Thập Niên Quân Hôn: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Ta Là Kẻ Xấu Xa Nhất - Chương 17: Ly Hôn! Nhất Định Phải Ly Hôn

Cập nhật lúc: 07/05/2026 02:02

Lâm Hướng Nam cầm bức thư tình đó lên xem kỹ, rồi cô không nhịn được mà bật cười.

"Chữ viết xấu thật."

Cô là học sinh cấp ba, người đi học sao có thể ngày nào cũng mang cặp sách rỗng tới trường được.

Cặp đeo chéo quá nặng sẽ đè lên vai rất khó chịu, nên hai quyển sách trên bàn là cái bình phong cô mang từ nhà đi tối hôm trước và mang tới trường sáng hôm sau. Vừa ra khỏi cửa là cô ném sách vào không gian rồi.

Nói cách khác, hai quyển sách này ngoài Lâm Hướng Nam ra thì chỉ người nhà mới chạm vào được. Bạn cùng lớp còn chẳng thấy sách đâu, lấy đâu ra cơ hội mà nhét thư tình.

Lâm Hướng Nam chẳng cần động não cũng đoán ra ai viết bức thư này. Ngoài Lưu Hồng Anh ở cùng phòng ra thì chẳng thể là ai khác.

Lâm Hướng Nam đang suy nghĩ thì Lưu Hồng Anh đẩy cửa bước vào phòng.

Ánh mắt Lưu Hồng Anh rơi trên bức thư tình đó, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười, hỏi: "Tiểu Nam đang xem gì thế? Sao tâm trạng tốt vậy?"

"Xem thư tình của một kẻ ngốc viết cho mình đây."

Lâm Hướng Nam thở dài một tiếng: "Đáng tiếc thật. Tôi sắp phải phụ lại tình cảm của người ta rồi. Mẹ nói đúng, Triệu Kỳ là người tốt, tôi cũng không định kén chọn thêm nữa. Vài ngày nữa tôi sẽ xác định quan hệ với cậu ta."

"Tình cảm không thể cưỡng cầu. Nếu cậu không thích Triệu Kỳ thì đừng làm khó bản thân." Nụ cười của Lưu Hồng Anh cứng lại.

Lâm Hướng Nam cười giả tạo: "Thời gian qua làm phiền cậu rồi. Triệu Kỳ cứ lấy cớ tới nhà mãi. Vài ngày nữa tôi xác định quan hệ với cậu ta rồi, sẽ không như thế nữa đâu."

"Không phiền đâu. Đồng chí Triệu nói chuyện hành xử đều rất lịch sự mà."

"Ồ? Thật sao? Thế thì tốt rồi." Lâm Hướng Nam hỏi: "Mẹ lại giới thiệu cho cậu một người à? Hình như cũng là thanh niên trí thức về thành phố?"

"À, đúng vậy, cha của thanh niên trí thức đó bị liệt, nên để con trai về thành phố tiếp quản công việc." Nụ cười của Lưu Hồng Anh không chạm tới ánh mắt.

Đối tượng lần này tính ra cũng ổn, nhưng gánh nặng gia đình quá lớn, Lưu Hồng Anh cũng chẳng ưng.

Mà phải nói thật, hai năm nay những đối tượng Hồ Mỹ Lệ giới thiệu cho cô ta chẳng ra sao cả. Hoặc là gia đình có vấn đề, hoặc là bản thân người đó có vấn đề.

Chẳng ai được như Triệu Kỳ, người tốt mà gia cảnh cũng tốt.

Nghĩ cũng phải, con đẻ với con riêng vốn dĩ khác nhau, có chàng trai tốt, tất nhiên Hồ Mỹ Lệ chỉ giữ lại cho con gái ruột của mình.

Vậy mà Lâm Hướng Nam vẫn không biết hưởng phúc, ngay cả người như Triệu Kỳ cô cũng chẳng thèm ngó ngàng.

Lưu Hồng Anh thầm nói lời xin lỗi với Lâm Hướng Nam trong lòng. Thời gian nhà mình dành cho cô không còn nhiều nữa, Triệu Kỳ là người đàn ông tốt nhất cô có thể nắm lấy, cô không cam tâm để vuột mất. Nếu Lâm Hướng Nam đã không thích, cô cướp lấy chắc cũng chẳng sao.

Lâm Hướng Nam biết cô ta đang âm mưu gì, nhưng không vạch trần, ngược lại còn xúi giục: "Cơ hội phải do mình tự nắm lấy chứ. Đừng để người nhà nói gì nghe nấy."

"Tôi đâu cần cậu dạy." Lưu Hồng Anh cười nói: "Tôi tự biết liệu."

"Cậu biết liệu là tốt rồi."

Lâm Hướng Nam nói vài ngày nữa sẽ chấp nhận theo đuổi của Triệu Kỳ chỉ là để tạo áp lực cho Lưu Hồng Anh. Nhưng cô không ngờ, hiệu suất của Lưu Hồng Anh lại cao đến vậy, ngay ngày hôm sau cô ta đã làm lớn chuyện.

Trời vừa tối, có bà thím trong viện thấy có người đang ôm ấp trong con hẻm bên ngoài, bà liền hét ầm lên.

"Ôi chao, nhà nào có đứa không biết xấu hổ lại ra ngoài kia làm chuyện bại hoại thế này!"

Nghe có bát quái kiểu này, mọi người trong viện ai nấy đều hứng thú, dù là người đã nằm ngủ rồi cũng vội khoác áo chạy ra xem náo nhiệt.

"Ai thế ai thế? Rốt cuộc là chuyện gì?" Hồ Mỹ Lệ xông lên tuyến đầu hóng hớt.

Lưu Hồng Anh và Triệu Kỳ bị mọi người chặn lại tại hiện trường, chạy đằng trời cũng không thoát.

Bị đám đông nhìn chằm chằm, Lưu Hồng Anh vội vàng chỉnh lại quần áo, giả vờ thẹn thùng, cúi đầu không nói.

Biểu cảm trên mặt Triệu Kỳ vốn đang đắc ý, nhưng khi có người dùng đèn pin chiếu vào nhìn rõ người bên cạnh, sắc mặt cậu ta lập tức cứng đờ.

"Là hiểu lầm, tôi và cô ta không có gì cả." Triệu Kỳ muốn phủi sạch quan hệ.

Lưu Hồng Anh cũng nói theo: "Đúng thế ạ. Hiểu lầm thôi. Tôi và anh ấy đang tìm hiểu nhau, anh ấy không hề giở trò lưu manh."

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Triệu Kỳ đen như đáy nồi. Dù có ngốc đến mấy cậu ta cũng hiểu mình đã bị tính kế, chỉ biết trách bản thân mắt mù mà lại nổi lòng tham.

Hoặc là chịu tội lưu manh, bị bắt đi cải tạo, hoặc là cưới Lưu Hồng Anh này về để chịu trách nhiệm.

Triệu Kỳ căn bản không còn lựa chọn nào khác, chỉ đành hùa theo: "Tôi chỉ nói chuyện với đối tượng của mình thôi, không làm gì cả."

Thời gian gần đây cậu ta thường tới đây nên mọi người trong viện đều biết mặt, cũng biết đối tượng theo đuổi ban đầu của cậu ta là Lâm Hướng Nam, giờ lại ôm ấp với Lưu Hồng Anh.

Đám đông lập tức nhìn về phía Hồ Mỹ Lệ và Lâm Hướng Nam với ánh mắt đầy mong đợi, ngóng chờ màn kịch hay.

"Đồ con ranh không biết xấu hổ, còn nhỏ tuổi đã biết cướp đàn ông rồi à!"

Hồ Mỹ Lệ thực sự nổi điên, bà gầm lên một tiếng rồi định lao tới đ.á.n.h người. Lâm Hướng Nam nhanh tay lẹ mắt kéo bà lại, lớn tiếng khuyên ngăn: "Đàn ông thôi mà, thiếu gì đâu, mẹ đừng kích động."

"Bà đây nuôi dưỡng bấy lâu, đúng là nuôi ong tay áo! Phỉ nhổ, đồ vong ơn bội nghĩa. Nhà họ Lưu chẳng có đứa nào tốt lành!"

Hồ Mỹ Lệ bị kéo lại, nhưng Lưu Lão Hắc dưới ánh nhìn của mọi người cũng không giữ được thể diện, bèn tiến lên cho Lưu Hồng Anh một cái bạt tai, đẩy cô ta về nhà.

"Đồ mất mặt xấu hổ. Cút ngay về nhà cho tao. Để xem tao xử lý mày thế nào."

Lưu Hồng Anh vốn dĩ đã bị tật ở chân, nên bị đẩy một cái liền ngã nhào xuống đất.

Cô ta đỏ hoe mắt, ôm lấy ống quần Lưu Lão Hắc, khóc lóc nói: "Cha, con biết sai rồi ạ."

Tiếng khóc của cô ta lại khơi dậy chút tình phụ t.ử ít ỏi của Lưu Lão Hắc, lực tay ông ta dịu lại, kéo cô ta dậy rồi nói: "Mau về nhà với tao. Giải thích cho mẹ mày và em gái mày nghe."

Giờ cả viện đang xem kịch hay, Lâm Hướng Nam huých tay Hồ Mỹ Lệ, thì thầm vào tai: "Mẹ nhìn bộ dạng bọn họ xem, chắc chắn lại muốn chuyện này trôi qua dễ dàng rồi. Chuyện này mà mẹ cũng nhịn được sao?"

Với cái tính khí đó của Hồ Mỹ Lệ, có thể nhịn được mới là chuyện lạ.

Hồ Mỹ Lệ trợn mắt nhìn Lưu Lão Hắc, nghiến răng nghiến lợi hét lên: "Ly hôn! Nhất định phải ly hôn! Cuộc sống này tôi không thể nào tiếp tục với ông được nữa!"

Những người đang hóng chuyện vừa định về nhà, nghe thấy câu này liền dừng bước, ánh mắt rực lửa nhìn về phía Hồ Mỹ Lệ, rồi bắt đầu xì xào bàn tán.

Trước đây mỗi khi Hồ Mỹ Lệ đòi ly hôn, người trong viện đều khuyên ngăn, nhưng giờ phút này, đám đông chỉ biết cảm thán, tự giác ném hết tội lỗi lên đầu Lưu Hồng Anh.

"Tôi sớm đã nhìn ra Lưu Hồng Anh là kẻ chuyên phá hoại gia đình người khác rồi. Từ lúc nó về thành phố tới giờ, cái nhà đó chưa bao giờ yên ổn. Hay thật, cướp người yêu của em gái, còn làm cho bố mình tức giận đến mức đòi ly hôn."

"Tình cảm vợ chồng hơn chục năm trời, cứ thế mà bị phá tan tành."

"Hồ Mỹ Lệ cũng đã nuôi dạy đứa con này hơn mười năm rồi. Đàn ông thì vô tâm, chuyện ăn mặc của con cái trong nhà, thứ gì chẳng là một tay Hồ Mỹ Lệ lo liệu. Giờ con cái lớn rồi lại muốn đuổi mẹ kế đi, đúng là kẻ không có lương tâm."

Mặc kệ mọi người bàn tán xôn xao, Lâm Hướng Nam dõng dạc tuyên bố: "Mẹ, con ủng hộ mẹ!"

Lâm Hướng Tây cũng nhanh nhảu tiếp lời: "Mẹ, con cũng ủng hộ mẹ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.