Thập Niên: Thiếu Tướng Mệnh Không Con - Chương 37: Mẹ, Đứa Con Trai Này Đừng Nhận Nữa!

Cập nhật lúc: 02/04/2026 04:18

“Cầm lấy!” Lý Phượng Hà hoàn toàn không cho cô có thời gian lơ đãng, nhét một cuốn sách dày cộp vào tay cô:

“Về học cho kỹ, đừng để đến lúc tôi hỏi cái gì cũng không biết!”

Liễu Phi Yên nhận lấy cuốn sách: [ Sổ tay Quy phạm Thao tác Điều dưỡng! ]

“Cảm ơn chị Lý, em nhất định sẽ học tập nghiêm túc!”

Lý Phượng Hà bận rộn làm việc, đầu cũng không ngẩng lên: “Đừng có nói lời hay ý đẹp, quay đầu lại vứt sách sang một bên. Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày tôi đều sẽ kiểm tra việc học của cô, hy vọng cô không làm tôi thất vọng!”

“Sẽ không đâu ạ!” Liễu Phi Yên ôm cuốn sách, suy nghĩ một chút rồi lại dày mặt hỏi thêm một câu:

“Chị Lý, chị cũng biết đấy, em là tay ngang vào nghề, nên em muốn học một cách hệ thống hơn. Chị có thể giúp em tìm thêm vài cuốn sách chuyên ngành được không ạ?”

Lý Phượng Hà liếc nhìn cô một cái: “Học vấn của cô thế nào?”

Liễu Phi Yên đỏ mặt: “Tiểu học chưa tốt nghiệp ạ!”

Lý Phượng Hà không nói gì nữa, nhưng ánh mắt khinh bỉ hiện lên rất rõ ràng. Một người đến cả tiểu học còn chưa tốt nghiệp mà dám đòi học sách chuyên ngành. Cô học có hiểu nổi không? Sách và văn học.

Liễu Phi Yên hỏi xong cũng thấy hối hận, mình hơi nóng vội rồi. Tham nhiều thì nhai không nổi, cứ lo học tốt cuốn này trước đã, đợi khi có chút thành tích rồi hãy tìm sách chuyên ngành sau.

Mẹ ruột của Diêu Kim Phượng là Trương Tiến Phương đang xách hộp cơm giữ nhiệt đi về. Khi đi ngang qua phòng khám bệnh, bà ta tình cờ thấy Liễu Phi Yên đang mặc bộ đồng phục y tá đứng nói chuyện với người ta.

“Liễu Phi Yên, sao nó đó lại ở đây?” Trương Tiến Phương không thích Liễu Phi Yên, không phải vì em chồng Diêu Tân Linh làm mẹ kế của Liễu Phi Yên.

Mà vì bà ta là người chính trực, đặc biệt ghét dáng vẻ yêu kiều của Liễu Phi Yên. Phải đoan trang như con gái bà ta mới là tướng mạo của phụ nữ nhà lành.

“Tân Linh!” Trương Tiến Phương vội vã vào phòng bệnh, hỏi cô em chồng Diêu Tân Linh:

“Nãy chị thấy Liễu Phi Yên ở dưới lầu, nó còn mặc đồng phục y tá nữa. Nó… nó không thể nào làm việc ở đây chứ?”

Diêu Tân Linh chưa kịp lên tiếng.

Diêu Kim Phượng đã khinh thường nói: “Mẹ, mẹ nhìn nhầm rồi. Liễu Phi Yên có đến bệnh viện thật, nhưng nó cũng không phải y tá đâu. Làm y tá cần bằng cấp và kinh nghiệm, nó là con thôn nữ ở quê không có gì trong tay, làm sao đảm đương nổi công việc này?”

Trương Tiến Phương không tin mình nhìn nhầm: “Nó lớn lên dưới mắt mẹ, cái eo uốn éo đó mẹ còn nhận không ra à, làm sao mẹ nhầm được? Không sai đâu, chính là Liễu Phi Yên!”

Lúc này Diêu Tân Linh mới nhớ ra một chuyện: “Có khi đúng là nó thật, đối tượng của nó là Hoắc Thừa Cương đã tìm việc cho nó.”

“Cái gì?” Mặt Trương Tiến Phương đen lại: “Họ Hoắc đó thật sự tìm việc cho nó sao?”

Còn mặt Diêu Kim Phượng thì càng tái mét hơn: “Cô nhỏ, Hoắc Thừa Cương thật sự là đối tượng của Liễu Phi Yên ạ?”

Diêu Tân Linh vừa định nói gì đó.

Diêu Quý Quân tỉnh dậy: “Cô nhỏ, đã tìm được chuyên gia chưa? Cuối cùng, cái chân của cháu phải làm sao đây? Cứ kéo dài thế này liệu có khỏi được không?”

Diêu Tân Linh vội vàng an ủi: “Cháu yên tâm, dượng nhỏ đã gọi điện nhờ cha mẹ anh ấy giúp đỡ rồi. Nhà họ Liễu ở thành phố nhiều năm, quen biết rộng, chắc chắn sẽ tìm được người thích hợp.

Quân nhi đừng sợ. Chỉ cần có cô nhỏ ở đây, cô sẽ không để cháu chữa không khỏi đâu. Dượng nhỏ đã rút hết tiền rồi, cháu cứ yên tâm trị bệnh thật tốt!”

Vừa đi đến cửa phòng bệnh, Dư Bội Linh và Liễu Minh Anh nghe thấy lời này của Diêu Tân Linh, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

“Mẹ, Minh Anh, sao hai người lại tới đây?”

Dư Bội Linh liếc nhìn Trương Tiến Phương, không có ý định chào hỏi:

“Nghe nói cháu cô bị thương, tôi qua xem thử!”

Trương Tiến Phương tiến lên nhiệt tình chào hỏi: “Bà thông gia, Quân nhi nhà tôi đột ngột gặp chuyện này, cũng may có dượng nó thu xếp ngược xuôi. Đợi chân Quân nhi nhà tôi khỏi rồi, tôi nhất định sẽ dắt nó đến nhà tạ ơn!”

Dư Bội Linh nghe những lời này của bà ta, sắc mặt không những không dịu đi mà còn quay sang hỏi Diêu Tân Linh:

“Bác sĩ nói sao?”

Nhắc đến chân của cháu trai, Diêu Tân Linh buồn bã không thôi:

“Bác sĩ ở đây không được, mở miệng ngậm miệng bảo phải cắt cụt chân. Mẹ, mẹ xem, Quân nhi chưa đến ba mươi tuổi, nó còn trẻ thế mà cắt chân thì chẳng khác nào lấy mạng nó sao!”

Liễu Minh Anh mỉa mai: “Bác sĩ bệnh viện lớn ở tỉnh mà chị còn chê y thuật người ta kém. Diêu Tân Linh, chị vốn là dân quê mùa, nhờ lấy chồng mới được đổi hộ khẩu.

Sau này cũng nhờ lấy anh Hai tôi mới từ cái huyện nhỏ lên được tỉnh lỵ, mới có mấy năm mà chị đã quên mất gốc gác của mình rồi à?”

Mặt Diêu Tân Linh suýt nữa không giữ kiềm chế được sự tức giận. Bà ta không thích cha mẹ nhà chồng vì bà nội Dư Bội Linh quá thiên vị, coi con cả con ba là con ruột còn con hai như con ghẻ.

Nói bà thiên vị giữa anh em với nhau thì cũng được, nhưng sự cưng chiều cô con gái đã gả đi là Liễu Minh Anh còn vượt xa cả con trai ruột là Liễu Minh Huân. Khiến Kim Long, Kim Hổ nhà bà ta lúc nào cũng phải nhún nhường trước anh em Hải Đào, Hải Lãng. Như vậy bà ta làm sao có thể thích nhà chồng mình?

“Mẹ, con không có ý đó, chỉ là… Chân của Quân nhi bị thương rất nặng, không tìm chuyên gia thì chắc chắn phải cắt chân!”

Dư Bội Linh giơ tay ngắt lời bà ta: “Tình trạng của cháu cô, Minh Huân đã kể sơ qua cho tôi rồi. Tôi cũng đã gọi điện hỏi vài người bạn cũ, không trách y thuật bác sĩ bệnh viện này kém được, là do nó bị thương quá nặng, thật sự không chữa được, buộc phải cắt chân thôi. Tôi khuyên các người…”

“Bà già c.h.ế.t tiệt!” Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, Diêu Quý Quân từ thiên đường rơi xuống địa ngục, giờ đây anh ta hoàn toàn không nghe nổi hai chữ cắt cụt.

“Bà chẳng qua là sợ tôi làm phẫu thuật sẽ tốn tiền của con trai bà sao, bà nguyền rủa tôi cắt chân chứ gì! Tôi nói cho bà biết, bà già c.h.ế.t tiệt, bà c.h.ế.t rồi tôi cũng chưa cắt chân đâu!”

“Quý Quân!” Diêu Tân Linh hốt hoảng gọi Diêu Quý Quân. Bà ta không thích bà là một chuyện, nhưng để Diêu Quý Quân c.h.ử.i bà như vậy thì tuyệt đối không được.

“Mẹ, Quý Quân hai ngày nay vì chân bị thương nên tâm trạng kích động, nói chuyện không có chừng mực. Mẹ rộng lượng, đừng chấp với nó!”

Sắc mặt Dư Bội Linh sa sầm, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t không nói lời nào.

Liễu Minh Anh chỉ vào mặt Diêu Tân Linh mắng: “Cháu chị nó không nói sai đâu! Chị xúi anh Hai tôi lấy hết tiền trong nhà ra cứu cháu chị, nửa điểm cũng không nghĩ gì cho nhà họ Liễu cả.

Diêu Tân Linh, từ khi anh Hai tôi lấy cái loại tinh quét nhà như chị, quan hệ với gia đình mới trở nên xa cách thế này.

Vậy mà chị còn định bắt cha mẹ tôi đi tìm chuyên gia cho chị à? Chị con mẹ nó nằm mơ giữa ban ngày đi!”

Đúng lúc này, Liễu Minh Huân quay lại: “Minh Anh, em làm gì thế, sao lại nói chuyện với chị dâu như vậy!”

Liễu Minh Anh tức đến phát điên: “Mẹ, mẹ xem! Mẹ nhìn xem! Đây là đứa con trai ngoan ngoãn mẹ vất vả nuôi nấng bao năm đấy. Người ta có vợ rồi thì quên mẹ ruột.

Anh ta có vợ rồi thì đến người nhà cũng không nhận, ngược lại coi mẹ vợ như mẹ ruột luôn rồi. Mẹ, đứa con trai này đừng nhận nữa!”

Dư Bội Linh nhìn con trai, không giấu nổi sự thất vọng: “Lão nhị, chuyện cháu con tự đi nghĩ cách đi, mẹ và cha con không có bản lĩnh đó!”

“Mẹ!” Liễu Minh Huân không hiểu nổi, chỉ là một câu nói nhờ vả, sao cha mẹ lại không chịu giúp.

Liễu Phi Yên sau khi biết Diêu Quý Quân bắt đầu nghi ngờ Tống Lệ Hoa có liên quan đến mình, cô lập tức cầm lấy tờ giấy Hoắc Thừa Cương đưa, vội vàng kéo Tống Lệ Hoa đi đổi tên.

“Chị muốn đổi thành tên gì?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên: Thiếu Tướng Mệnh Không Con - Chương 37: Chương 37: Mẹ, Đứa Con Trai Này Đừng Nhận Nữa! | MonkeyD