Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 4: Cầu Hôn Dưới Cầu Vồng

Cập nhật lúc: 27/02/2026 19:01

"Chị làm như vậy không sợ bác gái biết sao?" Chu Mẫn Mẫn trừng mắt nhìn Chu Chiêu Chiêu.

Mẹ ruột của Chu Chiêu Chiêu là Diêu Trúc Mai, một người phụ nữ nông thôn không có văn hóa, một chữ bẻ đôi cũng không biết, mấy năm nay nhờ làm ở xưởng chiếu mới biết được vài chữ.

Nguyện vọng lớn nhất đời bà là mong một đôi con cái đều có thể thi đỗ đại học, trở thành người có văn hóa.

Cho nên, đối với Chu Mẫn Mẫn được giáo viên Quách Phong Cầm giáo d.ụ.c, Diêu Trúc Mai yêu thương đến tận xương tủy.

Thậm chí từng yêu cầu Chu Chiêu Chiêu phải giống như Chu Mẫn Mẫn.

Trước kia bất kể xảy ra chuyện gì, người Diêu Trúc Mai đ.á.n.h mắng đầu tiên, chắc chắn là Chu Chiêu Chiêu.

Trước kia, cô ngốc.

Luôn bị nhồi nhét quan niệm mà Diêu Trúc Mai suốt ngày niệm trên miệng: "Mẫn Mẫn là em gái, ra ngoài con phải bảo vệ em, có chuyện gì phải nhường nhịn em."

Kiếp trước cô đã gánh bao nhiêu cái nồi cho Chu Mẫn Mẫn?

Kiếp này còn muốn mách lẻo?

Chu Chiêu Chiêu sẽ không chiều theo cái thói xấu của cô ta nữa.

"Chu Mẫn Mẫn," Chu Chiêu Chiêu gọi giật cô ta lại từ phía sau, "Nói không lại thì đi mách phụ huynh, cô bao nhiêu tuổi rồi?"

Người vây xem bên cạnh phụt một tiếng không nhịn được cười.

"Bác gái nhất định sẽ không tha cho chị đâu." Chu Mẫn Mẫn quay đầu hung hăng nhìn Chu Chiêu Chiêu, tưởng rằng cô sợ rồi, "Nếu chị đi tát tên lưu manh không biết xấu hổ kia hai cái bạt tai, em sẽ xem xét nói đỡ cho chị trước mặt bác gái."

"Chị vẫn là chị của em."

"Hai cái bạt tai?" Chu Chiêu Chiêu trầm ngâm một chút, "Tên lưu manh thối tha?"

"Đúng," Chu Mẫn Mẫn khoanh tay trước n.g.ự.c có chút đắc ý nói, "Chỉ cần chị đ.á.n.h, em sẽ xin tha cho chị."

"Được thôi, vậy thì chị cảm ơn em nhé." Chu Chiêu Chiêu nghĩ nghĩ, nghiêm túc gật đầu.

Dương Duy Lực ánh mắt trầm xuống, nhưng không lên tiếng, đứng đó nhìn cô.

Mà Thẩm Quốc Lương đứng bên cạnh anh thì lộ ra nụ cười hài lòng, thậm chí còn khiêu khích nhìn Dương Duy Lực một cái.

Im lặng nói một câu, "Rác rưởi mãi mãi là rác rưởi."

Hắn ta quay nghiêng mặt nói với Dương Duy Lực, Chu Chiêu Chiêu không nhìn thấy khẩu hình miệng của hắn ta, nhưng cô rốt cuộc cũng làm vợ chồng với Dương Duy Lực một đời, tuy không biết hắn ta nói gì, nhưng có thể cảm nhận được chắc chắn không phải lời hay ý đẹp gì.

Nếu không, sắc mặt Dương Duy Lực sẽ không khó coi như vậy.

"Tên lưu manh thối tha." Chu Chiêu Chiêu nổi giận, hét lớn một tiếng, tay cũng rất nhanh nhẹn giơ lên khi dứt lời.

"Bốp bốp" hai tiếng.

Hai tiếng rất sảng khoái.

Nhưng cũng làm cho tất cả mọi người xung quanh đều ngơ ngác.

"Chị điên rồi." Chu Mẫn Mẫn lao tới, lo lắng nhìn mặt Thẩm Quốc Lương, sau đó quay người quát mắng Chu Chiêu Chiêu, "Sao chị lại đ.á.n.h anh ấy!"

"Không phải cô bảo tôi đ.á.n.h sao?" Chu Chiêu Chiêu nghiêng đầu vẻ mặt rất mơ hồ, "Cô nói muốn tôi giúp cô đ.á.n.h tên lưu manh thối tha bắt nạt cô này, tôi làm chị sao có thể không làm theo chứ?"

"Mẹ tôi vẫn thường nói, tôi là chị ra ngoài phải bảo vệ cô cho tốt," Chu Chiêu Chiêu rất nghiêm túc túm lấy cổ áo Chu Mẫn Mẫn, "Cô xem cô bị tên lưu manh kia bắt nạt kìa, chậc chậc... trên cổ này toàn là nốt đỏ..."

"Tôi đ.á.n.h hắn ta còn là nhẹ đấy."

"Loại lưu manh thối tha không biết xấu hổ như hắn ta, chúng ta nên đi kiện hắn ta tội giở trò lưu manh, cho hắn ta đi tù." Chu Chiêu Chiêu càng nói càng thấy đúng, "Cô đừng sợ, tôi nhất định sẽ thay cô xin chú thím hai tha thứ, chuyện này không phải lỗi của cô, cô cũng là người bị hại."

"Thím hai thương tôi như vậy, nhất định sẽ không trách cô đâu."

Những lời vừa rồi Chu Mẫn Mẫn nói với cô, bây giờ cô lại trả nguyên xi cho cô ta.

Làm Chu Mẫn Mẫn tức đến mức suýt nổ tung tại chỗ.

"Chu Chiêu Chiêu," Thẩm Quốc Lương bị hai cái tát bất ngờ này làm cho hoàn toàn mụ mị, đen mặt nhìn cô, "Hôm nay cô quyết tâm muốn làm tôi mất mặt đúng không?"

"Thẩm Quốc Lương, tôi phải cảm ơn anh," Chu Chiêu Chiêu cười nhạo một tiếng, "Cảm ơn ly coca có bỏ t.h.u.ố.c của anh."

"Còn nói làm mất mặt anh?" Nụ cười châm chọc trên mặt cô càng đậm hơn, "Tin rằng các vị có mặt ở đây hôm nay trong lòng đều có một cán cân."

"Hơn nữa, chúng ta bây giờ chẳng có quan hệ gì, anh nói lời này tôi không gánh nổi đâu."

"Chu Chiêu Chiêu." Thẩm Quốc Lương hung tợn nhìn cô, nghiến răng nói, "Cô nhớ kỹ cho tôi, chúng ta cứ chờ xem."

Nói xong lại nhìn Dương Duy Lực một cái đầy thâm độc, hung hăng huých vào vai anh, cười lạnh, "Mày cũng thế."

"Chờ đấy." Dương Duy Lực cũng không bị dáng vẻ của hắn ta dọa sợ, lạnh lùng nhìn hắn ta, "Hy vọng đừng để tôi đợi quá lâu."

Lời này, quả thực quá kéo thù hận!

Thẩm Quốc Lương dùng ngón tay chỉ vào anh, cuối cùng tức giận bỏ đi.

"Anh Quốc Lương..." Chu Mẫn Mẫn ở phía sau cuống đến mức giậm chân, lại thấy Chu Chiêu Chiêu căn bản ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm cho Thẩm Quốc Lương, cuối cùng tức giận trừng mắt nhìn cô một cái, "Anh Quốc Lương, anh đợi em với."

Mọi người, "..."

Không có kịch xem nữa cũng nhanh ch.óng giải tán.

Mưa bên ngoài không biết đã tạnh từ lúc nào, bầu trời trở nên xanh thẳm lạ thường, không khí cũng vô cùng trong lành.

Hít thở không khí trong lành sau cơn mưa, trọc khí trên người dường như đều bị xua tan.

"Hôn sự với Thẩm Quốc Lương không dễ hủy đâu." Dương Duy Lực hoàn hồn, nhìn cô gái đang đứng bên ngoài ngẩng đầu nhắm nghiền hai mắt.

"Em biết." Chu Chiêu Chiêu quay đầu nhìn anh.

Bố của Thẩm Quốc Lương là Thẩm Kiến Tân, phó giám đốc một ngân hàng ở huyện Chu Thủy, sở dĩ đồng ý cho con trai cưới con gái một hộ kinh doanh cá thể, hoàn toàn là nhắm vào tiền của Chu Chính Văn.

Thời đại này "vạn nguyên hộ" vốn đã rất ít, mà Chu Chính Văn lúc này chỉ riêng tiền gửi ngân hàng đã có mấy chục vạn, còn chưa tính xưởng chiếu mạt chược ông mở và vốn lưu động trên sổ sách.

Thẩm Kiến Tân đã sớm muốn tranh chức giám đốc nhiệm kỳ tới, chỉ cần có thể làm thông gia với Chu Chính Văn, cái ghế giám đốc ngân hàng này của ông ta sẽ vững chắc.

"Nhưng em không sợ." Cô gái cười cười, đôi mắt hạnh xinh đẹp nhìn anh, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ, "Dương Duy Lực, anh có muốn cưới em không?"

Dương Duy Lực, "..."

Cho nên vừa rồi tại sao lại lo lắng cô sẽ nghĩ quẩn mà đi theo chứ?

"Hôm nay là có người thiết kế hãm hại em," Dương Duy Lực giải thích cho cô, "Chuyện này anh nhất định sẽ điều tra rõ ràng cho em một lời giải thích."

"Cái này không phải rõ ràng rồi sao?" Chu Chiêu Chiêu mở to mắt, "Chu Mẫn Mẫn và Thẩm Quốc Lương đã sớm cấu kết với nhau, muốn em hủy hôn nên mới thiết kế vở kịch này."

"Nói ra thì vẫn là em liên lụy anh." Chu Chiêu Chiêu xua tay, "Nhưng vừa rồi anh nói anh muốn chịu trách nhiệm, anh định bao giờ cưới em?"

"Chu Chiêu Chiêu," giọng nói trầm ấm của Dương Duy Lực truyền đến, "Con gái con đứa phải rụt rè một chút, những lời này không nên để con gái nói."

Sao lại có cô gái động một chút là đòi người khác cưới mình chứ?

Như vậy sẽ khiến con gái nhà người ta mất giá!

Con gái một nhà trăm nhà cầu mà!

Lúc này Dương Duy Lực hoàn toàn không biết, trong những ngày tháng sau này, bản thân anh đã hối hận bao nhiêu lần vì câu nói này.

Mà nụ cười trên mặt Chu Chiêu Chiêu càng đậm hơn.

Nghĩ kỹ lại, người này tuy trong chuyện chăn gối tinh lực dồi dào đến dọa người, nhưng chỉ cần cô thực sự không muốn, anh cũng chưa bao giờ ép buộc cô.

Cô vì chán ghét, chưa bao giờ cho anh sắc mặt tốt. Thậm chí trong chuyện chăn gối cũng cực kỳ bài xích anh.

Dương Duy Lực đâu phải kẻ ngốc, thời gian dài sao có thể không hiểu?

Nhưng anh chưa bao giờ so đo với cô, mà là khắp nơi bao dung cô, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà ngoài ngõ, chỉ cần anh ở nhà, là không để Chu Chiêu Chiêu phải bận tâm.

Kiếp trước, anh đối tốt với cô.

Kiếp này, đổi lại là cô đối tốt với anh đi.

"Dương Duy Lực," cô chỉ lên trời nói, "Nhìn kìa... cầu vồng!"

Chỉ thấy trên bầu trời trong xanh treo một dải cầu vồng tuyệt đẹp.

Những điều tốt đẹp luôn khiến tâm trạng người ta vui vẻ.

Đây là một điềm lành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 4: Chương 4: Cầu Hôn Dưới Cầu Vồng | MonkeyD