Thập Niên 90: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Hannibal Phiên Bản Nữ - Chương 248: Tống Cổ Sang Đông Nam Á

Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:13

Thẩm Anh Dương biến sắc mặt rất muốn nổi đóa mắng người nhưng nghĩ đến Kỷ gia, ông ta vẫn cố kìm nén cơn giận cố gắng nói chuyện một cách bình tĩnh:

"Kiều Kiều không phải trẻ con không thể ăn nói lung tung. Nếu không kẻ có ý đồ xấu nghe được sẽ lấy chuyện này viết bài, gây ra phiền phức đấy!"

Trong lòng ông ta lại đang c.h.ử.i thầm, nếu không phải vì thể diện của Kỷ gia thì ông ta đã muốn tát một phát rồi.

Đã làm mẹ rồi mà vẫn nói năng vớ vẩn, bô bô cả ngày chẳng chút chững chạc gì.

"Cậu cả, Dương Linh Linh là nhân tình của cậu đúng không?"

Kỷ Kiều Kiều cười lạnh chất vấn.

Cô nói tiếng Thượng Hải thư ký không hiểu mà anh ta cũng không muốn hiểu, những gì vừa nghe đã suýt làm anh ta sợ c.h.ế.t khiếp.

Thư ký lặng lẽ rời đi còn cẩn thận đóng cửa lại.

Thẩm Anh Dương trầm mặt, quát:

"Mợ mày nói đúng không? Bà ấy càng già càng lẩm cẩm rồi. Đàn ông ra ngoài chơi bời là chuyện bình thường. Dương Linh Linh không liên quan đến chuyện này, mày đừng có lôi cô ấy vào."

"Sao lại không liên quan đến cháu? Dương Linh Linh suýt nữa g.i.ế.c c.h.ế.t cháu rồi đấy. Nếu không phải cháu mạng lớn, thứ cậu cả nhìn thấy đã là t.h.i t.h.ể của cháu lại còn phải đối mặt với cơn thịnh nộ của Kỷ gia. Dù sao cũng là nhân tình của cậu cả hại c.h.ế.t cháu, chắc chắn ba cháu sẽ nghĩ đây là cậu cả đã bật đèn xanh cho Dương Linh Linh làm!"

Kỷ Kiều Kiều cười lạnh một tiếng, từ trong túi lấy ra tài liệu sở cảnh sát cấp ném trước mặt Thẩm Anh Dương.

Thẩm Anh Dương dù tức giận đến c.h.ế.t vẫn cố nhịn xuống, ông ta không dám đắc tội Kỷ gia.

Kỷ Kiều Kiều thầm cười lạnh, cái thẻ bài Kỷ gia này quả nhiên dễ dùng.

"Cậu cả, cậu xem cho kỹ đi, bảo bối của cậu là loại hàng gì. Nói thật cháu rất nể cậu cả đấy. Mợ cả nói cậu có bệnh sạch sẽ, nước ở ngoài cũng không uống nhưng cháu thật sự không thấy vậy. Người phụ nữ dơ dáy như Dương Linh Linh mà cậu cả cũng ngủ được, cậu đúng là không kén chọn chút nào!"

Kỷ Kiều Kiều kéo ghế lại thản nhiên ngồi xuống, còn vắt chéo chân châm chọc mỉa mai một hồi.

Tim Thẩm Anh Dương đập thình thịch, tờ giấy trong tay suýt chút nữa bị xé nát.

Ông ta nghiến răng chịu đựng cơn giận tiếp tục xem tài liệu.

"Thấy mấy tấm ảnh đó không? Con gà toát ra vẻ lẳng lơ kia chính là bảo bối của cậu đấy. Năm đó cô ta chính là đầu bảng của hộp đêm Dạ Lai Hương, khách ra vào nườm nượp, 'ngàn người gối vạn người cưỡi' đấy. Tên mặt sẹo kia chính là khách quen lâu năm của cô ta. Lần trước bị Dương Linh Linh g.i.ế.c c.h.ế.t còn bị băm nát, đến bây giờ t.h.i t.h.ể vẫn chưa chắp vá đủ."

Thẩm Anh Dương vừa đúng lúc nhìn thấy ảnh Dương Linh Linh trang điểm đậm mặc váy ngắn bó sát người mát mẻ, toát ra vẻ phong trần rõ rệt. Phông nền đường phố phía sau vừa nhìn đã biết là khu phố hoa nổi tiếng của Hương Cảng.

Lòng ông ta trùng xuống lông mày giật giật, sự tin tưởng vào Dương Linh Linh bắt đầu lung lay.

Trên ảnh tuy người phụ nữ trang điểm đậm nhưng gương mặt đó chính là Dương Linh Linh đặc biệt là nốt ruồi đen trên cổ, ông ta quá đỗi quen thuộc.

Thẩm Anh Dương lại nhìn thấy ảnh của Đao Sẹo Trần, người đàn ông này tướng mạo hung ác, xấu đến không thể nhìn mặt.

Thái dương ông ta bắt đầu đau nhức.

"Cậu cả, nói ra thì cậu và tên Đao sẹo này cũng coi như có họ hàng đấy. Dù sao thì một người là quá khứ một người là hiện tại, đều là người tình thân mật của Dương Linh Linh mà. Đao sẹo c.h.ế.t t.h.ả.m lắm lại không người thân thích. Cậu cả có phải nên tìm cao tăng siêu độ cho ông ta không, kẻo hồn ma oan nghiệt không siêu thoát đi tìm Dương Linh Linh báo thù lại liên lụy cậu cả."

Kỷ Kiều Kiều ở bên cạnh cứ thế đổ thêm dầu vào lửa. Cô đã chịu thiệt thòi lớn như vậy, bây giờ mới chỉ là thu lại một chút tiền lãi thôi.

Sắc mặt Thẩm Anh Dương rất khó coi, trong lòng cuồn cuộn sóng trào rất muốn nôn ra. Ông ta thực sự có bệnh sạch sẽ những đồ vật người khác đã dùng, ông ta thậm chí không muốn chạm vào.

Dương Linh Linh nói với ông ta rằng trước đây chưa từng yêu ai làm ông ta rất tin tưởng, dù sao lần đầu tiên quả thực đã thấy m.á.u, hơn nữa Dương Linh Linh biểu hiện cũng rất mới lạ.

Ông ta đã qua lại với rất nhiều phụ nữ, kinh nghiệm phong phú chắc chắn sẽ không nhìn lầm.

Nhưng bây giờ bằng chứng rõ ràng rành rành. Dương Linh Linh còn dơ hơn cả bồn cầu, người đàn ông ngủ với cô ta lại là loại người tầng lớp hạ đẳng.

Thẩm Anh Dương chỉ cảm thấy ông ta như nuốt một đống phân lớn, kinh tởm đến không thể tả.

"Đừng nói nữa!"

Thẩm Anh Dương mặt xanh lè mắng một tiếng.

Ông ta không muốn nghe Kỷ Kiều Kiều chọc tức nữa.

"Cậu cả, cháu suýt nữa c.h.ế.t đấy. Cậu xem đi, tất cả là do Dương Linh Linh làm hại. Ba cháu biết chuyện này tức giận không thôi, còn gọi điện cho chú Mạnh nhờ chú ấy chăm sóc cháu. Vừa nãy cháu còn ăn cơm với chú Mạnh đấy."

Kỷ Kiều Kiều thè lưỡi ra cho Thẩm Anh Dương xem vết thương trên đó. Thực ra đã gần lành rồi nhưng cô vừa nói luyên thuyên một hồi, vết thương lại nứt ra còn chảy m.á.u, trông thấy ghê người.

Điều càng làm Thẩm Anh Dương thấy ghê người hơn là cô ta nhắc đến chú Mạnh.

"Mày ăn cơm với Mạnh Trì?"

"Đúng vậy, chú ấy với ba cháu là bạn thân từ nhỏ."

Kỷ Kiều Kiều cố ý làm vậy.

Đã có chỗ dựa rồi đương nhiên phải lợi dụng uy quyền một phen. Hơn nữa Thẩm Anh Dương lại rất trọng thể diện.

Quả nhiên ánh mắt Thẩm Anh Dương trở nên vô cùng ảo não.

Ông ta đã nhiều lần muốn tiếp cận Mạnh Trì nhưng chưa bao giờ thành công, không ngờ cô cháu gái hờ này lại có mối quan hệ đó.

"Kiều Kiều, chuyện này là cậu cả có lỗi với cháu. Cháu yên tâm, chuyện của Dương Linh Linh cậu cả nhất định sẽ xử lý thỏa đáng cho cháu!"

Thẩm Anh Dương hạ giọng.

Bây giờ ông ta căm ghét Dương Linh Linh đến tận xương tủy. Cháu gái vốn đã có thành kiến với ông ta, bây giờ e rằng thành kiến còn lớn hơn.

Ông ta còn muốn nhờ cháu gái giới thiệu Mạnh Trì cho mà!

"Cháu e là cậu cả không nỡ đâu."

Kỷ Kiều Kiều hừ lạnh một tiếng không chút nể nang. Bây giờ là Thẩm Anh Dương muốn nịnh nọt cô, cô đương nhiên phải kiêu một chút.

"Chỉ là một người phụ nữ thôi mà, có gì mà không nỡ. Kiều Kiều cũng quá coi thường cậu cả rồi."

Thẩm Anh Dương cười có chút lấy lòng.

Nhưng Kỷ Kiều Kiều lại càng thêm chán ghét ông ta.

So với Thẩm Anh Nam thì Thẩm Anh Dương này đúng là một kẻ hám lợi nhỏ nhen.

Cô chợt đứng dậy lạnh lùng nói:

"Cháu không muốn nhìn thấy Dương Linh Linh ở Hương Cảng nữa, mong cậu cả có thể làm cháu hài lòng!"

"Chắc chắn ta sẽ làm cháu hài lòng!"

Thẩm Anh Dương liên tục bảo đảm còn quan tâm hỏi:

"Kiều Kiều đang ở khách sạn à? Đừng ở nữa, trong nhà nhiều phòng trống mà, cậu để mợ cả sắp xếp. Người trong nhà ở khách sạn làm gì để người ngoài chê cười!"

"Thôi, ở khách sạn vẫn yên tâm hơn. Cháu chờ tin tốt từ cậu cả!"

Kỷ Kiều Kiều từ chối. Ngay cả nơi Trang Tĩnh Di cũng muốn thoát ly cô không muốn ở vào. Hơn nữa ở dưới mí mắt Thẩm Anh Dương cô chắc chắn sẽ không yên tâm. Ông cậu cả này chính là không có giới hạn, chuyện gì cũng làm được.

Mấy ngày sau Kỷ Kiều Kiều không còn quan tâm đến Dương Linh Linh nữa.

Cảnh sát không đối phó được người phụ nữ này, Thẩm Anh Dương chắc chắn có cách.

Thẩm Anh Dương hiện tại tuy làm ăn đứng đắn nhưng quá trình làm giàu của ông ta lại không hề trong sạch. Nói câu khó nghe, mười phú hào thì chín người có lịch sử làm giàu xám xịt. Làm ăn đứng đắn nhưng không thể kiếm được nhiều tiền như vậy.

Kỷ Kiều Kiều trước đây từng nghe Thẩm Anh Nam nói, sau khi Thẩm Anh Dương đến Hương Cảng đã trải qua một thời gian làm vận tải biển, thực chất là buôn lậu. Rất nhiều phú hào ở Hương Cảng đều trải qua giai đoạn này, dù sao tiền đến nhanh lại là lợi nhuận khổng lồ.

Cho nên Thẩm Anh Dương chắc chắn quen biết người trong giới, đối phó với Dương Linh Linh là chuyện dễ như trở bàn tay.

Quả nhiên chỉ ba ngày sau, Kỷ Kiều Kiều liền nghe từ Hoàng Văn San rằng Dương Linh Linh đã gặp chuyện.

"Nghe người ta nói bị tống sang Đông Nam Á rồi. Loại nơi đó cơ bản là có đi không có về."

Hoàng Văn San thở dài, thật ra cũng không phải tiếc nuối chỉ là có chút buồn bã mất mát.

--

Hết chương 248.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.