Thập Niên 90: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Hannibal Phiên Bản Nữ - Chương 194: Người Không Phạm Ta, Ta Không Phạm Người, Người Phạm Ta, Đâm Ba Nhát!
Cập nhật lúc: 03/04/2026 13:54
"Chị Nguyệt Nguyệt, đập bẹp Kỷ Phi Dương!"
"Anh Phi Dương uy vũ, anh Phi Dương số một!"
Các bạn nhỏ hai bên hò reo ầm ĩ, cổ vũ cho thủ lĩnh của mình.
Nhìn chung, tạm thời là phe con trai chiếm ưu thế.
Một là giọng to.
Hai là số lượng đông hơn.
Tiếng động của lũ trẻ quá lớn thu hút không ít người lớn. Tiêu Cẩm Phong và ông cụ Kỷ cũng đến, cười ha hả nhìn đám nhóc làm ầm ĩ.
"Nguyệt Nguyệt đừng sợ, đ.á.n.h c.h.ế.t thằng nhóc này đi!"
Tiêu Cẩm Phong cổ vũ cháu gái, cũng không thấy cô bé đ.á.n.h nhau là không tốt. Cháu gái ông ta có dũng có mưu, cẩn trọng mà gan dạ, mới có thể bình yên vô sự tự cứu thành công khỏi bọn bắt cóc.
Cháu gái nhà ai mà lợi hại bằng cháu gái nhà ông ta?
"Ai thắng, cây bảo đao kia của ta sẽ thưởng cho người đó!"
Ông cụ Kỷ còn lấy ra phần thưởng, là một con d.a.o găm sắc bén như c.h.é.m bùn mà ông từng thu được từ kẻ địch làm chiến lợi phẩm.
Kỷ Phi Dương đã thèm con d.a.o này từ lâu rồi.
"Ông nội, cháu chắc chắn thắng!"
Mắt Kỷ Phi Dương sáng rực, lớn tiếng la ầm ĩ, con d.a.o này tuyệt đối là của cậu ta.
Mắt Tiểu Nguyệt Nguyệt cũng sáng lên nhưng cô bé vẫn giữ vẻ mặt bất động, không để lộ sự khao khát trong lòng.
Dao của ông Kỷ chắc chắn rất tốt, cô bé tuyệt đối sẽ không thua tên Kỷ mập ú này!
"Muốn d.a.o thì phải dựa vào bản lĩnh, đừng chỉ nói suông!"
Ông cụ Kỷ nhàn nhạt mắng một tiếng, thằng cháu trai này mấy năm gần đây tính tình ngày càng tệ nhưng bản lĩnh thì chẳng thấy tiến bộ, để Tiểu Nguyệt Nguyệt gọt giũa tính tình nó một chút cũng tốt.
Trận chiến còn chưa bắt đầu, ông cụ Kỷ đã phán định thắng bại rồi.
Tiểu Nguyệt Nguyệt chắc chắn thắng!
Con bé này gan dạ hơn người, gặp chuyện bình tĩnh, không kiêu căng không nóng nảy, ra tay toàn là những chiêu hiểm, thằng nhóc Phi Dương kia đ.á.n.h không lại.
"Ta sẽ làm trọng tài, một ván định thắng bại!"
Một ông cụ khác đứng dậy rất có hứng thú làm trọng tài.
Ông giơ tay lên đếm đến ba, vừa tuyên bố bắt đầu Kỷ Phi Dương liền như một xạ thủ đậu Hà Lan, "vèo" một tiếng lao lên.
"Thằng nhóc Phi Dương này khí thế khá đấy, là một tài năng tốt, không tồi!"
"Ơ, Tiểu Nguyệt Nguyệt sao lại đứng yên không nhúc nhích, không tránh thì sẽ bị đ.â.m vào người đấy!"
"Con bé có phải bị dọa choáng váng rồi không? Ôi trời mau chạy đến kéo ra, đừng để bị thương!"
"Đừng nói ầm ĩ nữa!"
...
Mấy bà cụ tụm lại với nhau bàn tán xôn xao, đều cảm thấy Tiểu Nguyệt Nguyệt đ.á.n.h không lại. Đùi cô bé còn chưa to bằng cánh tay Kỷ Phi Dương nữa.
Tuy nhiên trẻ con chơi đùa thôi, người lớn sẽ không can thiệp, chỉ coi như xem trò vui.
Nếu thật sự có nguy hiểm, họ mới ra mặt.
"Xem chiêu Thiên Mã Lưu Tinh Quyền của ta!"
Kỷ Phi Dương vung nắm đ.ấ.m, hô khẩu hiệu một cách "trung nhị" hùng hổ lao về phía Tiểu Nguyệt Nguyệt, mắt thấy sắp đụng vào nhau.
[Phim hoạt hình Thánh Đấu Sĩ Tinh Thỉ (Saint Seiya) được chiếu lần đầu ở Đại lục vào năm 1989, là một ký ức tuổi thơ.]
Tiểu Nguyệt Nguyệt vẫn đứng yên không nhúc nhích nhưng đôi mắt lại chăm chú nhìn chằm chằm Kỷ Phi Dương, khí thế toàn thân đều thay đổi, là một sự bình tĩnh không phù hợp với lứa tuổi của cô bé.
Nắm đ.ấ.m của Kỷ Phi Dương sắp đập vào mặt Tiểu Nguyệt Nguyệt, chỉ còn một chút nữa cậu ta đột nhiên hãm lại, lực nắm đ.ấ.m cũng giảm bớt.
Mặc dù cậu ta là một tiểu ma vương gây rối nhưng cậu ta cũng sẽ không đ.á.n.h người không phản kháng.
Đặc biệt lại là con gái.
Thắng như vậy không vinh quang!
"Mày làm gì mà đứng yên vậy?"
Kỷ Phi Dương tức giận la lớn, cậu ta cảm thấy Tiểu Nguyệt Nguyệt quá thiếu tinh thần quyết đấu rất không tôn trọng đối thủ là cậu ta.
Nhưng vừa dứt lời Tiểu Nguyệt Nguyệt liền động.
Cô bé khẽ chớp mắt, nghiêng người sang bên trái Kỷ Phi Dương, rồi hạ thấp eo đưa chân quét về phía chân cậu ta.
"Á..."
Kỷ Phi Dương còn chưa kịp phản ứng, đã mặt úp xuống đất ngã một cú "chó gặm bùn".
Tiểu Nguyệt Nguyệt nhanh nhẹn lao tới cưỡi lên người cậu ta, khóa c.h.ặ.t hai tay cậu ta ra sau lưng, dùng chân chặn lại.
Kỷ Phi Dương giãy giụa vài lần nhưng cũng không thể thoát ra.
"Mày thua rồi!"
Tiểu Nguyệt Nguyệt lạnh lùng nói.
"Mày âm hiểm bỉ ổi, đ.á.n.h lén tao! Tao không phục! Tao vừa nãy còn sợ đả thương mày nên đã thu sức lại! Tiêu Nguyệt Nguyệt mày đúng là đồ tiểu nhân hèn hạ!"
Kỷ Phi Dương la oai oái, nếu không phải cậu ta vừa nãy thu sức, Tiểu Nguyệt Nguyệt đã sớm bị cậu ta đ.á.n.h gục rồi.
Tức c.h.ế.t cậu ta!
"Tao bảo mày thu sức à?"
Tiểu Nguyệt Nguyệt hừ lạnh một tiếng, cảm thấy tên mập ú này hơi ngốc đã là quyết đấu rồi, họ là đối thủ của nhau. Mềm lòng với kẻ địch chỉ khiến bản thân phải c.h.ế.t.
"Tao... Tao... Tao... Á..."
Kỷ Phi Dương tức đến mức la oai oái, hối hận đứt ruột.
Cậu ta không nên mềm lòng với con gái, quả nhiên anh họ nói rất đúng, phụ nữ đều là hồng nhan họa thủy!
Người nói câu này là anh họ cậu ta mới 16 tuổi vừa bị bạn gái cắm sừng, tức đến mức thứ hạng thi giữa kỳ giảm sút t.h.ả.m hại, sau đó còn bị "ăn" trận đòn hỗn hợp nam nữ, m.ô.n.g sưng vù.
Những lời này chính là anh họ nói trong tình trạng m.ô.n.g bị thương.
Kỷ Phi Dương nhớ rất sâu sắc nhưng tên mập ú không biết rằng anh họ cậu ta m.ô.n.g vừa khỏi liền lại có bạn gái mới, đang đắc ý trong chuyện tình trường.
"Học ch.ó sủa đi!"
Tiểu Nguyệt Nguyệt nhẹ nhàng vỗ đầu tên mập ú, giọng trêu chọc.
Tên mập ú vừa ngốc vừa buồn cười, thật là thú vị.
"Tao không sủa!"
Kỷ Phi Dương phồng má, sống c.h.ế.t không chịu sủa.
Cậu ta đâu phải ch.ó.
"Kỷ Phi Dương!"
Ông cụ Kỷ trầm mặt lên tiếng cảnh cáo.
Nam t.ử hán một lời nói ra như đinh đóng cột, nói được phải làm được. Là con cháu nhà họ Kỷ, giữ lời hứa là yêu cầu cơ bản.
Kỷ Phi Dương rụt cổ lại, ngoan ngoãn sủa:
"Gâu, gâu, gâu!"
Các cô bé cười ha hả đầy vẻ đắc ý, các cô biết chị Nguyệt Nguyệt là lợi hại nhất.
Đám con trai thì ảm đạm thần sắc, "anh" Phi Dương của họ vậy mà thua, sau này họ làm sao mà "làm ăn" được trong đại viện đây?
Chẳng lẽ từ nay về sau, họ phải bị một đám con gái đè đầu cưỡi cổ bắt nạt?
Tiểu Nguyệt Nguyệt hài lòng cong môi, đứng dậy buông tên mập ú ra còn nhắc nhở:
"Sau này nhìn thấy tao thì gọi Nguyệt Tỷ!"
Kỷ Phi Dương lại tức đến mức biến thành cá nóc.
Á... Tức c.h.ế.t cậu ta!
Rõ ràng cậu ta lớn hơn con bé đáng ghét kia một tuổi mà.
Sau này cậu ta mà còn mềm lòng với con gái, cậu ta đúng là ch.ó!
Ông cụ Kỷ khen ngợi nhìn Tiểu Nguyệt Nguyệt, vừa thích vừa tiếc nuối.
Sao một đứa trẻ tốt như vậy lại không phải cháu gái của ông ấy chứ?
Đáng tiếc!
Ông cụ giữ lời hứa, về nhà lấy con d.a.o đích thân giao cho Tiểu Nguyệt Nguyệt.
"Không được vô cớ đả thương người, nếu không ta sẽ thu lại con d.a.o này!"
"Cháu sẽ không bắt nạt người, mẹ cháu nói người không phạm ta, ta không phạm người. Người phạm ta, ta đ.â.m ba nhát!"
Tiểu Nguyệt Nguyệt lớn tiếng nói.
Ông cụ Kỷ sững sờ, ngay sau đó cười phá lên nước mắt cũng chảy ra.
Thật là một câu "đâm ba nhát" tuyệt vời!
Ông ấy tuy chưa từng gặp đối tượng của Tiêu Khắc nhưng lại rất thích thú.
Có thể dạy dỗ ra một đứa trẻ tốt như Tiểu Nguyệt Nguyệt, hiển nhiên là một cô gái thông minh và có khí chất.
Đáng tiếc!
Sao lại bị thằng nhóc Tiêu Khắc kia "rước" được mất rồi!
Nghĩ đến đứa con trai út đã lớn tuổi mà vẫn chưa kết hôn trong nhà, ông cụ Kỷ đau lòng vô cùng. Người khác tuổi này đã làm ông nội rồi, mà thằng nhãi kia vẫn là một "ông đồng t.ử kê" (từ lóng chỉ đàn ông độc thân, không vợ con).
Làm mất mặt tổ tiên!
"Đi chơi đi!"
Ông cụ Kỷ nhẹ nhàng vỗ đầu Tiểu Nguyệt Nguyệt ánh mắt đầy từ ái.
Cũng không biết vì sao, ông vừa nhìn thấy con bé này đã cảm thấy đặc biệt thân thiết, đại khái đây là duyên phận chăng.
Tiểu Nguyệt Nguyệt cũng muốn đi thử con d.a.o mới, sau khi lễ phép chào tạm biệt các trưởng bối liền dẫn một đám các bạn nhỏ đi chơi.
Kỷ Phi Dương chỉ ngượng ngùng một phút cũng đi theo, còn mặt dày mày dạn quấn lấy Tiểu Nguyệt Nguyệt.
"Ê, cho tao chơi con d.a.o này một lát đi!"
"Tao chỉ chơi một chút thôi, socola của tao đều cho mày ăn hết, thịt bò khô cũng cho mày, được không?"
--
Hết chương 194.
