Thập Niên 90: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Hannibal Phiên Bản Nữ - Chương 250: Nữ Hoàng Phim Cấp Ba Một Thời
Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:13
Tề Hạnh Nhi đã quay xong cảnh của mình, cô ta đi đến chỗ xa xa nhìn thấy Kỷ Kiều Kiều và Lan Khả Nhân đang nói chuyện nên không đến làm phiền.
“Cô quen Lan Khả Nhân à? Cô ấy cũng từ Thượng Hải đến.”
“Không quen, vừa nãy cô ấy va phải tôi rồi chúng tôi nói chuyện vài câu, tôi thấy sắc mặt cô ấy không được tốt lắm.”
Kỷ Kiều Kiều biết Lan Khả Nhân là người Thượng Hải. Cô còn biết năm 17 tuổi Lan Khả Nhân đã bị chính mẹ ruột bán đứng, ép ký hợp đồng đóng phim cấp ba. Vì chưa đủ tuổi vị thành niên nên người ký hợp đồng lại chính là mẹ cô ta.
Lan Khả Nhân cứ thế bị mẹ ruột đẩy xuống vực sâu vạn trượng. Trong một lần phỏng vấn cô ta từng nói rằng, lần đầu đóng phim cấp ba cô ta đã khóc suốt cả quá trình thậm chí muốn tìm đến cái c.h.ế.t.
Có một lần rồi sẽ có hai, có hai rồi sẽ có ba. Cứ như thế Lan Khả Nhân bị mẹ ruột ép đóng không ít phim cấp ba. Bởi vì nhan sắc cực phẩm vóc dáng lại đẹp nên cô ta trở thành nữ hoàng phim cấp ba được săn đón.
Sau này cô cũng ta muốn chuyển hình nhưng không mấy thành công. Việc chuyển hình của các diễn viên phim cấp ba rất khó, Kỷ Kiều Kiều biết cũng chỉ có một người làm được.
Rồi sau đó Lan Khả Nhân lại bị bạn trai phản bội, tinh thần suy sụp hoàn toàn nên cô ta đã tự sát.
Một thế hệ giai nhân c.h.ế.t dưới tay người thân và người yêu.
Thật sự rất đáng tiếc.
Tề Hạnh Nhi thở dài:
“Làm nghề này, chúng ta phải nghĩ thoáng ra. Được một thứ ắt phải hy sinh một thứ. Nếu cứ nghĩ quẩn thì đừng có lăn lộn trong giới này làm gì!”
Kỷ Kiều Kiều hiểu ý cô ta. Thập niên 80-90, giới giải trí Hồng Kông thực sự rất hỗn loạn lại còn có nhiều thế lực đen xen vào, rất nhiều minh tinh đang nổi đều từng bị ép buộc.
Có một ảnh đế rất nổi tiếng, anh ta từng kể trong một buổi phỏng vấn rằng có lần anh ta bị người ta dí s.ú.n.g vào đầu bắt đi đóng phim. Anh ta nào dám từ chối chỉ có thể đồng ý.
Đây cũng là lý do không ít minh tinh hàng đầu phải đóng phim cấp ba.
Có những ảnh đế ảnh hậu cũng có lịch sử đen đóng phim cấp ba, thậm chí còn có không ít cảnh khỏa thân, tám chín phần mười là do bị ép buộc.
Bị ép đóng phim loại này còn tạm, có những nữ minh tinh xinh đẹp bị đại gia để mắt tới căn bản không thể từ chối, chỉ có thể ngoan ngoãn l.à.m t.ì.n.h nhân.
Kết cục của việc từ chối rất t.h.ả.m.
Tề Hạnh Nhi nói ra những lời này rõ ràng không phải vô cớ.
“Hạnh Nhi tỷ, cô và Lan Khả Nhân có quan hệ thế nào?”
Kỷ Kiều Kiều hỏi.
“Bình thường thôi, tính cách cô ấy hơi kỳ quái.”
Tề Hạnh Nhi nói thẳng. Cô ta cũng rất đồng cảm với Lan Khả Nhân, gặp phải người mẹ như vậy còn tàn nhẫn hơn cả mẹ kế.
“Tôi thấy tinh thần cô ấy không ổn lắm e rằng sẽ xảy ra chuyện.”
Kỷ Kiều Kiều thực sự thương cảm cho Lan Khả Nhân. Lúc c.h.ế.t mới 29 tuổi đang độ tuổi xuân sắc, nếu có ai đó có thể kéo cô ta một tay thì tốt biết mấy.
“Có người mẹ như vậy, tinh thần mà bình thường mới là lạ.”
Tề Hạnh Nhi nói với giọng điệu châm biếm. Cô ta từng gặp mẹ của Lan Khả Nhân, có thể nói là lòng dạ rắn rết m.á.u lạnh vô tình. Bà ta thản nhiên dùng tiền xương m.á.u của con gái, thậm chí còn trơ trẽn nói rằng làm vậy là vì tốt cho con.
Khạc!
Trên đời này sao lại có người mẹ ruột đáng ghét như vậy.
Nếu không phải Lan Khả Nhân và mẹ cô ta lớn lên giống nhau, Tề Hạnh Nhi còn nghi ngờ có phải bị nhầm con hay không.
Tề Hạnh Nhi lại thở dài, cảm thán nói:
“Thật lòng mà nói, chính vì gặp mẹ của Lan Khả Nhân mà tôi mới làm hòa với mẹ tôi. Trước đây tôi và mẹ tôi đã nhiều năm không nói chuyện.”
“Mẹ cô đối xử với cô không tốt sao?”
Kỷ Kiều Kiều hứng thú. Cô biết rất nhiều nghệ sĩ Hồng Kông có gia đình gốc không tốt hoặc là quá nghèo, hoặc là phải trả nợ cho cha mẹ.
Tề Hạnh Nhi gật đầu, kể về tuổi thơ của mình.
“Nhà ôi có chín chị em, tôi đứng thứ sáu ở vị trí lưng chừng không được ai quan tâm đặc biệt. Nhà tôi rất nhỏ, cả nhà chen chúc trong một căn phòng. Trước khi đóng phim, tôi đều ngủ dưới sàn chưa bao giờ được ngủ giường.”
“Nhà tôi không chỉ nghèo mà mẹ tôi tính tình đặc biệt nóng nảy. Tôi chưa từng thấy bà ấy cười bao giờ, hơi không vừa ý là đ.á.n.h chúng tôi không phân biệt đúng sai, vớ được cái gì là quật cái đó. Tôi nhớ có lần bà ấy đang thái rau, cũng không biết vì lý do gì mà đột nhiên nổi giận, con d.a.o phay vung về phía tôi, lướt qua tai. Lúc đó tôi cứ nghĩ mình sẽ c.h.ế.t.”
Tề Hạnh Nhi tự giễu, nhiều chuyện hồi nhỏ cô đã quên nhưng chuyện này cô cả đời không thể quên.
Lúc đó cô thực sự nghĩ mình đã c.h.ế.t. Lưỡi d.a.o sắc bén đó lướt qua da hơi lạnh thấm vào tận xương thịt, cảm giác đó đến giờ cô ta vẫn còn nhớ rõ.
Kỷ Kiều Kiều cũng ngây người, đây không chỉ là tính tình kém mà là xu hướng bạo lực rồi!
Cô đồng cảm nhìn Tề Hạnh Nhi, cảm thán nói:
“Trước đây tôi thấy mình rất t.h.ả.m nhưng so với cô thì tôi thấy mình cũng không tệ lắm.”
Cô nói về trải nghiệm ở viện mồ côi kiếp trước.
Tuy viện mồ côi ăn không ngon mặc không đẹp nhưng không đói rét. Nếu biết nói ngọt một chút còn có thể nhận được phần thưởng thêm. Hồi nhỏ cô biết nói ngọt, lại có mắt nhìn ngườ, thực ra sống không đến nỗi nào.
Hơn nữa vào ngày lễ còn có những người hảo tâm mang đến đủ loại quần áo và thức ăn. Các viện trưởng và dì ở viện mồ côi đối xử với bọn trẻ tuy không phải là Bồ Tát nhưng cũng không phải người xấu, chăm sóc bọn trẻ khá có lương tâm.
Tề Hạnh Nhi tự giễu cười cười, nói:
“Bây giờ tôi nghĩ thoáng rồi. Hồi trẻ tôi tính tình ương ngạnh hận họ c.h.ế.t đi được. Mười năm không về nhà, tiền sinh hoạt gửi cho em gái mang về nhà. Mẹ tôi gọi điện mắng tôi không có lương tâm tôi cũng lười cãi cọ, dù sao tôi không cần về, ai khuyên cũng vô ích.”
“Sao cô đột nhiên lại nghĩ thoáng vậy?”
Kỷ Kiều Kiều tò mò.
“Năm 40 tuổi, là năm tồi tệ nhất của tôi. Không có một bộ phim nào tìm tôi đóng đến vai quần chúng cũng không có. Lúc đó tôi thấy mọi thứ xung quanh đều màu đen, trên đường nhìn thấy người lạ, ai cũng như đang cười nhạo tôi. Tôi một tháng không ra khỏi nhà nhốt mình trong nhà nằm lì thậm chí còn nghĩ đến chuyện tự sát.”
Tề Hạnh Nhi kể về giai đoạn khó khăn đó, cô ta bị trầm cảm rất nặng suýt chút nữa đã tự sát.
Kỷ Kiều Kiều không nói gì im lặng lắng nghe.
“Sau đó mẹ tôi đến, bà ấy không vào được nên đã tự mình cầm rìu phá cửa, đến cảnh sát cũng phải can thiệp. Mẹ tôi mắng tôi té tát còn nói sớm biết tôi vô dụng như vậy thì thà vứt vào bồn cầu ngay từ khi mới sinh ra còn hơn. Nói đến cũng kỳ lạ, mẹ tôi mắng một trận như vậy đầu óc tôi như được khai sáng lập tức minh mẫn.”
Tề Hạnh Nhi không nhịn được cười, đôi mắt cong cong trên mặt hiện lên nét duyên dáng của thiếu nữ.
Kỷ Kiều Kiều cũng cười, an ủi:
“Thực ra mẹ cô thương chị, chỉ là bà ấy không giỏi thể hiện tình yêu với lại hồi nhỏ các cô quá khốn khó, mẹ cô dồn hết mọi năng lượng vào việc sinh tồn nên không còn sức để yêu thương các cô.”
Tề Hạnh Nhi gật đầu:
“Đúng vậy, bây giờ tôi hiểu mẹ tôi rồi. Nuôi chín đứa con chỉ dựa vào tiền lương của một mình ba tôi, mẹ tôi ngoài việc chăm sóc con cái và việc nhà còn phải làm thêm việc thủ công mang về nhà. Bà ấy mỗi ngày đều bận rộn luộm thuộm gắt gỏng, chưa bao giờ thấy bà ấy có sắc mặt tốt. Hồi trẻ tôi hận bà ấy, bây giờ tôi lại nghĩ nếu đổi lại tôi ở vị trí của mẹ tôi có lẽ cũng sẽ trở thành một người mẹ như vậy thôi.”
“Tôi muốn rút lại câu nói vừa nãy, cô là người hạnh phúc!”
Kỷ Kiều Kiều trêu chọc nhưng cũng là lời thật lòng. Tề Hạnh Nhi quả thực hạnh phúc hơn cô. Tuy mẹ Tề tính tình nóng nảy nhưng tấm lòng yêu thương con cái là thật.
“Haha, bây giờ cô cũng rất hạnh phúc mà, trẻ trung xinh đẹp lại còn nhiều tiền nữa chứ!”
Tề Hạnh Nhi nói cũng là lời thật lòng. Kỷ Kiều Kiều hiện tại sống cuộc đời khiến người ta ngưỡng mộ và ghen tị.
Cô ta nói thêm:
“Mẹ tôi thực ra không yêu tôi nhiều đến thế. Dù sao cũng chín đứa con chia đều, phần tình yêu dành cho tôi không nhiều. Cô biết không, sinh nhật mẹ tôi năm ngoái cả nhà chúng tôi cùng ăn cơm. Tôi nhắc đến chuyện hồi nhỏ bị bà ấy vung d.a.o suýt c.h.é.m c.h.ế.t, mẹ tôi lại không thừa nhận, thề thốt nói tuyệt đối không thể nào cầm d.a.o c.h.é.m tôi, khăng khăng nói tôi nhớ nhầm.”
Khi Tề Hạnh Nhi nói chuyện này, giọng điệu nhẹ nhàng như thể đang nói chuyện của người khác. Cô ta đã thoát khỏi những đau khổ của tuổi thơ.
“Người lớn đều vậy mà, giống như người lớn vĩnh viễn sẽ không kén ăn vậy, bởi vì người lớn mua toàn những món họ thích ăn thôi.”
Kỷ Kiều Kiều nói đùa để lái sang chuyện khác.
Dù sao cũng là mẹ ruột của Tề Hạnh Nhi, cô không thể xen vào mà bình phẩm.
“Haha, Kiều Kiều cô nói chuyện thật là buồn cười!”
Tề Hạnh Nhi cười đến chảy cả nước mắt. Cách nói này cô ta mới nghe lần đầu nhưng c.h.ế.t tiệt lại rất có lý.
Hai người cười xong, Kỷ Kiều Kiều nhờ Tề Hạnh Nhi để ý đến chuyện của Lan Khả Nhân.
--
Hết chương 250.
