[thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 460: Đêm Mặn Nồng Và Sự Phấn Khích Của Bà Trùm Trọng Sinh
Cập nhật lúc: 08/02/2026 19:05
Cố Dã dỗ Duyệt Duyệt ngủ xong thì đi tắm, xe cũng đã lái vào trong sân.
Lúc Chu Dư nấu mì xong bưng ra thì Cố Dã vừa hay tắm xong đi ra, cô không kìm được nhìn sang.
Chủ yếu là kiểm tra xem cơ bắp có bị thoái hóa không.
Lúc cô bày tỏ thì sẽ đỏ mặt, nhưng lúc nhìn với ánh mắt "háo sắc" thì lại nhìn chằm chằm, Cố Dã vốn còn định nhân cơ hội này trêu chọc một chút, kết quả phát hiện người ngại ngùng lại là chính mình.
Anh hắng giọng, mặc quần áo vào.
Chu Dư lúc này mới thu hồi ánh mắt, thầm nghĩ cũng không tệ, cũng không phải là không tập luyện.
“Lại ăn đi.”
Cố Dã nhìn ra cửa: “Chu Phóng chưa về à?”
Nhắc đến chuyện này bản thân Chu Dư cũng rất lo lắng: “Dạo này em ấy về càng ngày càng muộn, có thể là áp lực học tập lớn quá.”
Cố Dã ngược lại cười: “Thằng nhóc này cũng biết tầm quan trọng của việc học rồi, trước đây không nghĩ nó sẽ cầu tiến như vậy.”
Chu Dư không vui khi Cố Dã nói Chu Phóng, lườm anh một cái: “Tiểu Phóng vẫn luôn rất thông minh cầu tiến mà.”
Cố Dã nhớ lại lúc Chu Phóng chuyển gạch ở công trường, gật đầu, một miếng mì lớn vào bụng: “Ừ, là anh nghĩ sai rồi.”
Chu Dư cười cười, nhưng cũng liên tục nhìn ra cửa.
Nghe thấy bên ngoài có tiếng lấy chìa khóa, cô vội vàng ra mở cửa.
“Mì ở trong nồi, chị bưng ra cho em nhé?”
Chu Phóng gật đầu: “Cảm ơn chị.”
Sau đó nhìn thấy chiếc xe trong sân, trên mặt cũng thêm vài phần vui vẻ, nhìn vào bên trong: “Anh rể!”
Cố Dã vừa hay ăn xong, “Ừ” với Chu Phóng một tiếng, rồi bưng cái bát trống không húp sạch cả nước dùng đi ra.
Anh rửa bát của mình, cũng thuận tay bưng bát của Chu Phóng ra, Chu Phóng không kịp chờ đợi đi ăn mì.
Cố Dã cũng không vào phòng ngay, ngồi xuống cùng Chu Phóng trò chuyện câu được câu chăng, hai người nói cười vui vẻ, Chu Dư ngược lại có vẻ hơi thừa thãi, cô nói một tiếng rồi đi vào trong.
Trước khi vào cô nhìn thoáng qua dáng vẻ chuyện trò vui vẻ của hai người, cảm thấy rất an ủi, cũng có chút áy náy.
Trước đây cứ tưởng Chu Phóng là người hướng nội hiểu chuyện không thích nói, sau này từ từ mới phát hiện em ấy cũng có nhiều mặt như vậy.
“Anh rể, đến lúc đó nếu anh thực sự muốn xây nhà, có thể cho em tham gia thiết kế không?”
Chu Phóng nghe kế hoạch của Cố Dã xong vẻ mặt đầy háo hức muốn thử.
Cố Dã nhìn Chu Phóng một cái, cười một tiếng: “Cậu chẳng phải chưa học sao? Cậu học xong rồi hẵng nói.”
“Được, em nhất định sẽ thi đỗ khoa kiến trúc.” Chu Phóng đặt đũa xuống, sau đó đứng dậy đi rửa bát.
Cố Dã từ phía sau đi tới gọi Chu Phóng lại: “Cậu đi tắm đi.”
Chu Phóng cũng không khách sáo, trực tiếp nhét bát vào tay Cố Dã.
Cố Dã đ.á.n.h răng xong mới về phòng, thói quen của Chu Dư anh quá hiểu, ăn đồ xong không đ.á.n.h răng sẽ không cho anh động tay động chân.
Vừa lên giường anh đã ôm Chu Dư vào lòng: “Vợ ơi.”
Hơi thở nóng hổi của người đàn ông khiến Chu Dư suýt chút nữa nổi da gà, trong lòng cô cũng bắt đầu có chút rung động, bèn nghiêng người qua, khẽ “Vâng” một tiếng.
Cố Dã cũng không màng đến chuyện dịu dàng gì nữa, lần này anh đã gần một tuần không về rồi, nghẹn đến phát điên, thế là trực tiếp bắt đầu luôn.
Chu Dư cũng không chê anh vội vàng, đều là người ngoài hai mươi, ai xa ai mà chẳng nhớ.
“Mua đất xong rồi?” Chu Dư bỗng nhiên thở hổn hển cắt ngang.
Cố Dã cũng không để ý, hứng thú của anh cũng sẽ không vì nói chuyện mà giảm bớt, thực ra anh ngược lại thích Chu Dư nói chuyện với anh vào lúc này.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hơi thở lúc nông lúc sâu, biểu cảm trên mặt lại càng thú vị.
Anh còn rất thích lúc Chu Dư nói chuyện bỗng nhiên thúc một cái, chỉ thích nhìn đôi môi hồng hào của cô bỗng nhiên hé mở.
Tuy nhiên cũng không ít lần bị mắng, cho nên sở thích ác ôn như vậy cũng ít khi thực hiện.
“Mua xong rồi, anh chiếm 40%.” Cố Dã nói: “Tuy nhiên sau này còn phải bù thêm hai mươi vạn.”
“Đúng rồi, lần này em đi cùng anh, mang theo sổ hộ khẩu và chứng minh thư.” Anh thuận miệng nhắc một câu.
Tổng giá là một triệu, nếu muốn đảm bảo tỷ lệ sở hữu của mình, đương nhiên không thể chỉ nhìn vào tiền trả trước, sau này vẫn phải bù thêm.
Chu Dư không chút suy nghĩ: “Gần đây không có thời gian, anh viết tên anh là được.”
Cố Dã dừng lại, nghiêm túc nhìn khuôn mặt không chút để tâm của Chu Dư, nhéo mũi cô một cái: “Em bắt buộc phải đi, anh đã nói là muốn viết tên em rồi, tiền em đừng lo.”
Anh thầm nghĩ đồ ngốc này đồng ý cho anh mua đất chẳng lẽ là vì anh muốn sao? Thực ra cô ấy cũng không biết giá trị trong đó?
Chu Dư nhíu mày: “Thật sự không được, cuối tháng em phải mở tầng hai tầng ba rồi, làm gì có thời gian? Anh viết tên anh là được rồi, sau này ly hôn em đoán anh cũng sẽ không tranh tài sản với em.”
Nghe thấy hai chữ này trong lòng Cố Dã nghẹn lại, sau đó hung hăng trả thù lại.
Chu Dư suýt chút nữa bị cú này làm cho ngạt thở, cô không chút do dự véo vào lưng Cố Dã một cái: “Anh có phiền không hả?”
Sau đó cũng không nói chuyện nhiều nữa, ai nấy đều đẩy nhanh tiến độ.
Nửa đêm Chu Dư kiệt sức từ phòng tắm đi ra, vừa hay đụng phải Chu Tiểu Trân dậy đi vệ sinh, cô đang ngại ngùng thì Chu Tiểu Trân lại lộ ra vẻ mặt “Chị đừng nói, em hiểu mà”.
Chu Dư càng xấu hổ hơn, vội vàng chạy về phòng.
Cô vốn tưởng Cố Dã tắm xong đã ngủ rồi, không ngờ người này còn mở mắt đợi cô.
Chu Dư nằm xuống bên cạnh Cố Dã, dỗ dành anh: “Được rồi, em đến rồi đây, ngủ đi.”
Cô còn tưởng Cố Dã là không có cô nên không ngủ được.
Cố Dã lại vòng một tay ôm lấy eo Chu Dư, Chu Dư vốn định nói không làm nữa, Cố Dã lại không có động tác gì khác.
Ngay sau đó phía sau rơi vào trầm mặc.
Chu Dư thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy anh đã ngủ rồi, mí mắt mình cũng bắt đầu díp lại.
“Vợ ơi?”
Chu Dư vừa mơ màng, Cố Dã bỗng nhiên gọi cô một tiếng.
Cô xoay người đối mặt với anh, miễn cưỡng mở mắt: “Sao thế ông xã.”
Nhìn dáng vẻ ngái ngủ của Chu Dư, trong lòng Cố Dã nhẹ nhõm hơn một chút, anh cũng trút hết những chuyện đè nén trong lòng ra:
“Anh nói với trưởng thôn, bảo bọn họ trong vòng năm năm đừng bán đất cho người khác, anh nói anh sẽ từ từ mua lại mảnh đất đó.”
“Hả?!” Chu Dư mở to mắt.
Đôi mắt hạnh của cô trở nên sáng lấp lánh, người cũng tỉnh táo hẳn lại.
Được lắm Cố Dã, có tiền đồ, còn biết đặt cọc trước rồi cơ đấy?!
Dáng vẻ hào hứng bừng bừng của Chu Dư làm Cố Dã bỗng chốc hồ đồ.
Vợ thế này nhìn sao cũng không giống như là... không hiểu nhỉ?
