Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 70
Cập nhật lúc: 22/03/2026 20:04
“Để em đi xem sao?”
“Chị dâu,” Lương Tiểu Đệ vừa đọc sách vừa gọi, “Em gặp nó trên đường rồi, gọi nó đi nhanh lên nó cũng không nghe.”
“Không xảy ra chuyện gì là được, chị lo con bé còn nhỏ bị bắt cóc.”
Lương Tiểu Đệ hừ một tiếng, bắt cóc bé gái? Thời này muốn bắt cóc cũng phải bắt cóc bé trai chứ, loại như Lương Tiểu Muội mà bị bắt cóc, thì nhà bắt cóc nó nuôi không nổi hai ngày là phải thắp hương khấn phật mời vị thần này đi ngay, chị dâu thực sự lo lắng vô cớ.
Tô Duy Duy liếc nhìn cuốn sách cậu đang đọc, không khỏi chấn động. Cô nhìn thấy cái gì đây? Lương Tiểu Đệ lại đang xem biểu đồ xu hướng cổ phiếu!!! Vậy là đại lão cuối cùng cũng đi vào chính đạo rồi? Cứ đà này cô cách ngày một đêm giàu sụ càng lúc càng gần rồi! Tô Duy Duy càng nghĩ càng kích động, cô nhất định phải sớm hoàn thành tích lũy ban đầu, nếu không đợi Tiểu Đệ xuất sơn mà cô chưa có tiền đầu tư vào chứng khoán, thì lỗ to!
“Tiểu Đệ, sách gì đấy?”
Lương Tiểu Đệ có chút ngại ngùng giơ tên sách cho Tô Duy Duy xem: “Là cuốn sách cũ em nhặt được ở xưởng sửa xe, nói về một số chuyện chứng khoán.”
“Chứng khoán?”
“Chị dâu cũng biết chứng khoán ạ?”
Tô Duy Duy gật đầu, kiếp trước cô cũng từng mua cổ phiếu, nhưng trình độ chơi chứng khoán của cô bình thường, cơ bản là lần nào kiếm được chút tiền là rút ra ngay, thuộc kiểu bảo thủ, kinh nghiệm thì không đáng kể, nhưng đối với Lương Tiểu Đệ trước mắt, cô vẫn có thể nói được vài câu.
“Nghe người ta nói, cổ phiếu có thể khiến người ta một đêm giàu sụ, nhưng cũng có thể khiến người ta một đêm trắng tay. Chị thấy tâm thái người chơi chứng khoán rất quan trọng, phải luôn tỉnh táo, biết mình đang làm gì, nếu không dù kiếm được nhiều tiền đến đâu, cũng sớm muộn mất cả chì lẫn chài.”
Lương Tiểu Đệ gật đầu lia lịa, trong sách cũng nói như vậy. Người chơi chứng khoán ngoài việc phải có độ nhạy cảm nhất định với con số, cũng phải giữ cảnh giác. Trên cổ phiếu biến động đều là con số, nhưng quy đổi ra đều là tiền tươi thóc thật. Có những người giúp người khác chơi chứng khoán, người ta đặt cả gia tài tính mạng vào người chơi, càng phải cẩn thận hơn mới được. Tuy nhiên giờ cậu nghĩ nhiều thế này còn hơi sớm, cậu chẳng qua chỉ xem chơi thôi, chỉ thấy thứ này khá thú vị, bèn xem đi xem lại cuốn sách này mấy lần, cậu làm gì có tiền mà chơi chứng khoán.
“Chị dâu, sau này có cơ hội em cũng muốn thử xem, nhưng em không có tiền, cũng không biết bao giờ mới kiếm được tiền chơi chứng khoán.”
Tô Duy Duy híp mắt cười, thầm nghĩ dù cho cậu một ngàn, cậu cũng có thể biến một ngàn này thành mười vạn trăm vạn ngàn vạn...
Cô lập tức an ủi: “Giờ không có tiền không sao, sau này thiếu gì cơ hội.” Đang nói thì Tô Duy Duy thấy Lương Tiểu Muội mặc áo hoodie trốn sau cái cây to trước cửa, thỉnh thoảng thò đầu ra từ sau cái cây, lén lút nhìn Tô Duy Duy, nhưng vừa chạm phải ánh mắt Tô Duy Duy, con bé liền rụt ngay lại.
Tô Duy Duy thấy buồn cười, đi qua hỏi: “Tiểu Muội, sao trốn sau cây không vào nhà? Cả nhà đang đợi em ăn cơm đấy.”
Lương Tiểu Muội vươn ngón tay cạy vỏ cây, hồi lâu không nói gì. Tô Duy Duy lại hỏi một lần nữa, con bé vẫn chỉ dùng móng tay trỏ cạy vỏ cây, cạy rách cả vỏ cây. Mắt con bé ngấn lệ, làm Tô Duy Duy giật mình, vội vàng gặng hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì cứ nói với chị, chị không trách em đâu.”
Lương Tiểu Muội lúc này mới dè dặt liếc cô: “Thật ạ?”
“Đương nhiên là thật.”
“Vậy chị thề đi, nói chị sẽ không đ.á.n.h em!”
Tô Duy Duy tức cười, giơ hai ngón tay lên: “Được được được! Chị thề là được chứ gì? Thế rốt cuộc em bị làm sao?”
Cô vừa dứt lời, thì thấy Tranh Tranh lôi ra hai tờ giấy A3 trong cặp sách Lương Tiểu Muội. Không biết nhìn thấy gì, Tranh Tranh lộ ra vẻ mặt rất khinh bỉ, rồi giơ bài thi đó cho Tô Duy Duy xem. Thế là Tô Duy Duy nhìn thấy điểm số trên hai tờ bài thi đó 69! 19!
“…………” Đã nói là hai điểm một trăm cơ mà? Tô Duy Duy chỉ thấy quỷ dị, nhìn Lương Tiểu Muội với ánh mắt càng thêm khó hiểu. Vì biết Lương Tiểu Muội là đại lão văn học tương lai, cô cứ đinh ninh con bé nhất định là thiên tài, ít nhất trong chuyện học hành sẽ không khiến người ta phiền lòng. Nhưng cô lại quên mất, Lương Tiểu Muội không có nền tảng mẫu giáo, mới vào lớp một ít nhiều sẽ không thích ứng, hơn nữa một học sinh dùng ngón chân để đếm số, bạn có thể trông mong nó thi được hai điểm một trăm ngay lập tức sao? Cô quả nhiên không có kinh nghiệm làm mẹ, đ.á.n.h giá thấp Lương Tiểu Muội rồi.
Lương Tiểu Muội thấy cô hồi lâu không nói gì, sợ đến mức òa khóc nức nở. Con bé không phải sợ Tô Duy Duy đ.á.n.h mình, thực tế thì Tô Duy Duy chưa bao giờ đ.á.n.h nó, nhưng nó sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của chị dâu, sợ chị dâu vì nó thi không tốt mà không thích nó nữa.
Tô Duy Duy đỡ trán, đau đầu vô cớ, “Thôi được rồi, chị dâu có nói gì đâu, lần sau thi cho tốt là được chứ gì? Nghĩ theo hướng tích cực thì, thi được 19 điểm chứng tỏ không gian tiến bộ của em còn lớn lắm, đúng không?”
Cô an ủi hồi lâu, Lương Tiểu Muội vừa khóc vừa quệt mũi, vẫn là chị dâu tốt, biết an ủi nó, nó yêu chị dâu nhất.
Tranh Tranh bên cạnh cười khẩy khó hiểu, vậy là cuối cùng Duy Duy cũng nhận ra Lương Tiểu Muội là đồ ngốc rồi? Còn khoác lác bảo thi hai điểm một trăm, kết quả thì sao? Toán mới thi được 19! Cậu mở bài thi xem lỗi sai của Lương Tiểu Muội.
Tiểu Hồng buổi tối 9 giờ đi ngủ, mẹ ngủ muộn hơn bạn ấy một tiếng, hỏi mẹ mấy giờ ngủ?
Đáp: 8 giờ.
Đúng là thiên tài nha, chẳng lẽ Lương Tiểu Muội đến giờ vẫn không biết 8 giờ sớm hơn 9 giờ sao? Nhìn đồng hồ là thấy ngay mà? Lần nào kim cũng chỉ vào số 8 rồi mới chỉ vào số 9.
Hỏi: ( ) + 9 19?
Đáp: 1
Tranh Tranh tức cười, bỗng nhiên tha thứ cho việc Lương Tiểu Muội cứ tranh sủng với cậu, còn luôn đả kích cậu, dù sao người IQ thấp cũng chỉ đến thế thôi nhỉ? Cậu bỗng muốn cười, tâm trạng tốt bất ngờ, thấy Lương Tiểu Muội đi sang bên rửa mặt, Tranh Tranh ngồi vào bàn, ngân nga bài hát cô giáo dạy, cười híp mắt cầm đũa đợi ăn cơm.
Lương Tiểu Đệ khó hiểu liếc cậu một cái, cứ cảm thấy Tranh Tranh không biết nói hình như hiểu rất nhiều chuyện, giống như bây giờ, tâm trạng Tranh Tranh dường như rất tốt? Cậu lại nhìn Lương Tiểu Muội trong nhà, tự lắc đầu, Tranh Tranh mới hơn ba tuổi, nó thì hiểu cái gì? Chắc chắn là nhìn nhầm rồi.
