[thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 73: Sau Này Cách Xa Tôi Ra, Đừng Đến Tìm Tôi Nữa, Càng Đừng Lại Gần Chu Dư
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:41
Thang Mật vạn lần không ngờ Cố Dã lại hỏi như vậy, anh dường như không hề để tâm đến những lời quan trọng phía trước, chỉ nghe thấy hai thông tin không đáng kể này.
Thế nhưng, cô ta thật sự không biết trả lời thế nào.
Nhưng Cố Dã rõ ràng không có ý định rời đi, như thể nếu Thang Mật không nói rõ ràng thì tối nay anh tuyệt đối sẽ không tha cho cô ta.
Thang Mật bỗng như hạ quyết tâm, cô ta hít một hơi thật sâu, rồi cười khổ một tiếng:
“Bởi vì em thích anh, bởi vì từ nhỏ em đã thích anh, thích anh nên mới lo lắng cho anh. Anh kết hôn đột ngột như vậy, có những chuyện anh không quan tâm, không hỏi han thì em phải thay anh kiểm tra chứ? Nên mới đi hỏi thăm.”
Cố Dã nhíu mày, nhanh ch.óng nói: “Ý cô là từ nhỏ cô giả làm con trai chơi cùng tôi cũng là vì thích tôi?”
Thang Mật ánh mắt ảm đạm gật đầu.
Cố Dã im lặng một lúc, sự im lặng này lại khiến Thang Mật bỗng nảy sinh chút hy vọng.
Cho dù Cố Dã không thích cô ta, cũng nên có chút thương hại cô ta chứ?
Thế nhưng trên mặt Cố Dã rõ ràng là vẻ ghê tởm nhiều hơn đồng cảm, anh nheo mắt, trong đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén, “Vậy là từ nhỏ cô đã tâm cơ như vậy, trước là với tôi, bây_giờ lại dùng tâm cơ đó với Chu Dư, phải không?”
Ngực Thang Mật bị lời nói của Cố Dã đ.â.m cho một nhát đau điếng, lúc này trong mắt cô ta lộ ra nỗi bi ai tột cùng, “Sao anh có thể nói em như vậy? Em làm sai chuyện gì chứ?! Chẳng lẽ thích anh cũng là sai? Cũng là tâm cơ?”
Cố Dã thẳng thừng nói: “Phải.”
Anh quay lưng đi, vốn định đi thẳng, nhưng bỗng dừng bước, giọng nói nhàn nhạt bay vào tai Thang Mật:
“Sau này cách xa tôi ra, đừng đến tìm tôi nữa, càng đừng lại gần Chu Dư.”
Anh không nói nếu Thang Mật làm vậy thì sẽ thế nào, nhưng Thang Mật lại biết rõ nếu cô ta còn xuất hiện trước mặt Cố Dã…
Cô ta bỗng không dám nghĩ nữa.
Cố Dã nói xong liền sải bước về nhà.
Buổi sáng anh nói lời ngu ngốc, buổi trưa lại không về ăn cơm, buổi tối giờ này còn ở bên ngoài.
Không biết người phụ nữ đó sẽ suy nghĩ lung tung thế nào.
Anh càng vội, bước chân càng nhanh, cuối cùng dứt khoát chạy bộ.
“Tiểu Dư, thật ra còn một chuyện anh muốn nói với em, nhưng chỉ là giữa bạn bè thôi nhé! Anh tuyệt đối không có ý gì khác!”
Thấy sắp đến nhà Chu Dư, hai người hẹn nhau ở đầu phố sẽ chia tay, Lưu Cảnh Thiên vội vàng nói ra chuyện đã giấu cả ngày.
Sự vui vẻ trên đường vừa rồi khiến Chu Dư buông bỏ phòng bị với Lưu Cảnh Thiên, cô cười nói: “Anh nói đi.”
Lưu Cảnh Thiên do dự một lúc, dường như không biết nói thế nào, Chu Dư vốn định nói hay là để lần sau, nhưng Lưu Cảnh Thiên đã mở lời:
“Tiểu Dư, anh biết chuyện em có t.h.a.i là một tai nạn, hoàn toàn không phải lỗi của em, anh cũng biết chồng em đối xử với em không tốt. Anh khuyên em rằng đời người chỉ có một lần, nửa đời trước của em đã đủ khổ rồi, nửa đời sau đừng vì con cái mà trói buộc mình với một người đàn ông như vậy. Trước đây em vì Chu Phóng, bây_giờ vì con, bao giờ em mới có thể vì chính mình?”
Lời phía sau Chu Dư còn chưa kịp nói ra, phía sau đã vang lên một tiếng gầm thấp: “Mẹ nó mày đang nói cái gì?”
Ngay sau đó, một bóng người cao lớn xuất hiện trước mặt Chu Dư, cô còn chưa kịp nhìn rõ mặt anh, người đó đã vung nắm đ.ấ.m, Lưu Cảnh Thiên đối diện cô rên lên một tiếng rồi ngã xuống đất, đồ trên tay anh ta cũng rơi vãi khắp nơi.
Cố Dã từ trên cao nhìn xuống Lưu Cảnh Thiên, “Cút.”
Lưu Cảnh Thiên sờ mũi ngẩng đầu lên, khoảnh khắc nhìn thấy Cố Dã, khuôn mặt vốn luôn vui vẻ của anh ta hiếm khi lộ ra vẻ lạnh lùng, lập tức đứng dậy.
Chu Dư vội vàng đứng chắn giữa hai người, cô lo lắng đến mức mặt đỏ bừng, đứng trước mặt Cố Dã sợ Lưu Cảnh Thiên sẽ đ.á.n.h Cố Dã, nhưng lại cảm thấy có lỗi vì Lưu Cảnh Thiên bị đ.á.n.h.
Cô cảm thấy tất cả là do trước đây cô vì muốn Lưu Cảnh Thiên không đến tìm mình, tránh xa mình mà nói những lời không tốt về Cố Dã, mới khiến Lưu Cảnh Thiên có những lời nói như vừa rồi.
Chuyện này đều tại cô!
Chu Dư lo đến đỏ mắt, cô nhìn Lưu Cảnh Thiên nói: “Xin lỗi anh, chuyện trước đây thật ra đều là hiểu lầm, chồng tôi đối xử với tôi rất tốt, anh mau về đi.”
Nói rồi cô còn không quên đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra sau kéo tay Cố Dã, để an ủi.
Thế nhưng khi chạm vào đôi tay to lớn quen thuộc đó, cô lại bị dễ dàng hất ra.
Lòng Chu Dư đau nhói, nhưng cũng biết mình đáng đời, cô chỉ muốn mau ch.óng về nhà để giải thích rõ ràng.
Lưu Cảnh Thiên thấy Chu Dư mắt đỏ hoe đương nhiên không chịu đi, anh ta vốn định nói thêm, giọng nói của Chu Dư đã mang theo tiếng khóc nức nở truyền đến:
“Anh mau đi đi.”
Hai người chắc chắn không thể nói chuyện t.ử tế được, dáng vẻ vừa rồi của Cố Dã khiến cô có chút sợ hãi, cô dám chắc nếu mình không ngăn cản thì chuyện kiếp trước sẽ lại tái diễn.
Cô rất sợ.
Dáng vẻ này của Chu Dư đ.â.m vào n.g.ự.c Lưu Cảnh Thiên khiến anh ta thấy khó chịu, anh ta im lặng ngồi xổm xuống, nhặt những thứ định đưa cho Chu Dư.
Chu Dư vốn định ngồi xuống giúp anh ta, nhưng lại bị Cố Dã kéo về nhà.
Vừa về đến nhà, Cố Dã liền đóng sầm cửa lại, lập tức khóa trái.
Chu Dư c.ắ.n môi nhìn Cố Dã, trong mắt là những giọt nước mắt bướng bỉnh không chịu rơi, “Cố Dã, không phải như anh nghĩ đâu, anh cũng biết tôi và Lưu Cảnh Thiên hồi nhỏ là hàng xóm, chúng tôi…”
Cô còn chưa nói xong, Cố Dã đã đi thẳng vào trong nhà.
Ngực Chu Dư lại đau nhói, cô c.ắ.n mạnh vào môi, nhanh ch.óng đi theo.
