[thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 8: Khám Thai Và Chai Nước Ngọt Bị Tịch Thu
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:20
Những năm chín mươi các loại kiểm tra có thể làm không nhiều, Chu Dư khi làm một linh hồn đã từng nhìn thấy sự phát triển của đời sau, đó mới gọi là phát triển, cái gì cũng có.
Nhưng cho dù không làm được quá nhiều kiểm tra, mỗi bác sĩ chỉ cần nhìn Chu Dư một cái là dặn dò: "Cô gầy thế này không được, cô phải ăn nhiều vào, nếu không con cũng không tốt mà cô cũng không tốt."
Dặn dò Chu Dư xong, còn thuận tiện mắng Cố Dã: "Cậu đấy, cậu phải chăm sóc vợ cho tốt, nhìn thì cà lơ phất phơ, cậu sắp làm bố rồi cậu có biết không hả!?"
Chu Dư nghe bên cạnh mà chỉ muốn giải thích cho Cố Dã, nhưng lại bị Cố Dã kéo áo một cái, anh thậm chí còn tỉ mỉ hơn cô, hỏi thăm những điều cần chú ý thường ngày cho bà bầu.
Chu Dư không hiểu ra sao, mím môi, trong lòng chẳng hiểu sao lại thấy ngọt ngào.
Nhưng cô cũng biết tự lượng sức mình, Cố Dã thế này chắc chắn không phải vì cô, nền tảng tình cảm của hai người hiện tại tương đương với con số không, không phải số âm là may rồi.
Chắc là vì đứa bé trong bụng cô, cô còn nhớ rõ dáng vẻ luống cuống lại dịu dàng đến lạ của Cố Dã khi một mình bế con từ bệnh viện về.
"Cầm lấy, lần sau kiểm tra thì mang theo." Bác sĩ đưa sổ khám bệnh đã viết xong cho Cố Dã.
Hai tay Cố Dã đều cầm đồ, anh đặt chai nước ngọt lên bàn, sau đó nhận lấy sổ khám bệnh.
Thế là Chu Dư theo bản năng đưa tay định lấy chai nước ngọt Cố Dã còn chưa uống hết.
Bác sĩ thấy Chu Dư lấy, nhắc nhở cô: "Này! Cái này cô đừng có uống đấy! Bà bầu hạn chế uống, hơn nữa cơ thể cô còn yếu hơn bà bầu bình thường."
Chu Dư ngẩn người, nghĩ đến chai nước ngọt ướp lạnh vừa bị cô uống một hơi hết sạch, có chút chột dạ gật đầu: "Cháu biết rồi, cháu chỉ cầm giúp anh ấy thôi."
Cô cũng không biết bà bầu không được uống nước ngọt có ga, trong lòng lại có chút hối hận, hối hận mình tham ăn rồi.
Ngược lại Cố Dã liếc nhìn Chu Dư, anh thấy Chu Dư ngượng ngùng đến mức má đỏ bừng, khóe môi không kìm được nhếch lên, cảm thấy người phụ nữ hung dữ này hình như cũng có chút đáng yêu.
Ra khỏi bệnh viện, Chu Dư vội vàng đưa củ khoai lang nóng bỏng tay trong tay cho Cố Dã: "Của anh này."
Cố Dã dồn hết đồ đạc sang một tay, sau đó nhận lấy chai nước ngọt, ngửa cổ uống ừng ực một hơi hết sạch chỗ còn lại, rồi ném vào thùng rác.
Ném xong anh định gọi Chu Dư đi, lại thấy cô đang nhìn mình, hai người bốn mắt nhìn nhau, đều hoảng loạn dời mắt đi.
Hai người im lặng đứng bên đường đợi taxi một lát, Cố Dã bỗng nhiên đá vào lan can bên cạnh một cái, rồi nói: "Sau này cái thứ này tốt nhất đừng uống nữa, cô muốn uống thì mua về nhà hâm nóng lên mà uống."
Anh cảm thấy vừa rồi Chu Dư chắc chắn là thèm rồi.
Chu Dư "hả?" một tiếng, cảm thấy khó hiểu, sau đó gật đầu: "Cái này hâm nóng uống thì còn ý nghĩa gì nữa chứ, em không uống nữa, đợi sinh con xong rồi uống."
Vừa rồi dáng vẻ uống nước ngọt yết hầu chuyển động lên xuống của Cố Dã còn... khá là đẹp trai, trước kia cô là một linh hồn chỉ đứng nhìn từ xa, bây giờ người bằng xương bằng thịt ngay trước mặt chẳng phải tốt hơn sao.
Cô không ngại nhìn thêm mấy lần.
Cố Dã đáp một tiếng "ừ": "Tôi cũng không uống, tôi không thích uống."
Chu Dư: "..."
Cũng không biết những năm đó là ai cứ tan làm về là ừng ực uống cạn một chai nước ngọt.
Nếu không phải cô quá hiểu Cố Dã, suýt chút nữa đã tin cái vẻ mặt mây trôi nước chảy này của Cố Dã rồi.
Nhưng cô cũng không hiểu tại sao Cố Dã lại phải như vậy, chẳng lẽ là vì cô?
Nghĩ đến đây Chu Dư không khỏi bật cười, cười mình đúng là đa tình, hôm nay bị làm sao thế này.
Có lẽ Cố Dã thích uống nước ngọt là bắt đầu từ lúc sau này anh đi làm ở công trường, cũng phải, làm công nhân, uống chút nước ngọt, sảng khoái.
Trên xe về Chu Dư nhìn chằm chằm vào bảng giá, sau đó trước khi xuống xe lén nhét tiền vào lòng bàn tay Cố Dã, còn cười rất ân cần.
Cô biết đàn ông đều sĩ diện, trước đó bác tài xế nói Cố Dã để vợ trả tiền hình như Cố Dã hơi khó chịu, cô phải chuẩn bị trước.
Cố Dã nhìn sâu vào mắt Chu Dư một cái, sau đó đưa tiền cho tài xế, xuống xe.
Xuống xe xong lại đi ngang qua một trạm sữa, bước chân Cố Dã bỗng khựng lại, nhưng sờ sờ túi, anh lại bực bội nhớ ra mình đã móc hết tiền ra rồi, thế là anh lại bắt đầu đi về phía trước.
"Khoan đã!" Chu Dư bỗng gọi anh lại.
Cố Dã quay đầu, lộ ra vẻ mặt nhàn nhạt thường ngày nhìn Chu Dư: "Làm gì?"
Chu Dư đứng ở cửa trạm sữa cười ngọt ngào: "Cố Dã, anh có muốn uống sữa bò không? Em mua cho anh."
Vừa rồi người đàn ông này vẻ mặt không cam lòng cô đều nhìn thấy cả rồi.
Còn khá đáng yêu.
Ánh mắt Cố Dã mất tự nhiên lóe lên, đôi lông mày sắc bén như kiếm khẽ nhướng, vốn định nói anh mới không uống cái thứ này, sữa bò là mua cho trẻ con, anh đâu phải trẻ con nữa.
Nhưng miệng lại ma xui quỷ khiến nói: "Được, hay là đặt sữa dài hạn đi, ngày nào cũng giao được."
Chu Dư có chút ngạc nhiên, hóa ra Cố Dã bây giờ thích uống là sữa bò à?
Mắt cô lại cười cong như vầng trăng khuyết: "Được."
