rồi.
Nhưng Chu Dư cũng không sợ, trước kia đi tìm Chu Vĩ Quang cô muốn có người giúp đỡ là vì sợ Chu Vĩ Quang một lời không hợp liền ra tay với cô là một bà bầu.
Bây giờ một đứa em trai cao lớn thế này đứng ở đây, cô còn sợ cái gì?
Muốn nói sợ, chính là sợ Chu Phóng đ.á.n.h Chu Vĩ Quang và Đặng Ngọc Trinh tàn phế thôi.
Đặng Ngọc Trinh tiếp tục lớn tiếng nói: “Dì và bố con hai lần đã đưa cho con gần bốn nghìn tệ rồi, số tiền này không nhỏ đâu nha, hai chúng tôi đều đi làm công ăn lương, tích cóp được mấy đồng? Căn nhà này thật sự là chỗ dựa cuối cùng của chúng tôi rồi, nếu con lấy cả cái này đi...”
Nói đến đây, Đặng Ngọc Trinh khoa trương khóc mấy tiếng: “Thì đúng là đòi mạng bố con và em trai con rồi!”
Nhắc đến bản thân bà ta chắc chắn là không được, Chu Dư vốn đã không ưa bà ta, hơn nữa hàng xóm xung quanh nghe thấy trong lòng cũng sẽ cảm thấy có chỗ nào không đúng.
Bà ta là mẹ kế, làm mẹ kế thường khó nhất, bao năm nay bà ta hầu hạ Chu Vĩ Quang hầu hạ cái nhà này, nhưng lúc này lại không thể nhắc đến mình một câu.
Thực ra nói thật lòng, bà ta cảm thấy mình bao năm nay hầu hạ Chu Vĩ Quang cũng là giúp đỡ Chu Dư, dù sao Chu Vĩ Quang là bố đẻ của Chu Dư, làm gì có con gái không hầu hạ bố?
Ở quê bọn họ, mẹ c.h.ế.t thì việc của mẹ đều là của con gái, Chu Dư những năm nay đâu có nấu cho Chu Vĩ Quang được bữa cơm nào?
Chu Dư không nhịn được bật cười thành tiếng.
Cô vốn còn tưởng Đặng Ngọc Trinh lại giở trò gì, không ngờ loại lời này cũng nói ra được.
Chu Phóng cũng cảm thấy vô vị cực điểm, chỉ muốn đóng cửa đuổi người, cậu đẩy mạnh cửa một cái, Đặng Ngọc Trinh và Chu Kiến Đào bị cậu đẩy ngã ra ngoài cửa.
Sau đó cậu thuận tay khóa cửa lại, phủi phủi tay, ngón tay dài vươn ra, đeo tai nghe lên cho Chu Dư, lại chỉnh âm lượng lớn hơn một chút, mới nhìn khẩu hình nói với Chu Dư: “Chị, nghe nhạc đi.”
Đừng nghe mụ đàn bà kia sủa bậy.
Chu Dư bị hành động này của Chu Phóng làm cho dở khóc dở cười, cô vốn định đại chiến một trận với Đặng Ngọc Trinh, không ngờ cửa lại bị Chu Phóng đóng lại.
Nhưng đóng cũng tốt, cô cũng lười cùng Chu Vĩ Quang bọn họ đôi co gì nữa.
Có làm loạn nữa cũng chẳng có kết quả.
Cô không tin cô giảng đạo lý Đặng Ngọc Trinh có thể nghe, chuyện mở mắt nói dối như Đặng Ngọc Trinh cô cũng lười làm.
Còn về cách nhìn của hàng xóm láng giềng đối với mình sao... Chu Dư vốn dĩ chẳng để tâm đến những thứ này.
Cho nên Chu Phóng đóng cửa rất hay.
Chu Dư lại vừa ngân nga hát vừa đi vào bếp.
Nhưng Chu Dư cũng không ngờ, sẽ có người ngoài hai người thím ra nói đỡ cho cô.
Đặng Ngọc Trinh và Chu Vĩ Quang ở bên ngoài có thể nói là vô cùng ngơ ngác.
Bà ta cũng không biết mình có nên tiếp tục khóc hay không.
Khóc đi, Chu Dư lại không có ở đây, bà ta khóc lóc ầm ĩ chẳng phải vì cái nhà sao? Chu Dư không có ở đây bà ta còn khóc cái gì?
Không khóc đi, không khí đã đến mức này rồi, người xung quanh cũng đông lên rồi, cái này không khóc, hình như cũng không ổn lắm.
Chu Vĩ Quang bị hành động này của Đặng Ngọc Trinh làm cho đỏ mặt tía tai, ông ta kéo Đặng Ngọc Trinh dậy một cái, “Bà làm loạn cái gì?”
Sau đó kéo Chu Kiến Đào định đi về.
Chu Kiến Đào còn không nỡ đi, nó l.i.ế.m nước miếng nói: “Bố, bố bảo chị cho con miếng bánh bông lan được không? Thơm quá à!”
Nó đã quen mẹ làm loạn như vậy rồi, dù sao ở nhà, đây là chuyện dăm bữa nửa tháng lại xảy ra.
Hơn nữa những thứ bọn họ nói Chu Kiến Đào cũng hiểu lơ mơ, không hiểu cũng chẳng muốn quản, trước kia bố cũng nói rồi, chuyện người lớn không cần nó lo.
Cho nên toàn bộ tâm trí của Chu Kiến Đào đều đặt vào mùi thơm kia.
Chu Vĩ Quang nghe lời Chu Kiến Đào thì càng giận không chỗ phát tiết, một cái tát vỗ vào sau gáy nó, “Ăn ăn ăn, mày là cái thùng cơm chỉ biết ăn! Sau này chúng ta ở gầm cầu, uống gió tây bắc đi!”
Chu Kiến Đào có không hiểu những cái khác thì cũng biết câu này có nghĩa là gì, cộng thêm bị ăn một cái tát, nó cũng òa lên khóc theo.
Người vừa nãy còn chưa tan, lúc này ai nấy đều chỉ trỏ vào Chu Vĩ Quang, cảm thấy ông ta mắng vợ, đ.á.n.h con.
“Ôi dào, bà nhìn ông bố ruột này của Chu Dư xem, hồi đó chính ông ta bỏ rơi Chu Dư và Chu Phóng, bây giờ lại ở ngoài đường đ.á.n.h vợ con, còn có tính là đàn ông không hả!”
“Nhưng không phải nói Chu Dư muốn chiếm nhà của Chu Vĩ Quang sao? Chuyện này là thế nào?”
Một bà bác đứng ra nói đỡ cho Chu Dư, chỉ vào chuyện lần trước lúc Đặng Ngọc Trinh đến.
Rất nhanh đã có người phụ họa, “Đúng đấy, hơn nữa Chu Dư và Cố Dã đều là người chính trực, lần trước Cố Dã còn giúp tôi sửa bóng đèn đấy!”
Những người từng chịu ơn của hai người đều bắt đầu nói đỡ cho họ.
Chu Vĩ Quang tức đến nghiến răng nghiến lợi, mất hết mặt mũi, lôi hai người đi càng nhanh hơn.
Dọc đường vấp váp mãi mới về đến cửa nhà, liền nhìn thấy mấy đồng chí cảnh sát.
Trong lòng Chu Vĩ Quang căng thẳng, theo bản năng liền quay người bỏ đi, để lại Đặng Ngọc Trinh và Chu Kiến Đào vẫn còn ở nguyên chỗ cũ.
Chu Kiến Đào nhìn thấy cảnh sát cũng sợ, trốn ra sau lưng mẹ, rụt rè sợ sệt.
Đặng Ngọc Trinh cũng muốn chạy, nhưng một là bà ta sợ đến mềm nhũn chân, hai là con trai ở đây bà ta sao có thể đi?
Nghĩ đến đây trái tim bà ta lạnh toát, Chu Vĩ Quang vừa nãy chạy đi nhưng không chút do dự, một chút cũng không nghĩ đến mẹ con bà ta.
Đặng Ngọc Trinh nhìn cánh cửa lớn được bà ta lau chùi sạch sẽ, bỗng nhiên một nỗi cô đơn và bất lực to lớn bao trùm lấy bà ta.
Cái nhà bà ta canh giữ bao năm nay, không phải của bà ta, người đàn ông của bà ta, vào lúc quan trọng thế này lại bỏ bà ta mà đi.
“Bà là người hiện đang sống trong căn nhà này?” Cảnh sát thấy Đặng Ngọc Trinh đứng ở cửa mãi không đi, bèn đi tới hỏi.
Đặng Ngọc Trinh mờ mịt gật đầu.
Cảnh sát thấy chỉ có hai mẹ con, hình như đều đã khóc, cũng không muốn quá làm khó, bèn nói rõ mục đích của mình, thuận tiện hỏi một câu: “Chu Vĩ Quang đâu? Không phải nói căn nhà này bị Chu Vĩ Quang chiếm đoạt sao?”
Đặng Ngọc Trinh như cái xác không hồn, đờ đẫn dắt tay con trai, sau đó nói: “Ồ, ông ấy đi rồi, ông ấy nhìn thấy các anh liền chạy rồi.”
Chu Vĩ Quang bất nhân, bà ta cũng không cần thiết phải giúp ông ta che giấu cái gì.
Cảnh sát thắc mắc, “Vậy ý của bà là bà biết tôi đến làm gì? Sau đó ông ta còn chạy?”
Đặng Ngọc Trinh nhìn khóe mắt vẫn còn đỏ của con trai, quyết tâm, gật đầu nói: “Đúng vậy, tôi cũng là gần đây mới biết chuyện này, tôi đã sớm khuyên ông ấy phải chuyển đi rồi, ông ấy cứ không nghe, vừa nãy nhìn thấy các anh đến còn quay người chạy mất, để lại mẹ con tôi ở đây.”
Nói rồi, không biết là thật lòng hay giả vờ, Đặng Ngọc Trinh bắt đầu khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Hai cảnh sát nhìn nhau, thấy Đặng Ngọc Trinh còn có vài phần đáng thương.
Bèn nói: “Vậy bà theo chúng tôi đi làm biên bản đi, biết gì nói nấy là được.”
Đặng Ngọc Trinh lẳng lặng lau khô nước mắt, sau đó làm ra vẻ cố tỏ ra kiên cường hỏi: “Đồng chí cảnh sát, tôi có thể vào trong lấy chút đồ không? Quần áo trẻ con mặc không thoải mái, trong nhà lại không có người trông, muốn thay cho nó một bộ.”
Cảnh sát xua tay, “Mau đi đi.”
Đặng Ngọc Trinh vội vàng dắt Chu Kiến Đào vào trong nhà, khép hờ cửa lại.
“Mẹ, con được mặc quần áo mới không?” Chu Kiến Đào vẫn còn quan tâm cái này.
Đặng Ngọc Trinh vừa vào nhà liền bắt đầu tìm đồ, bà ta lấy ra một cái túi, nhét hết những đồ đáng giá vào trong:
“Con muốn mặc cái gì thì mặc cái đó, mau tự mình thay đi!”
