Thập Niên 90: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Hannibal Phiên Bản Nữ - Chương 293: Ông Ngoại Cháu Là Kỷ Thu Bạch
Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:11
Ví dụ như cô bé đã cắt gân tay gân chân và cả lưỡi của tên đàn em, biến Văn Tứ thành một kẻ ngớ ngẩn rồi giấu hết thức ăn và nước uống trên thuyền.
Dương Linh Linh không tìm thấy gì để ăn uống vừa sợ hãi vừa đói khát, cuối cùng đã điên cuồng xẻo một tảng thịt lớn trên người Văn Tứ.
Văn Tứ lúc đó đã ngây dại không còn biết đau là gì.
Nhưng Tiểu Nguyệt Nguyệt cảm thấy hắn ta cũng thật đáng thương nên trước khi đi cô bé đã rút cây kim trên đầu hắn ta ra.
Văn Tứ vừa tỉnh lại đã thấy Dương Linh Linh định xẻo thịt mình lần nữa, cùng lúc đó cơn đau điếng người từ vết thương trên đùi ập đến nhắc nhở hắn ta về những gì đã xảy ra.
Hắn ta đã từng một lòng một dạ với Dương Linh Linh làm bao nhiêu chuyện vì cô ta, để rồi cuối cùng lại bị chính cô ta xẻo thịt.
Văn Tứ vừa đau đớn vừa hối hận liền rút d.a.o đ.â.m Dương Linh Linh một nhát.
Dương Linh Linh cũng đ.â.m trả lại một nhát.
Tiểu Nguyệt Nguyệt còn cố tình đứng xem một lúc. Chờ đến khi cả hai tắt thở cô bé mới lái thuyền rời đi.
Những chuyện này cô bé sẽ không bao giờ kể ra. Không cần thiết.
Thực ra cảnh sát Hồng Kông cũng nghi ngờ Tiểu Nguyệt Nguyệt chưa nói hết sự thật. Họ còn cho rằng cô bé có người giúp đỡ, nếu không thì làm sao một đứa trẻ chín tuổi có thể bình an vô sự suốt ba ngày trên biển lại còn giữ được bình tĩnh đến vậy, sau khi bị bắt cóc và còn mang theo cả lưỡi d.a.o bên mình.
"Tại sao cháu lại mang theo lưỡi d.a.o bên người?"
Một viên cảnh sát hỏi.
"Bởi vì trước đây cháu từng bị kẻ xấu bắt cóc rồi ạ. Ngã một lần thì khôn ra một chút thôi."
Tiểu Nguyệt Nguyệt bình tĩnh trả lời.
Ánh mắt viên cảnh sát lộ rõ vẻ thương cảm. Đứa trẻ này thật quá xui xẻo bị bắt cóc tới hai lần mà lần nào cũng sống sót trở về.
Đúng là số lớn mạng lớn!
"Một mình trôi nổi trên biển ba ngày cháu không sợ sao?"
"Không ạ. Cháu có thức ăn có nước uống, tại sao phải sợ chứ?"
Tiểu Nguyệt Nguyệt hỏi lại, nhìn viên cảnh sát bằng ánh mắt đầy khó hiểu.
Viên cảnh sát gãi mũi, anh ta có cảm giác như vừa bị một cô nhóc coi thường. Ánh mắt của cô bé rõ ràng là đang chế giễu, anh ta không thể nhìn lầm được.
"Nhưng nhiều người lớn còn thấy sợ hãi mà. Họ chưa từng trải qua huấn luyện sinh tồn trên biển, tâm lý cũng không vững vàng sẽ dễ dàng hoảng sợ khi ở giữa đại dương mênh m.ô.n.g."
Một viên cảnh sát khác giải thích. Thật ra ngay cả cảnh sát như họ nếu phải lênh đênh trên biển ba ngày cũng chắc chắn sẽ sợ hãi.
Áp lực tâm lý khi phải đối mặt với biển cả vô tận trong ba ngày, không biết khi nào mới vào được bờ là cực kỳ lớn, rất ít người có thể chịu đựng nổi.
Việc một đứa trẻ như Tiểu Nguyệt Nguyệt có thể làm được thật khó khiến người khác tin tưởng.
"Cháu không sợ. Vì ông ngoại cháu là Kỷ Thu Bạch!"
Vẻ mặt Tiểu Nguyệt Nguyệt vô cùng thản nhiên. Cô bé thực sự không sợ bởi vì cô bé là cháu ngoại của Kỷ Thu Bạch.
Cô bé không thể làm mất mặt ông ngoại được!
Các viên cảnh sát ngẩn người.
Kỷ Thu Bạch là ai?
Họ không dám hỏi thêm, sợ lại bị cô nhóc này coi thường. Nghe tên thôi cũng biết Kỷ Thu Bạch là một nhân vật rất lợi hại.
Thế là cảnh sát Hồng Kông bắt đầu điều tra về Kỷ Thu Bạch nhưng thông tin vô cùng ít ỏi.
Họ chỉ tìm ra được ông là một chỉ huy cấp cao của một quân khu ở đại lục, mang danh hiệu "Chiến Thần", ngoài ra không còn thông tin nào khác.
Nhưng như vậy là đủ rồi.
Cháu ngoại của Chiến Thần chắc chắn không phải người bình thường.
Ánh mắt các viên cảnh sát nhìn Tiểu Nguyệt Nguyệt lập tức thay đổi, trở thành ánh mắt ngưỡng mộ dành cho một cường giả.
Họ tin chắc rằng vài năm nữa cô bé này sẽ trở nên lợi hại như ông ngoại của mình, trở thành một nữ Chiến Thần.
Vụ bắt cóc này cứ thế khép lại. Năm tên tội phạm đều đã c.h.ế.t. Đây có thể coi là vụ án bắt cóc nhẹ nhàng nhất mà cảnh sát Hồng Kông từng xử lý: con tin bình an trở về, còn bọn bắt cóc thì tự tiêu diệt lẫn nhau.
Nếu vụ án bắt cóc nào cũng như thế này cảnh sát họ sẽ nhàn đi biết bao.
--
Kỷ Kiều Kiều đưa Tiểu Nguyệt Nguyệt về khách sạn. Mấy ngày nay Kỷ Phi Dương gầy đi trông thấy. Cậu bé vốn mê thịt nhất nhưng suốt một tuần qua chỉ ăn rau xanh. Cậu bé đã tự hứa rằng nếu Tiểu Nguyệt Nguyệt chưa về thì cậu tuyệt đối không đụng đến một miếng thịt nào.
"Chị Nguyệt Nguyệt!"
Khi nhìn thấy Tiểu Nguyệt Nguyệt, Kỷ Phi Dương sững người ngỡ mình đang gặp ảo giác. Cậu bé đưa ngón tay vào miệng c.ắ.n một cái thật mạnh. Dù rất đau nhưng cậu lại vui sướng tột độ, lao tới như một quả bóng thịt ôm chầm lấy Tiểu Nguyệt Nguyệt mà khóc nức nở.
"Hu hu... Cuối cùng chị cũng về rồi, em lại được ăn thịt rồi!"
Kỷ Phi Dương gào khóc nước mắt tuôn như vòi nước.
Một tuần không được ăn thịt cậu bé đã khổ sở biết bao!
Kỷ Kiều Kiều bất lực cong môi. Thằng nhóc béo này trong lòng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn thịt. Nhưng có thể vì Tiểu Nguyệt Nguyệt mà kiêng thịt cả tuần, đúng là hoạn nạn mới thấy chân tình.
"Tối nay ăn chân giò!"
Tiểu Nguyệt Nguyệt vỗ nhẹ vào lưng cậu họ rồi ghét bỏ đẩy ra vì nước mắt nước mũi của cậu đã dính hết lên quần áo mình.
"Sau này chị đừng bỏ em lại một mình nữa nhé! Chúng ta phải có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia chứ!"
Kỷ Phi Dương tủi thân sụt sịt. Rõ ràng là cả hai cùng bị bắt cóc vậy mà cuối cùng chỉ có một mình Tiểu Nguyệt Nguyệt đối phó với bọn tội phạm, còn cậu bé thì lại ung dung ngủ ở khách sạn.
Cậu bé dù gì cũng là vai người cậu, nếu để người khác biết chuyện này cậu bé còn mặt mũi nào nữa?
"Được thôi!"
Tiểu Nguyệt Nguyệt đồng ý rất nhanh gọn. Dù sao thì nếu sau này có chuyện gì xảy ra, cô bé chắc chắn vẫn sẽ bỏ cậu bé lại thôi.
Mang theo một cậu nhóc béo ú hành động rất bất tiện, một mình cô bé xử lý mọi việc sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Kỷ Phi Dương nín khóc tươi cười trở lại, dù trên khuôn mặt mũm mĩm vẫn còn vương hai hàng nước mắt. Cậu bé tíu tít đòi ăn chân giò.
Kỷ Kiều Kiều đã sớm dặn khách sạn chuẩn bị món chân giò hầm, hai chiếc, mỗi đứa một chiếc, cho chúng ăn thỏa thích.
Cô gọi điện báo cáo tình hình cho Kỷ Thu Bạch không hề giấu giếm chút nào, kể cả những nghi ngờ của mình.
"Tốt lắm! Ba đã biết Nguyệt Nguyệt sẽ không sao mà. Những gì ba dạy con bé đâu phải là vô dụng."
Kỷ Thu Bạch vô cùng vui mừng, trong lòng hạ quyết tâm chờ cháu gái lớn hơn một chút nhất định phải đưa con bé vào quân đội.
Không chỉ vì yêu tài mà còn là vì muốn tốt cho Tiểu Nguyệt Nguyệt.
Con bé này nếu đi vào con đường sai trái sẽ là một mầm họa lớn. Chỉ có vào quân đội mới có thể rèn giũa và kiềm chế nó.
"Ba, con lo lắng..."
Kỷ Kiều Kiều chưa nói hết câu đã bị Kỷ Thu Bạch ngắt lời:
"Không có gì phải lo lắng cả. Sau này Nguyệt Nguyệt cứ để ba tự tay dạy dỗ. Nó sẽ trở thành chiến sĩ giỏi nhất bảo vệ tổ quốc, mang lại vinh quang cho đất nước!"
Kỷ Thu Bạch biết con gái lo lắng điều gì nhưng hắn tin tưởng vào cô cháu ngoại của mình. Đứa trẻ này chỉ ra tay với kẻ ác. Dùng cái ác để trừng trị kẻ ác, đó cũng là một việc thiện lớn lao!
Có được sự bảo đảm của Kỷ Thu Bạch, Kỷ Kiều Kiều lập tức thấy vững tâm hơn.
Cô cũng cảm thấy để Tiểu Nguyệt Nguyệt vào quân đội là lựa chọn tốt nhất.
Kỷ Kiều Kiều lại gọi điện cho mấy người lớn tuổi trong nhà. Biết tin Tiểu Nguyệt Nguyệt đã bình an trở về mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
"Xử lý xong chuyện bên đó thì đưa Tiểu Nguyệt Nguyệt và Phi Dương về nhé. Bọn trẻ đã chịu khổ rồi, bà sẽ làm đồ ăn ngon bồi bổ cho chúng."
Lưu Thải Hồng nói.
"Vâng ạ. Bên này con còn chút việc chưa xong, giải quyết ổn thỏa là con về ngay."
Kỷ Kiều Kiều đồng ý.
Cô đúng là còn một vài việc chưa giải quyết xong. Món nợ ân tình với Hoàng lão đại vẫn chưa trả. Mặc dù ông ta không cứu được Tiểu Nguyệt Nguyệt nhưng đã cung cấp thông tin quan trọng, cô phải đến cảm tạ.
Kỷ Kiều Kiều chủ động tìm gặp Hoàng lão đại, không nói lời thừa thãi mà trực tiếp đưa ra một chiếc thẻ, bên trong có năm mươi triệu.
"Nhờ có thông tin mà Hoàng lão đại cung cấp. Đây là chút lòng thành mong Hoàng lão đại nhận lấy mời anh em bên dưới một chầu rượu!"
"Cô Kỷ khách sáo quá rồi. Nếu đã vậy thì tôi xin nhận. Sau này ở Hồng Kông có việc gì cứ đến tìm tôi."
Hoàng lão đại cũng không từ chối nhận lấy chiếc thẻ. Ông ta rất nể phục Kỷ Kiều Kiều, tuy là phụ nữ nhưng làm việc còn dứt khoát hơn nhiều người đàn ông. Ông ta thích những người thẳng thắn và hào phóng như vậy.
"Được!"
Kỷ Kiều Kiều đồng ý. Có một số việc quả thật chỉ có Hoàng lão đại mới làm được.
Sau khi cô rời đi Hoàng lão đại cho người đi kiểm tra số tiền trong thẻ.
Biết được có tới năm mươi triệu, ông ta có chút bất ngờ cười nói:
"Cũng hào phóng thật đấy!"
Sau này nếu cô Kỷ đây có tìm ông ta giúp việc gì, ông ta nhất định sẽ làm cho t.ử tế. Coi như là kết một mối duyên lành.
--
Thẩm Anh Dương ban đầu không biết chuyện Tiểu Nguyệt Nguyệt bị bắt cóc. Sau khi biết tin, ông ta đã dùng các mối quan hệ của mình để giúp đỡ.
Dù không có tác dụng gì nhiều, Kỷ Kiều Kiều vẫn rất cảm kích.
Trước khi rời Hồng Kông cô đã tìm Thẩm Anh Dương để chào từ biệt.
--
Hết chương 293.
