Thập Niên 90: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Hannibal Phiên Bản Nữ - Chương 255: Con Mà Giết Người Ta, Hai Mẹ Con Mình Chỉ Có Húp Gió Tây Bắc
Cập nhật lúc: 07/04/2026 10:03
Ông cụ Kỷ tức giận lườm một cái:
“Tiểu Tiêu, ông có biết nói tiếng người không thế? Cái gì mà còn nguyên vẹn không? Nguyệt Nguyệt chỉ treo người ta lên thôi chứ có xẻo thịt người ta đâu!”
Kỷ Thu Bạch nhìn sâu vào mắt Tiểu Nguyệt Nguyệt, lát nữa phải hỏi Kiều Kiều mới được, con bé Tiểu Nguyệt Nguyệt này e là không hề đơn giản.
Tiêu Cẩm Phong há miệng định nói gì đó nhưng không biết phải nói sao, đành lườm lại ông cụ Kỷ một cái.
Bây giờ ông ta chỉ lo thằng họ Hà kia bị cháu gái mình thiến mất rồi.
Cảnh tượng thê t.h.ả.m của Liễu Tĩnh Nhã lần trước vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt ông ta.
“Ông ơi, cháu không thiến hắn ta đâu. Cháu chỉ lấy kim châm nhẹ mấy cái rồi treo hắn ta lên thôi. Cháu buộc tới ba sợi dây thừng, chịu được cả ngàn cân. Kể cả có bão lớn cũng không rơi xuống được đâu ạ.”
Tiểu Nguyệt Nguyệt nói dõng dạc.
Sợi dây thừng cô bé mua rất chắc chắn, ông chủ cửa hàng nói có thể treo được cả ngàn cân. Hơn nữa cô bé còn buộc đến ba sợi, tên cặn bã kia chắc chắn không thể nào rơi xuống được.
Nghe cháu gái nói không thiến người, Tiêu Cẩm Phong lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Người còn nguyên vẹn là dễ giải quyết rồi.
“Chuyện gì cũng có thể có bất ngờ. Cả một đêm mười mấy tiếng đồng hồ treo trên mái nhà, lúc nào cũng có thể xảy ra tai nạn. Tiêu Nguyệt Nguyệt, Hà Hội Lượng là một tên cặn bã, hắn ta c.h.ế.t không đáng tiếc nhưng con không nên vì loại rác rưởi này mà làm bẩn tay mình!”
Kỷ Kiều Kiều có chút tức giận, con bé này đến giờ vẫn chưa nhận ra lỗi sai của mình.
“Con mới chín tuổi, lỡ hắn ta có rơi xuống thì con cũng chẳng sao đâu ạ.”
Tiểu Nguyệt Nguyệt lẩm bẩm, cô bé thật sự không thấy có vấn đề gì.
Hơn nữa loại cặn bã như Hà Hội Lượng c.h.ế.t thì cứ c.h.ế.t thôi, còn giúp Trái Đất giảm bớt gánh nặng.
Lần này thì tất cả mọi người đều không ngồi yên được nữa.
Tư tưởng của đứa trẻ này có vấn đề nghiêm trọng rồi!
“Nguyệt Nguyệt, có phải con cảm thấy g.i.ế.c c.h.ế.t thầy Hà đó là đúng không?”
Kỷ Thu Bạch hỏi.
“Vâng ạ, hắn ta là người xấu. Hắn ta bắt nạt các bạn nữ trong lớp, gọi các bạn vào phòng dụng cụ rồi luồn tay vào áo sờ soạng, còn đe dọa không cho các bạn nói với bố mẹ. Tên xấu xa đó còn định bắt nạt cả con nhưng bị con cho một trận rồi!”
Tiểu Nguyệt Nguyệt gật đầu, cô bé đúng là nghĩ như vậy. Thậm chí cô bé còn thấy chỉ treo trên mái nhà là quá hời cho Hà Hội Lượng rồi.
Cô bé còn mong rằng tối nay sẽ xảy ra chút sự cố bất ngờ, để Hà Hội Lượng rơi xuống thành một bãi thịt bầy nhầy c.h.ế.t không toàn thây.
“Thứ cầm thú!”
Tiêu Cẩm Phong mắng lớn.
“Loại này làm sao vào trường dạy học được? Sở Giáo d.ụ.c làm ăn kiểu gì vậy!”
Mặt ông cụ Kỷ đen lại vì tức giận.
Trẻ con trong trường đều là tương lai của đất nước. Khi tuyển dụng giáo viên, phẩm chất phải là quan trọng nhất. Vậy mà lại để loại mặt người dạ thú như Hà Hội Lượng trà trộn vào làm hại những đóa hoa của tổ quốc. Thật nực cười!
“Hiệu trưởng là anh rể của hắn ta ạ!”
Tiểu Nguyệt Nguyệt bĩu môi nói.
“Lại là quan hệ ô dù. Trường học bây giờ thối nát loạn hết cả lên!”
Tiêu Cẩm Phong đập mạnh tay xuống bàn, nắp chén trà nảy bật lên.
Sắc mặt ông cụ Kỷ cũng rất khó coi. Không chỉ trường học mà rất nhiều cơ quan đơn vị đều có tình trạng này, làm cho mọi thứ rối tung cả lên.
“Đừng có la lối om sòm nữa, nghe Kiều Kiều nói hết đã.”
Lưu Thải Hồng bất mãn nói.
Chuyện này từ xưa đến nay đều có, chỉ mắng c.h.ử.i thì có ích gì phải nghĩ cách diệt trừ tên khốn đó!
Hơn nữa vấn đề bây giờ là tư tưởng của con bé Tiểu Nguyệt Nguyệt này quá nguy hiểm, coi mạng người như cỏ rác!
Dù đó là mạng của kẻ xấu thì cũng không nên. Bây giờ là xã hội pháp trị, không còn thịnh hành kiểu tự mình hành hình nữa.
Hai ông cụ đều im lặng. Nhìn Tiểu Nguyệt Nguyệt vừa mừng vừa lo. Mừng vì con bé gan dạ, đúng là hạt giống tốt để đi quân đội. Nhưng cũng lo vì nó quá liều lĩnh, mới chín tuổi đã dám nghĩ đến chuyện g.i.ế.c người, sau này ai mà trị được nó?
Kỷ Kiều Kiều nghiêm túc nói:
“Tiêu Nguyệt Nguyệt, vấn đề lớn nhất của con bây giờ là con quá xem thường mạng người. Kể cả Hà Hội Lượng là kẻ xấu cũng có pháp luật trừng trị hắn, không đến lượt con đi thi hành án t.ử cho hắn, làm bẩn tay mình. Con hiểu ý mẹ không?”
“Con hiểu ạ.”
Tiểu Nguyệt Nguyệt gật đầu.
Đạo lý này cô bé vẫn luôn hiểu, chỉ là…
“Mẹ ơi, nhưng pháp luật không thể trừng trị hết tất cả người xấu đâu ạ. Rất nhiều kẻ xấu đã lọt lưới pháp luật!”
Tiểu Nguyệt Nguyệt nghiêm túc nói.
Khi đọc sách luật, cô bé đã phát hiện ra pháp luật không hoàn thiện và tồn tại không ít lỗ hổng. Nếu cô bé muốn hại người, hoàn toàn có thể thoát tội những kẻ xấu khác cũng vậy.
“Thế cũng không cần con ra tay trừng trị. Nguyệt Nguyệt, con phải có lòng kính sợ đối với sinh mệnh, kể cả là sinh mệnh của kẻ xấu con cũng phải kính sợ. Nếu không con sẽ trở thành một người lạnh lùng vô cảm, mẹ không muốn con trở thành người như vậy.”
Kỷ Kiều Kiều kiên nhẫn khuyên bảo. Đứa trẻ này quá thông minh, ngược lại rất khó thuyết phục.
Đúng là có rất nhiều kẻ xấu đã thoát tội nhưng chuyện đó không liên quan đến Tiểu Nguyệt Nguyệt.
Cô chỉ mong con gái mình được vui vẻ hạnh phúc, không cần con phải đi trừ gian diệt bạo.
Tiểu Nguyệt Nguyệt không nói gì, cô bé đang suy nghĩ.
Khả năng lý giải của cô bé rất tốt, những lời của Kỷ Kiều Kiều cô bé đều hiểu.
Dù rất muốn trừ khử những kẻ xấu đó nhưng cô bé không muốn mẹ phải lo lắng.
“Mẹ ơi, con hiểu rồi ạ. Sau này con sẽ cẩn thận hơn.”
Tiểu Nguyệt Nguyệt trịnh trọng hứa.
Nếu lần sau có treo người, cô bé sẽ không treo trên mái nhà nữa mà sẽ buộc vào cột nhà. Như vậy sẽ không rơi c.h.ế.t người, mẹ cũng sẽ không phải lo lắng.
Kỷ Kiều Kiều… thấy lòng mệt mỏi quá!
Con bé này căn bản không hiểu, cái tâm muốn "xử" người của nó vẫn còn nguyên đó!
Có lẽ cô nên thấy may mắn vì trong lòng con bé c.h.ế.t tiệt này vẫn còn có người mẹ già này.
Nể tình mẹ già, có lẽ sau này nó sẽ biết kiềm chế một chút chăng?
Kỷ Kiều Kiều thở dài thườn thượt, tóc bạc của cô chắc lại nhiều thêm rồi.
Làm mẹ… quả nhiên là nghề nghiệp vất vả nhất trên đời!
Cô muốn từ chức!
Có được không?
Kỷ Thu Bạch nhìn con gái với ánh mắt trấn an, rồi trầm giọng nói:
“Nguyệt Nguyệt, sau này dù con làm gì cũng phải nghĩ đến mẹ con trước tiên, nghĩ xem có gây phiền phức cho mẹ không. Ví dụ như chuyện hôm nay, nếu thầy Hà đó rơi từ tầng sáu xuống, dù con mới chín tuổi là trẻ vị thành niên nhưng mẹ con với tư cách là người giám hộ sẽ phải chịu sự trừng phạt của pháp luật và sự chỉ trích của dư luận xã hội. Đó là một phiền phức rất lớn, con hiểu không?”
Tiểu Nguyệt Nguyệt lập tức mặt đầy hổ thẹn và áy náy, mắt cũng đỏ hoe.
“Con xin lỗi mẹ, con sai rồi!”
Tiểu Nguyệt Nguyệt nức nở xin lỗi, lúc đó cô bé chỉ mải trừng trị kẻ ác mà hoàn toàn không nghĩ đến hậu quả.
“Con đi đến trường thả hắn ta xuống ngay đây!”
Tiểu Nguyệt Nguyệt nói xong liền chạy ra ngoài liền bị Kỷ Kiều Kiều kéo lại.
“Mẹ thả xuống rồi. Sau này con làm việc gì cũng phải cẩn thận một chút. Công việc kinh doanh của mẹ bây giờ rất lớn, cũng coi như là người có uy tín không thể có tai tiếng được. Nếu không công ty của mẹ sẽ phá sản, hai mẹ con mình chỉ có húp gió Tây Bắc thôi, hiểu chưa?”
“Con hiểu rồi ạ! Mẹ ơi, con sẽ không làm bậy nữa đâu!”
Trong đầu Tiểu Nguyệt Nguyệt lập tức như có chuông báo động reo inh ỏi, toàn thân căng thẳng.
Mình hại người xấu → công ty của mẹ gặp rắc rối → không kiếm được tiền → mình và mẹ phải húp gió Tây Bắc!
Tuyệt đối không được!
Cô bé muốn ăn thịt, muốn ăn hải sản, không muốn húp gió Tây Bắc!
Sau này cô bé sẽ nương tay với kẻ xấu hơn một chút, chỉ gây chút thương tích ngoài da thôi, sẽ không gây phiền phức cho mẹ.
Tiểu Nguyệt Nguyệt âm thầm tự kiểm điểm và hạ quyết tâm.
Kỷ Kiều Kiều vừa mừng lại vừa bực. Cô khuyên hết lời, nói đến khô cả họng mà con bé không nghe. Vừa nói công ty sẽ phá sản là nó liền để vào đầu ngay. Sao trước đây cô không phát hiện ra con bé c.h.ế.t tiệt này lại tham tiền như vậy nhỉ.
May mà nó còn mê tiền, chỉ cần có thứ để uy h.i.ế.p là được. Sau này cô sẽ dùng tiền để trị con bé này.
--
Hết chương 255.
